Vong Tình Thủy- Đệ Thập Cửu Hồi

Đệ Thập Cửu  Hồi – Truy Phu Hành 7

Edit: Tĩnh Nguyệt

Beta: Tiểu Anh

Đã xảy ra, xảy ra thật rồi, rốt cục  là đã xảy ra! Tuy rằng sớm đoán được chuyện này cũng chỉ là vấn đề thời gian, nhưng Duy Nhất thật vẫn  không ngờ chính mình lại được tận mắt thấy một màn đồng thời cũng bắt được kẻ thông dâm ngay tại giường !

“Ta muốn tru di cửu tộc nhà các ngươi ————!” Tịnh Khang Hầu gia vẫn dùng cái câu uy hiếp vạn năm không đổi kia.

“Ta. . . . . . Ta . . . ta, ta không có! Ta là trong sạch nha, oan uổng cho ta quá!” Mới vừa la lên được dăm ba câu, Tần Chính liền bịt kín miệng lại. Những lời này vì sao lại quen thuộc, dễ nói như thế, cứ như là mấy câu cửa miệng thường ngày của hắn. Còn nữa, hắn vì sao lại phải sợ, đừng nói là hắn chưa có cùng Nghiêm ổ chủ làm ra chuyện bại hoại gì , cho dù hắn có đi chăng nữa, thân là thê thiếp cũng phải câm miệng, cấm hó hé nửa chữ, cùng lắm thì hắn lại thú bát thiếp, có chuyện gì lớn lao đâu, hừ.

Nghĩ vậy , họ Tần ngay tức khắc ngẩng đầu ưỡn ngực, ho khan hai tiếng bày ra tư thế của một vị lão gia, “Lão gia ta nói không có chính là không có, đừng có ở đó mà kêu la. Ta liều chết  đến tìm ngươi, không phải tới để nghe ngươi  huyên náo, ngươi phải tự cân nhắc thân phận của mình là gì .”

“Thân. . . . . . Thân phận?” Duy Nhất co rúm lại một chút, trong lúc nhất thời thật đúng là bị khí thế của Tần lão gia uy hiếp.

Tần Chính trong tâm không khỏi vỗ tay trầm trồ khen ngợi chính mình, nguyên lai làm ‘lão gia ’ lại oai phong lẫm liệt đến như vậy, đã ghiền, thú vị ghê! Tưởng tượng đến lúc mình làm ‘ lão gia ’ có thể ở trước mặt  Triển công tử thậm chí là vị lãnh diện công tử kia mà ra oai phủ đầu, hắn liền hưng phấn đến mức muốn hoa chân múa tay, phải rồi, phải rồi, hắn phải làm ‘ lão gia ’!

Ai, cũng không thể trách Tần lão gia được, từ trước tới nay, hắn đã chịu đủ bao nhiêu loại áp bách, đã không thể trông cậy vào lúc hắn lâm nạn liền nảy ra chí lớn, bất luận là trước lúc mất trí nhớ hay là sau lúc mất trí nhớ. Chẳng qua, Tần Chính tựa hồ đã quên trước kia bởi vì hưu thư đã bị chúng phu nhân quần ẩu  một trận bầm dập, bò lê bò càng,  càng quên đi cho dù thời điểm  lúc trước có làm ‘ lão gia ’ cũng tuyệt không có cảm giác đã ghiền, vui sướng, dám khi dễ vợ mình  như vậy.

Tố Tâm đứng một bên thấy Ngũ chủ tử mình yếu thế như vậy thì mém ngã ngửa,  thầm kêu không xong,  chủ tử nhà nàng từ trước đến nay không có linh quang như các chủ tử khác, thường thường chỉ cần lão gia dọa một tiếng hay lừa một chuyện thì liền đem tất cả mọi thứ vứt ra sau đầu, không kịp suy nghĩ . Lần này, lão gia thế nhưng dám cả gan làm ra loại chuyện thiên lý bất dung, nàng tuyệt không thể ngồi yên không để ý được!

“Ngũ chủ tử, Tố Tâm cũng đã chứng kiến mọi chuyện, nhất định phải đem việc này bẩm báo chi tiết cho Đại chủ tử biết, để người anh minh xem thử coi lão gia đến tột cùng  là thanh bạch hay không thanh bạch, có oan hay không oan.”

Nghe thấy nha đầu Tố Tâm nhắc đến lãnh diện công tử, Tần Chính vội nói, “Đây đều là hiểu lầm, sự thật không phải như các ngươi thấy đâu!”

Tố Tâm nói, “Vậy thì để cho Đại chủ tử bọn họ chính mắt ‘ gặp một lần ’, rồi phân xét cái “sự thật” rành rành này.”

“Chính mắt gặp một lần?” Nghe thế Duy Nhất liền hiểu được ý tứ của Tố Tâm. Đúng vậy, y nhất định phải làm cho sáu người đó thấy một lần bức ‘ Tróc gian tại sàng ’! (bắt kẻ thông dâm ở giường )

Nhiệt độ chưa đủ, Tố Tâm còn đang muốn thêm một chút lửa nữa cho nó cháy rực lên, nhưng một thuộc hạ của nàng từ đâu chạy đến bên cạnh, bộ dạng vội vã, khẩn cấp thì thầm vào tai nàng , đồng thời thị vệ của Duy Nhất cũng đã đến trước mặt y. Lại nhìn phía bên Nghiêm Thanh Nhẫm cũng có một gã tâm phúc thần sắc khẩn trương cùng hắn trao đổi một số chuyện .

Tần Chính thấy ba người đồng thời thay đổi sắc mặt, liền lập lập tức thu hồi  dáng vẻ lưu manh, cà lơ phất phơ hồi nãy.

“Là nhằm vào ngươi?” Duy Nhất hỏi.

Nghiêm Thanh Nhẫm lắc đầu, “Không rõ  lắm, không chừng là nhắm đến ngươi.”

“Ai?” Tần Chính hỏi.

Tố Tâm trả lời, “Chỉ biết hình như là người từ kinh thành đến, đã bao vây toàn bộ trạch tử này .”

“Kinh thành. . . . . .” Tần Chính nhắm mắt, gắng  sức bắt lại những chấm sáng nhỏ thoáng hiện lên trong đầu, nhưng cũng phí công.”Người tới là người nào, các ngươi hoàn toàn không biết?”

Duy Nhất cùng Nghiêm Thanh Nhẫm đều lắc đầu.

Nếu  ngay cả Triệu Hầu gia cùng Nghiêm ổ chủ cũng không biết thì có thể thấy được những người này có bao nhiêu quyền lực, phân đà Đào Hoa Ổ này chỉ sợ đã sớm bị bọn họ phát hiện, sắp xếp, bày mai phục, mà cả Triệu Hầu gia lẫn Nghiêm ổ chủ lại không hề hay biết.

Tần Chính trầm ngâm một lát lại nói, “Có phải đến là chỉ là để hàn huyên thế sự hay không, hay là. . . . . .”

Tố Tâm trầm giọng nói,”Xem thử thái độ của bọn bên ngoài . . . . . là muốn mọi người đều phải tang thân (mai táng) ở nơi đây.”

Tần Chính ngẩng đầu ánh mắt nhất nhất đảo qua từng người đứng trước mặt, “Nơi này có Tịnh Khang Hầu gia, Đào Hoa Ổ chủ chủ quản việc liên quan đến Giang Bắc minh, còn có. . . . . .” Cuối cùng chỉ vào chính mình, “Tần phủ chủ nhân. Có ai muốn những người này đi gặp Diêm Vương?” Đến tột cùng thì chuyện gì đã xảy ra, Tần Chính không thể nào biết được, chỉ có thể dựa vào cảm giác mẫn tuệ sâu sắc để thử tìm ra một ít manh mối.

Có gợi ý của hắn, Duy Nhất cùng Tố Tâm  trong lòng rất nhanh đã có đáp án. Từ kinh thành tới, lại muốn đem nơi này những người ở trong này trừ bỏ, người kia chẳng lẽ là. . . . . . !

“Đã bắt đầu rồi sao?” Tần Chính nhìn thoáng qua nơi có ánh lửa cao vút tận trời, rồi chuyển hướng sang Nghiêm Thanh Nhẫm nói, “Nơi này tứ diện vô y, Nghiêm ổ chủ ắt hẳn là phải có ám tàng thối lộ mới phải (đường lui bí ẩn).” Nếu không như thế nào lại chọn chỗ không có thế công và thủ như nơi này  làm phân đà.

Nghiêm Thanh Nhẫm nhìn nhìn hắn, sau đó   hướng ánh mắt sang Duy Nhất, cuối cùng thì gật đầu, “Đi theo ta.”

Sáng sớm hôm sau, khi Nghiêm Thanh Nhẫm dẫn mọi người đi xuyên qua mê ảnh trận không lâu thì bọn người đuổi giết họ liền theo sát mà đến. Nguyên bản ở viện lạc phía tây của trạch tử này có trồng lâm mộc (cây rừng) dùng làm mê ảnh trận, không có môn nhân của Đào Hoa Ổ dẫn đường thì người bình thường rất khó mà qua được. Nếu là nói có nội gian thì điều đó lại càng không thể, vài người của Đào Hoa Ổ biết được trận pháp này tất cả đều theo bên người Nghiêm Thanh Nhẫm, chỉ có thể bọn người kia trước đây đã tại nơi này xem qua, tìm hiểu đường phá giải trận pháp. Một khi đã như vậy vì sao lại không sớm không động thủ mà phải chờ tới ngày hôm nay, hay là đúng như lời Tần Chính nói, người tới không những muốn mạng của Nghiêm Thanh Nhẫm, mà còn muốn diệt trừ cả Tịnh Khang Hầu gia cùng Tần Phủ chủ nhân ?

“Lão gia cùng Ngũ chủ tử đi trước, Tố Tâm ở lại cản đường!” Chỉ cần thoát khỏi bao vây, tánh mạng lão gia cùng Ngũ chủ tử  không  cần phải lo nữa, Tần Phủ tuy chỉ có vài người nhưng tất cả mọi người đều liều mạng quyết chiến một trận, họ không tin là không thể chém chết được lũ cẩu đông tây kia!

Duy Nhất gật đầu, lấy hưởng tiễn từ trong tay của thị lòng , chỉ thiên ban lệnh, “Không thể cùng bọn chúng đánh bừa, chỉ cần ngăn cản một lát thôi.” Sau này bọn chó săn kia sẽ chờ bị băm thành thịt nát, “Đi thôi, lão gia.” Ủa? Người sao mà kéo hoài vẫn không nhúc nhích được một tấc a?

“Theo ta đi!” Nguyên lai tay kia của Tần Chính đã bị Nghiêm Thanh Nhẫm túm trụ không bỏ.

Duy Nhất giận dữ, “Họ Nghiêm kia, ngươi mau dừng mấy trò mèo kia lại, đây là lão gia nhà ta! Buông tay!”

Nghiêm Thanh Nhẫm làm sao mà đồng ý thả người, y dùng sức kéo Tần Chính về phía bên mình, vừa nói, “Người nên buông tay chính là ngươi!”

“Không diệt chín tộc nhà người, Hầu gia này ta sẽ không làm!”

“Ta ở đây coi xem ngươi có thể làm được trò gì!”

“Một bì một kiểm, không biết xấu hổ là gì!” Tịnh Khang Hầu gia dĩ nhiên không để ý đến hình tượng, y ôm lấy cánh tay Tần Chính vừa mắng vừa co chân đạp cái tên dám giành giật phu quân với y kia.

Tần Chính khóc, “Này, này. . .  giờ đâu phải là lúc để tranh cãi, cùng nhau đi.” Nói xong liền đem tiểu Hầu gia đang duỗi chân đá người ôm sát vào mình, tiếp tục chạy.

“Bản hầu gia không muốn cùng hắn đi ,Nghiêm Thanh Nhẫm ngươi mau cút ngay cho ta! Lão gia, ta khó chịu!”

Vừa nghe thấy y la khó chịu, Tần Chính liền nhanh đổi cái tư thế, đem y bồng ngang trước ngực, nào biết y lại thừa cơ ôm lấy cổ lão gia nhà mình, lấy thế tiếp tục bay lên đá Nghiêm Thanh Nhẫm. Tần Chính đành chỉ biết chuyển thế, cõng y trên lưng, giới trụ lại tay chân của tiểu bá vương ngang ngược thì y mới nằm im, dựa vào lão gia, không nháo nữa.

Nghiêm Thanh Nhẫm yên lặng mà nhìn một màn này, trong lòng dâng lên một cỗ tư vị chua xót, lẩm bẩm, “Nguyên lai ngươi căn bản không có quên. . . . . .”

“Có người!”

“Đi bên này!”

Ra khỏi mê ảnh trận là đến một gò đất bằng phẳng, cũng không ngờ là ở giữa vùng hoang vu, cỏ hoang mọc thưa thớt lại có người mai phục sẵn. Tần Chính ba người vừa đánh vừa lui, cuối cùng bị bức tới bên nhai biên (mép vực). Thân là Đào Hoa Ổ chủ, võ công Nghiêm Thanh Nhẫm đương nhiên là không tầm thường, Tần Chính nội lực mặc dù suy yếu nhưng chiêu thức tinh trạm, ra tay không hề thừa, Duy Nhất tuy không có võ công nhưng có phi châm chiết phiến lợi hại hộ thân, đến khi gần ở nhai biên,  hai mươi người tới chỉ còn sót lại có ba người, vừa đủ một chọi một.

Kiền tịnh lợi lạc (lưu loát ngắn gọn), không có hư chiêu dư thừa, gắng sức lấy mạng bọn họ trong vòng một chiêu, khi thì giống như Thiếu Lâm công phu khi thì lại giống như võ công của đạo gia, chiêu thức biến đổi, không thuộc về bất cứ môn phái nào, hiển nhiên những người này là, “Đại nội thị vệ?”

Người bịt mặt sửng sốt, rốt cục cũng mở kim khẩu, “Nghe nói Ngụy Vương mất hết võ công, gặp nạn thất ức (mất trí nhớ), xem ra tất cả đều chỉ là lời đồn.”

“Vương gia? Là ngươi nói ta?” Hắn như thế nào lại có nhiều thân phận đến vậy, tự dưng từ đâu lòi ra thêm một cái danh phận Vương gia?

Thực sự mà nói, Ngụy Vô Song năm đó chính là Ngụy Vương thế tử, nhưng cha hắn lại khéo léo cự tuyệt  thánh ân nên vẫn chưa thụ phong vương tước.

Bộ dáng của Tần Chính đối với người bịt mặt lại bị xem là giả ngây giả dại, “Bất quá điều đó cũng không còn trọng yếu nữa .” Nhìn thấy  Nghiêm Thanh Nhẫm ngã xuống dưới tay của hai đồng bọn, người bịt mặt cười đến híp  mắt, tay siết sao kháp trụ hõm vai của Tần Chính, “Ta đúng là may mắn đã không làm nhục mệnh chủ nhân giao!”

Theo tiếng rống của tên kia, đất đá dưới chân Tần Chính dường như trũng xuống. Người này có thể dùng nội lực phá vỡ thạch tầng ! Mà nơi bọn họ đang đứng lại chính là bên  sườn nhai biên dốc cao dễ trượt !

“Lão gia!”

“Tần đại ca!”

Người bịt mặt gắt gao bóp chặt bả vai của Tần Chính, đẩy hắn xuống đoạn nhai, đợi cho đến khi hắn thoát khỏi kiềm chế của người kia thì đã không kịp thi triển biệt cước (nứt nẻ, mèo quào, kiểu như không rành) khinh công của hắn để thoát thân.

“Đừng tới đây!” Tần Chính hai tay nắm lấy nham sừng (chỗ mấy hòn đá lồi ra ấy), hai chân càng không ngừng ở đạp lung tung ở vách đá, chính là thạch bích bị rêu xanh bám đầy, trơn tuột, căn bản tìm không thấy lối ra. “Đừng nhúc nhích, cứ ở đó ta chính mình có thể. . . . . . Có thể đi lên được.”

Duy Nhất cùng Nghiêm Thanh Nhẫm sợ thạch tầng lại vỡ nát ra lần nữa, nên không dám đi lên phía trước  nửa bước.

“Ta nghe theo lão gia, ta ở chỗ này chờ . . . . . .”

“Tần đại ca ———!”

Mắt thấy người thân trứ y lam cầm cự không nổi rơi xuống dưới đồng thời, một đạo thân ảnh hoàng sắc cũng thoảng qua trước mặt  Nghiêm Thanh Nhẫm, hắn vươn người cố gắng giữ lại thì chỉ quơ được một mảnh y bạch.”Tần đại ca. . . . . .” Ngây người ngồi ở đó nhìn lại miếng bạch bố phiến mạ vàng tú long  (mảnh vải trắng mạ vàng thêu rồng ) này hình như thuộc về tên Triệu Duy Nhất gì gì đó, nước mắt Nghiêm Thanh Nhẫm chợt rơi  xuống . Vì sao hắn lại không nhảy xuống theo bọn họ? Không, hắn sẽ nhảy xuống, lúc này nếu muốn hắn nhảy xuống, hắn thật sự làm liền lập tức. Nếu thời gian có quay ngược lại, lúc Tần Chính rơi xuống vực ,  trong một khắc, hắn nghĩ hắn nhất định sẽ nhảy theo, hắn thật sự sẽ nhảy. Chỉ là mới vừa rồi, mới vừa rồi quá đột nhiên, hắn còn chưa có chuẩn bị sẵn sàng, hắn chỉ là chưa có chuẩn bị sẵn sàng mà thôi. . . . . .

Sinh tử tương hứa, bốn chữ vô cùng đơn giản, ai ai cũng đều có thể mở miệng, vỗ ngực mà nói. Nhưng đến thời khắc quyết định, có bao nhiêu người đã chuẩn bị sẵn sàng?

_______________

Tin Khẩn: Lý do đến h này ta mới post là do ta đang bị sao hạn chiếu vô. Thứ 3 là ngày đầu tiên ta đi học, đường tới trường ta có chỗ quẹo phải nhưng ta lại quẹo phải lúc có đèn đỏ, thế là có 1 thằng từ hướng bên kia chạy tới đâm vào ta. Tuy ta là người có lỗi vì bên hướng thằng đó có đèn xanh, nhưng hắn lại đang dọa nạt, làm tiền ta, bắt ta trả tiền cho những thứ ko đâu và ko cho ta đem xe hắn đi nơi khác để xem xét và cũng ko chịu cho ta cái bức hình chỗ bị hư hại để ta đưa cho anh ta đi coi thử. Bây giờ vẫn còn chưa ngã ngũ, nó còn dọa rằng nếu ta ko chuẩn bị đủ tiền vào thứ 3 thì sẽ báo cảnh sát. Ta thì ta ko sợ vì theo luật thì khi có tai nạn xảy ra thì phải báo cho cảnh sát liền, ko dc chậm trễ, bây giờ đã gần 1 tuần, dù có lật lọng lại thì cũng ko sao nhưng ta lại ko muốn làm vậy. Thế nên mới dây dưa làm ta ko còn tâm trí nào để edit, dẫn đến sự chậm trễ này. Và cũng đừng hỏi là tại sao lại ko có phần quảng cáo, cũng là vì thằng khốn nạn ấy đó. Ta sẽ chỉnh sửa lại khi mọi chuyện đã dc giải quyết êm xuôi ổn thỏa, và khi ta có tâm trí…

Tuần sau nhắm chừng cũng sẽ chậm như vậy, các nàng có nguyền rủa thì hãy cứ đổ hết lên đầu thằng đó =))

Advertisements

11 thoughts on “Vong Tình Thủy- Đệ Thập Cửu Hồi

  1. 1/ Tiểu Nguyệt: Chương này là “Đệ thập Cửu hồi” mới đúng a~
    2/ “…Tần Chinh đành chỉ biết chuyển thế…” –> “..Tần Chính đành chỉ biết chuyển thế..”
    3/ Nhai biên: mép/bờ vực, mép vách núi
    4/ “..phi châm chiết phiên lợi hại hộ thân..” –> “..phi châm chiết phiến lợi hại hộ thân..”
    5/ “…chỉ còn lại sót lại có ba người,..” –> “…chỉ còn sót lại có ba người,..” bỏ bớt chữ ‘lại’ hen ^^
    6/”..Nghe nói ngụy Vương mất hết võ công..” –> “..Nghe nói Ngụy Vương mất hết võ công..”
    7/ “…Bộ dáng của Tần Chính đối với người bịt mặt xem ra là giả ngây giả dại…” –> “..Bộ dáng của Tần Chính đối với người bịt mặt lại bị xem là giả ngây giả dại..”: thêm một chút như vậy mới nói được ý bọn sát thủ không tin Tần Chính!
    8/ “..kháp tụ hõm vai của Tần Chính..” –> hình như là “kháp trụ” hả nàng, tại ta xem trong bản gốc nó không có chữ trụ, mà nghĩa câu này là “bấu chặt ngón tay vào vai Tần Chính” đúng hem nàng?
    9/ “… rơi xuống dưới đồng thời,…” –> “… rơi xuống dưới, đồng thời,…” thêm cái dấu ‘phẩy’ cho nó thuận miệng!
    ———————————–
    tiểu Anh: Tội nghiệp tiểu Nguyệt của ta, tai bay vạ gió. Nàng đừng buồn nữa nha *xoa xoa lưng*. Ta nguyền rủa cái thằng đó *đập đập tiểu nhơn*, mà nàng cũng đã nói hơn tuần lễ rồi, cái tên đó sao mà hăng máu thế nhỉ, người ta đã nhận lỗi rồi mà còn làm dữ. Chắc nó muốn ăn vạ nhiều cơ, nên mới có thái độ đó. Đối với loại người đó, nàng áy náy chỉ thiệt thân a~

    Mong nàng mau mau lấy lại tinh nhần nha ^__^ Fighting!

  2. A, cái thằng này quả thực tiểu nhân a, tội nàng quá ! Dù nàng có chút lỗi lầm nhg đã thành khẩn rồi còn gì. Xe có hỏng thì đem sửa là đc, cùng lắm mình chịu phí, va chạm chút thì cho qua đi đây gặp đúng cái hạng chí phèo vòi tiền, thật đen cho nàng. Nàng cứ giở luật ra nói cho nó, đồng thời nhăm nhe dọa cả nhà nàng làm trong ngành công an sau đó lựa lời thương thuyết, vừa đấm vừa xoa. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh nha, nói năng từ tốn thôi, hạng chí phèo này mình ôn nhu mới trị đc. Mà cần thì nàng ghi âm lời nó lại, hành vi của nó có thể coi là tống tiền, truy ra thì tội còn nặng hơn tội của nàng ý chứ. Tùy nàng thôi, chúc nàng may mắn 😀
    —————-

    Chẹp, thế là bạn Duy Nhất nhảy xuống cùng bạn Tần Chính rồi. Bạn Nhẫm thì ko rõ vì tình nghĩa ko sâu nặng bằng hay thật sự là trở tay ko kịp như bạn tự giải thik.
    Mà nói gì thì nói, tình nghĩa phu thê 4 năm qua sao dễ quên đc. Trong tiềm thức của bạn Tần Chính vẫn khắc ghi nhiều điều lắm, bạn vô thức hành động theo nó thôi. Còn bạn Duy Nhất (hay 6 bạn còn lại) thì tình yêu với lão gia sâu sắc khỏi bàn rồi, ko quản sống chết theo lão gia. Thật khiến ta xúc động a …

    Nguyệt Nguyệt, chờ chap mới của nàng. Nàng cố lên a !

    Thằng kia, bà nguyền rủa mi :))

  3. Tội nghiệp nàng, bị sao tiểu nhân chiếu trúng. Thằng nàng gặp đúng là hạng Chí Phèo vòi tiền rồi. Bình thường đi ngoài đường va quệt người ta cũng chả làm toáng lên thế, cùng lắm xe hỏng mang chữa mình chịu chi phí là đc chứ gì. Nàng lại thành tâm hối cả như vậy … Thằng này muốn kiếm chác đây, nó còn sức hoạch họe như thế chắc cũng chả thương tật gì mà bồi thường. Nàng cứ bình tĩnh giở luật ra nói cho nó, đồng thời nhăm nhe cảnh báo cả nhà nàng làm trong nghành công an để nó thấy có đe dọa cũng vô dụng. Mà cần thì nàng ghi âm lại lời nó, nó như vậy có thể coi là tống tiền, lại ko báo cáo từ đầu, khéo còn nặng hơn tội nàng ý chứ. Để nó bớt lu loa đi rồi nàng lựa lời thương thuyết, vừa đấm vừa xoa. Nó đã Chí phèo vậy thì cứ nhét cho nó ít tiền, miễn đừng nhiều quá :D. Nó biết báo cảnh sát cũng chẳng ăn thua thì sẽ nhận thôi vì thà thế còn hơn. Nhưng nàng nhớ phải bình tĩnh, lạnh lùng là đối đáp nha, hạng như nó càng cương càng ko ăn thua vì nó vốn mặt dày :)).
    Ta có ý thế còn tùy nàng thôi. Cố lên, chúc nàng may mắn !
    —————
    Vậy là bạn Duy Nhất nhảy xuống với bạn Tần Chính rồi. Bạn Nhẫm thì ko rõ do tình cảm ko sâu nặng bằng hay do trở tay ko kịp như bạn tự giải thik mà ko nhảy xuống nữa.
    Chẹp, nói gì thì nói tình nghĩa phu thê suốt 4 năm qua đâu phải nói quên là quên, nhất là trải qua bao hoàn nạn thế. Trong tiềm thức của bạn Tần Chính còn khắc ghi nhiều điều lắm, bạn vẫn vô thức hành động theo nó đấy thôi. Còn bạn Duy Nhất (hay 6 bạn còn lại) thì tình yêu với lão gia khỏi bàn rồi, yêu ko quản sống chết, chỉ cần ở bên lão gia thôi… Thật xúc động a…

    Ta chờ chap mới, Nguyệt Nguyệt, cố lên nha nàng, đừng để ta héo hắt, mòn mỏi nhung nhớ !

    Chúc nàng sớm giải quyết ổn thỏa và lần khác thì may mắn hơn 😀

    Thằng kia, bà nguyền rủa mi…

  4. *Trù ếm trù ếm*
    Nàng đừng lo cái j` chứ trù với ếm là ta giỏi nhất
    Cầu cho cái thằng khốn dám hành hạ Nguyệt nhi của ta………….sống dở chết dở sống k0 đc chết k0 yên

  5. chia buồn với nàng vụ sao hạn nhá, tội tần ca vừa định ra oai lại bị lấy đại chủ tử ra dọa , chỉ tội bé 1 ko có võ công nhảy theo tần ca xuống vực.
    chúc mừng có chương mới .thanhk nàng nha, cố lấy lại tinh thần .

  6. @ all: Thanks mọi người nhiều. Chị của ta từ xa xôi đến đây thăm ta nên ta phải dành thời gian với chị, ko thể trả lời com của từng người dc. Thật có lỗi, nhưng tuần sau ta sẽ quay lại, với điều kiện thằng khốn kia nó ko thừa nước đục thả câu nữa…

  7. Ôi tội nghiệp ghê, ta cũng có 1 lần bị như thế, nhưng người kia cũng rất biết điều (có lẽ vì họ đã lớn rồi khoảng 35-40 gì đó)
    mà thôi, mong nàng sớm giải quyết rắc rối nha!!!
    tội nghiệp DN của ta, ko biết võ mà nhảy xuống với Tần ca, ko biết có sao ko?hu hu
    Ôi ta yêu DN nhất !!!

  8. Là tại vì Thanh Nhẫm và lão gia chỉ là tình cảm đơn phương, không có cơ hội gắn bó, phát triển sâu đậm, cho nên đến giờ phút ấy anh không mang tâm lý ‘sẵn sàng’, còn Duy Nhất đã là thê tử của lão gia, tình nghĩa mặn nồng, không phải đến lúc đó, mà từ lâu đã xác định cùng sống chết với lão gia rồi. Mình nghĩ nếu Thanh Nhẫm cũng là thê thiếp, anh ấy cũng sẽ làm như vậy.

    Duy Nhất thật khiến người ta cảm động, bao giờ cũng nghĩ đến phu quân trước cả bản thân.

    Vụ va quẹt của Tĩnh Nguyệt đã được dàn xếp ổn thoả chưa? Hy vọng chuyện xui xẻo này mau chóng qua đi.

  9. Ôi Duy Nhất của ta, em mà có mệnh hệ nào ta làm sao sống nổi cơ chứ.
    Vẫn chỉ có em không bao giờ suy nghĩ, nhảy xuống vực cùng lão gia làm ta thập phần ngưỡng mộ.
    Nhưng cái chi tiết em được bồng lên rồi mà vẫn đưa chân đá đá Thanh Nhẫm, ta vừa đọc vừa nín cười.
    Nguyệt Nhi a, đến hôm nay thì ta tin chắc mọi chuyện nàg đã giải quyết xong rồi.

  10. Tịnh Khang Hầu gia dĩ nhiên không để ý đến hình tượng, y ôm lấy cánh tay Tần Chính vừa mắng vừa co chân đạp cái tên dám giành giật phu quân với y kia.
    ** Duy Nhất đúng là Duy Nhất, bị tóm đến nơi rồi mà vẫn còn sức hoạch họe cái thằng dâm tặc định cướp chồng.==> gan em lớn quá. bái phục, bái phục

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s