Vong Tình Thủy – Đệ Tam Thập Thất Hồi

Đệ Tam Thập Thất Hồi – Di Tình Biệt Luyến -1-

Edit : Tĩnh Nguyệt


Beta: Tiểu Anh

______________Tần lão gia xỏ lá, điêu ngoa, gian manh lên đài__________________

Võ lâm đại hội, lúc trước chính là đại hội luận võ, bất luận dùng tên gì để tụ tập nhân chúng, cuối cùng nhất định sẽ biến thành tình trạng phân thua cao thấp. Đối với chuyện về Hỏa Linh Thần Giáo, quần hùng chia ra làm hai  ý kiến, một bên cho rằng việc cấp bách nhất là mau chóng quét sạch giáo nhân, hồ tôn tiểu yêu của Hỏa Linh Thần Giáo rải rác ở Trung Nguyên trước, một bên thì lại quả quyết rằng phải sát nhập Tây Vực,  đánh thẳng vào sào huyệt mới có thể đem nguồn tai họa này diệt trừ hoàn toàn, phòng ngừa hậu hoạn.

Triển Quần Ngạo cùng Nam Cung Kiệt mỗi người theo một chủ trương bất đồng, người này nghĩ cách làm thứ nhất là thỏa đáng, người kia thì lại cho rằng cách thứ hai mới tốt hơn. Hai người cũng coi như trở thành đầu lĩnh cho hai luồng ý kiến đó, nhưng đương nhiên chuyện hệ trọng này không thể dây dưa bất phân như thế được, đến tột cùng là bên nào phải theo bên nào , dùng miệng không giải quyết được, vậy dùng võ công để mà nói  đi.

“Hôm nay ngươi  không phải là Triển đại ca của ta, không phân cao thấp, quyết không bỏ qua! Tiếp chiêu đi!”

Vừa mới dứt câu, A Kiệt liền tung ra một chưởng  hướng về phía Quần Ngạo. Tay phải của Quần Ngạo liền vội ngưng vận công lực, hóa giải chưởng lực của y đi. Chỉ nghe thanh âm “khách lạt lạt”  vang lên, những binh khí nằm bên tay phải của Quần Ngạo bị cắt ra thành từng mảnh nhỏ, ầm ầm ngã xuống, một số ít lại bay tán toạn trong không trung. Một chưởng này của A Kiệt kình lực hùng hồn, Quần Ngạo tuy rằng đã phất khai chưởng lực (đổi hướng) , nhưng Toái Tâm Chưởng của Nam Cung gia há có thể dễ dàng tiêu thất, y chỉ là đem chưởng lực của A Kiệt dời đến một hàng binh khí kia .

“Lại đến!”

A Kiệt toàn thân lảo đảo thối lui, nhưng sau đó lại tiến lên vài bước, một chưởng phong uy lực không hề kém cạnh lập tức được tung ra. Quần Ngạo chưa từng né tránh, trực tiếp đón nhận, ra một quyền ứng phó, song chưởng nhất phong, một thanh âm chấn tai vang lên, quyền phong chưởng lực hòa vào nhau khuấy động cả võ đài, rồi sau đó bung thẳng lên trên, lá khô trên đỉnh đầu rơi xuống sàn sạt . Một chưởng một quyền tương giao như thế mà chẳng phân biệt được cao thấp, A Kiệt âm thầm khâm phục, cả thiên hạ này cũng chỉ có Triển Quần Ngạo mới dám tiếp một chưởng này của y như thế.

Quần Ngạo bật cười, “Nhìn tư thế này của ngươi, quả nhiên là muốn cùng ta quyết phân thắng bại?”

A Kiệt cả giận nói, “Vô nghĩa!” Từ lúc quen biết  người này tới nay, số lần mà y thắng được rất ít. Lúc sau gặp được người kia, từ đó trở đi y chưa từng thắng qua được người ấy, nhưng đó đã là chuyện của lúc trước, hiện giờ, một chưởng nhẹ hều dùng để đuổi ruồi của y, cũng có thể đem người nọ đánh gục.

“Cũng tốt, nhiều năm nay giữa ta và ngươi chưa bao giờ có được một trận đấu thật sự, vậy thì nhân cơ hội này mà phân định đi.”

Dứt lời, Quần Ngạo phi người tới giữa không trung, Ngay sau đó lại giống như  liễu diệp phiêu tước rơi xuống dưới, nhìn như chậm rãi lại khiến cho A Kiệt mặt mày trở nên nghiêm trọng hơn, đây là chính là một trong những tuyệt học của Triển Quần Ngạo, Phiêu ảnh kiếm. Cái gọi là kiếm, không phải để chỉ binh khí mà chính là nói về thân tháp của Quần Ngạo. Chỉ cảm thấy ánh mắt hoa đi một chút, người đã biến mất trước mắt A Kiệt, đợi cho đến khi y nhận ra được hơi thở thì Quần Ngạo đã di chuyển tới phía bên trái của y, lúc y tiếp được một chiêu của Quần Ngạo thì thân ảnh người nọ lại di chuyển qua phía bên phải, vài lần như thế, tựa như liễu diệp theo gió phiêu toàn (lay động), chỉ thấy thân ảnh nhẹ nhàng, mỏng manh, lại trốn không thoát khỏi tường vây của nó .

“Hừ, môn công phu này của ngươi,  ta sớm đã có biện pháp khắc chế !”

Võ lâm nhân sĩ ở chung quanh ồ lên , vô số chưởng ảnh đang quây ở quanh thân A Kiệt nhiên oanh một tiếng , hai người vẫn còn đang giao đấu bỗng nhiên đều  văng ra. Không đợi cho đối phương có thời gian để thở, hai người lại vội ra chiêu tấn công. Thế nhưng vào lúc này, đột nhiên một cỗ cuồng phong đại tác (nổi dậy), giống như cơn gió lốc cuốn  hai người vào trong  đó.

“Hai vị không thể đả thương lẫn nhau được.” Chỉ thấy người tới tay áo vung lên, liền như có một cỗ lực đạo hóa thành một bức tường cao vô hình, chắn ở giữa Quần Ngạo và A Kiệt . Chưởng lực của A Kiệt bài sơn đảo hải cùng với  kiếm khí từ tay Quần Ngạo đánh vào  bức tường này nhất thời vô tung vô ảnh, tiêu vu vô hình.

Quần Ngạo cùng A Kiệt trong lòng rúng động, hoảng sợ tột đỉnh. Bình sinh trong giang hồ, người có công lực như vậy chỉ có thể đếm  trên đầu ngón tay!

“Người tới là ai?” A Kiệt quát.

Nam tử cao lớn một thân thanh bạch y sam, chậm rãi xoay người lại, người ở đây, không ai không vươn cổ, nghếch đầu để nhìn thử bộ mặt của vị tuyệt đỉnh cao thủ này, ai ngờ một ánh sáng chói lọi đập vào mặt, hóa ra trên mặt hắn thượng ngân sắc diện cụ (mặt nạ màu bạc).

“Xin hỏi các hạ là cao nhân chốn nào? Vì sao tới nhiễu võ lâm đại hội của ta?” Quần Ngạo chắp tay nói.

“Ta là người nào cũng không. . . . . .” Nam nhân mang diện cụ khụ một tiếng, sau đó thoáng đổi qua thanh âm trầm thấp nói, “Ta là người nào cũng không trọng yếu, Ngô Ngải chỉ là không muốn thấy chư vị anh hùng tranh đấu vô vị.”

Nghe  lời nói này của hắn, võ lâm các phái lập tức đứng dậy gào lên, “Tranh đấu vô vị?  Lời này của ngươi có ý gì?” “Chúng ta  vì tiêu diệt ma giáo mới mở ra đại hội này !” “Quần long bất khả vô thủ (rồng không thể mất đầu), trận tỷ thí này cử hành một cách quang minh chính đại, có gì mà không thể!”

“Chư vị hiểu lầm ý của ta rồi, ta là nói. . . . . .” Dừng một chút ngân sắc diện cụ mới nói, “Giáo chủ của Hỏa Linh Thần Giáo đã bỏ mạng.”

“Cái gì? !” chỉ một câu  này liền khiến cho cả trăm người ở đây nổ tung ra, “Chúng ta dựa vào cái gì  mà tin ngươi?” “Ngươi là ai, mau  lộ rõ diện mạo thật của mình đi!” “Ngay cả gương mặt thật cũng không dám để cho mọi người thấy, lão tử nhìn ngươi cũng không phải là người lương thiện gì!”

Trấn an mọi người một lát, Quần Ngạo lại chắp tay nói, “Là do các hạ làm?” Y tin tưởng người này có  năng lực.

Ngân sắc diện cụ lắc đầu, ” Không phải.”

“Vậy là ai?” A Kiệt hỏi.

Người đó thở dài, “Vị  anh hùng kia có thể nói  hiệp nghĩa vô song, cũng là người mà cuộc đời này tại hạ duy nhất bội phục đến cực điểm, thời khắc đến,  hắn tự nhiên sẽ hiện thân. Lời ta nói là thật hay giả, các vị có thể đi chứng thực.” Nói xong liền quay đầu, ánh mắt  hướng về phía Quần Ngạo cùng A Kiệt.

Diện cụ che khuất  toàn bộ khuôn mặt của hắn, chỉ có thể nhìn thấy một đôi  mắt, nhưng như vậy cũng đủ dẫn nhân chú mục . Phong mang (sắc sảo) bức người, tựa như đao lửa, nhất thời cả Quần Ngạo lẫn A Kiệt đều lúng ta lúng túng, chẳng biết phải làm sao.

“Hai vị bảo trọng, tái kiến.”

Lúc đến ra sao, lúc đi như vậy, thiên nhân (người trời=)) ) giống như một cỗ gió bay đi, để lại một đám người phàm phu tục tử chỉ biết trợn mắt há mồm, bất khả tư nghị.

Bởi vì xuất hiện tình huống ngoài ý muốn, Quần Ngạo quyết định điều tra rõ sự thật trước, rồi sau đó mới an bài thông tri đến quần hùng. Võ lâm đại hội liền bị một gã cao thủ từ đâu xông tới phá cho thất bại.

Đến khi Quần Ngạo hai người  trở lại sơn trang tạm trú ở Tương Châu, ngoài ý muốn, lại có một người đang chờ đợi bọn họ.

“Triển đại hiệp, Nam Cung môn. . . . . . A, không! Quần Ngạo, A Kiệt, các ngươi rốt cục đã trở lại, ta chờ  thật lâu a!”

“Lão gia? !” “Đại ca? !” “Sao ngươi lại tới đây? !”

“Di?” Tần Chính biển  miệng, “Các ngươi hình như không muốn nhìn thấy ta a.”

Hai người cười gượng nói, “Nào có, nào có.”

“Chỉ có mình ngươi tới thôi sao ?” Quần Ngạo nhìn nhìn ngoài cửa cũng không thấy những người khác.

“Nếu không phải một mình ta thì các ngươi còn muốn có ai nữa.”

“Ngoài trời lạnh, tại sao ngươi không vào bên trong đi, ngồi co ro ở cửa, không sợ đông chết ngươi?” A Kiệt vội cầm bàn tay lạnh lẽo của Tần lão gia , sử dụng chân khí sưởi ấm cho ấm.

Tần Chính tay ấm lòng càng ấm thêm, lập tức muốn dựa vào người ta nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi, ai ngờ A Kiệt đột nhiên buông  tay hại hắn ngã đập đầu vào ván cửa.

“Mau vào đi thôi.”

Vào sơn trang rồi Quần Ngạo cùng A Kiệt đi thay đồ rồi sơ tẩy chút, Tần Chính bên này cũng có nha hoàn cùng tiểu tư hầu hạ . Trà nóng dâng lên đã nguội,  đồ dọn lâu rồi mà vẫn không thấy nhị vị phu nhân xuất hiện, Tần Chính đói bụng đã lâu, lại không muốn động đũa trước, đành phải đứng dậy đi tìm người. Tới  phòng của Quần Ngạo , thì A Kiệt đã ở chỗ đó, hai người đang đứng ở hành lang không biết nói cái gì mà ra vẻ thần thần bí bí , Tần Chính liền vội tránh vào trong góc vểnh tai nghe lén .

“Ngươi nói thử hắn là ai?” Chỉ nghe A Kiệt hỏi như vậy.

Quần Ngạo lắc đầu, “Mấy năm nay trong chốn giang hồ chưa từng nghe qua người này.”

“Một thân công lực kia của hắn, ai, thật sự muốn tái kiến hắn thêm lần nữa .” A Kiệt ngửa đầu nhìn trời, ánh mắt dâng tràn khát khao.

Quần Ngạo cũng cười gật đầu, “Nếu là có thể cùng kết giao làm bằng hữu thì còn gì bằng.”

Tần Chính trốn trong góc tối lúc này đã là tức giận đến mức tay nắm thành đấm. Hắn ở rành rành ngay đây mà trong tâm hai người bọn họ chỉ nhớ đến cái tên ngân sắc diện cụ chết tiệt kia———!

Đêm đó, Tần Chính giận cũng đủ no rồi nên cơm cũng không thèm ăn một miếng, liền leo lên  giường ngủ mất. Nếu hắn  nghĩ  nhị vị phu nhân của hắn sẽ đến hỏi thăm một tiếng thì đã quá sai lầm rồi. Quần Ngạo cùng A Kiệt mới không có rảnh mà để ý “người cũ” như hắn. (ý nói có mới nới cũ ấy)

Thao thao bất tuyệt, đàm luận xong về cái người mang ngân sắc diện cụ kia, Quần Ngạo cùng A Kiệt mới nghĩ đến chuyện dùng bữa tối, lâu lắm mới gặp được một cao thủ như vậy nên hai người nhất thời đem Tần lão gia quăng ra khỏi đầu mất, đến lúc ăn uống no nê xong mới nhớ tới người ta. Hỏi hạ nhân rằng lão gia có ăn chưa thì hạ nhân đáp  là ‘ chưa ’, vừa muốn đi thăm cái kẻ chuyên môn gây chuyện làm người khác lúc nào cũng lo thì người mới vừa rồi Quần Ngạo cùng A Kiệt còn hăng say luận bàn  từ trên trời giáng xuống.

“Ta nói ‘ tái kiến ’ mà,  không phải sao?” Tuy rằng không nhìn ra  biểu tình ở phía sau diện cụ ấy, nhưng chỉ xem nhãn tình tiếu ý doanh nhiên (ý cười tràn ra) kia thì nhìn ra được hắn có bao nhiêu hưng phấn khi gặp lại hai người trước mắt.

Quần Ngạo cùng A Kiệt nhìn nhau cười, vậy thì đành nghênh thượng thôi.

“Chẳng lẽ là tâm ý tương thông, chúng ta cũng đang nghĩ. . . . . .” A Kiệt không biết cách nói chuyện,  liền bị Quần Ngạo bịt miệng lại.

“Lời này có thể nói lung tung hay sao!” Quần Ngạo ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói, sau đó chuyển hướng ngân sắc mặt nạ ôm quyền nói, “Hôm nay gặp gỡ tam sinh hữu hạnh.” (là phúc của ba kiếp quá khứ, hiện tại và tương lai)

A Kiệt bĩu môi, lời nói của ngươi cũng không thích hợp bao nhiêu.

Tóm lại, người này chỉ một chiêu thôi đã thuyết phục được bọn họ, Quần Ngạo và A Kiệt đều  hưng thú không thôi, thế cho nên hồ ngôn loạn ngữ. Đã thật lâu, chưa từng có người như vậy xuất hiện , ngoại trừ lúc còn trẻ một nam nhân phong thái tựa như người này  bước vào cuộc đời của bọn hắn, tơ hồng ước định một kiếp bất phân.

Đôi mắt tràn đầy tiếu ý ở sau diện cụ thoáng chút lạnh đi, chớp mắt một cái liền  chắp tay  đáp lễ, “Tam sinh hữu hạnh chính là lời tại hạ nên nói mới đúng. Vốn không nên mạo muội đến quấy nhiễu, nhưng không thể quản hai chân này, đành cứ như thế mà tới đây. Mong rằng Triển đại hiệp cùng Nam Cung đại hiệp tha thứ cho sự lỗ mãng của ta.”

A Kiệt lại không nghe lời hắn nói lọt lỗ tai, “Cái gì mà mạo muội với liều lĩnh chứ, có phải ngươi cho  rằng chúng ta là  nữ nhân khuê các , không thể tùy tiện mà gặp ngoại nhân hay không?”

Ngân sắc diện cụ cao giọng cười to, “Là ta quá câu nệ tiểu tiết.”

Sau đó nói chuyện vài câu, Quần Ngạo hai người đánh giá cao người này, cũng không quản hai bên chỉ  mới quen nhau chưa đầy một ngày, liền lập tức mời người ta vào bên trong đạo ẩm, uống rượu luận kiếm.

“Hỏi ta đến từ nơi nào, muốn đi tới đâu?” Trong phòng, lại là một chuỗi tiếng cười sang sảng. “Đến từ chỗ nên đến, đi tới nơi cần đi .”

Ngụ ý đó là không muốn nói quá nhiều về bản thân mình, Quần Ngạo cùng A Kiệt cũng không ép buộc, người có duyên gặp gỡ, tâm đầu ý hợp thì kết bằng hữu thôi ‘ tương phùng hà tất tằng tương thức’ , chỉ cần hợp ý thì dù có là  đạo tặc hay là kẻ tù tội cũng có thể coi là tri kỷ.

(có duyên gặp nhau hà tất quan tâm đến xuất xứ của nhau làm gì)

“Huynh đài cũng nên nói ra danh tự, để sau này ta cũng biết đường mà tương xưng.” Quần Ngạo nói.

Không đợi ngân sắc diện cụ mở miệng, A Kiệt liền giành trước , “Ngô nghĩa sĩ trước kia cũng đã báo thượng đại danh rồi.”

Nam tử sửng sốt, mới nhớ tới ở võ lâm đại hội đã có nói qua, “Nam Cung đại hiệp trí nhớ thật là tốt. Bỉ họ Ngô, chữ khẩu cùng chữ thiên ghép lại thành chữ ngô, tên chỉ có một chữ  ‘ Ngải ’, trong phương hưng vị ngải.”

( Khẩu: 口 , thiên : 天, ngô : 吴, chữ khẩu nằm trên chữ thiên, ghép lại thành chữ ngô)

phương hưng vị ngải: ý nói lúc nào cũng vươn theo chiều hướng tốt đẹp

“Ngô Ngải? Có điểm là lạ.” A Kiệt ăn ngay nói thẳng, “Ngô huynh, ngươi cũng đừng gọi ta là Nam Cung đại hiệp, nghe không được tự nhiên.”

“Nam Cung hiền đệ, Triển hiền đệ. Như vậy được không?” Ngân sắc diện cụ ước chừng cũng biết chính mình cùng hai người này vẫn chưa thân đến mức gọi thẳng danh tính.

Quần Ngạo gật đầu, “Cần gì giữ ba cái lễ tiết nhỏ nhặt đó. Ngô huynh, mời.” Nói xong Triển hiền đệ nâng chén kính rượu.

“Hai vị hiền đệ, mời!”

“Lúc nãy nói đến đâu rồi ?”

“Nói đến Ngạc Châu Lưu gia trại, võ công của Lưu gia tối nổi danh a, nhất là bộ Thất Long Đoạn Thủy Đao, năm đó Lưu Bạt Sơn tiền bối tự nghĩ ra bốn mươi chín chiêu đoạn thủy đao , sau đó hậu nhân đã quên đi năm chiêu, nghe nói chỉ có bốn mươi bốn chiêu được truyền dạy.”

Ngạc Châu :http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%BA%A1c_Ch%C3%A2u

“Ta cũng chỉ nghe nói tới bốn mươi bốn chiêu này, ý Ngô huynh là người biết năm chiêu bị khuyết kia?”

“Biết được một ít, năm chiêu đó là ‘ Long lí khiêu giản ’, ‘ Hoành đao phúc thủy ’. . . . . .”

Cứ như vậy, hiền huynh hiền đệ chè chén đến đêm khuya còn chưa thoả mãn, nếu không có cảnh rượu khô nước cạn thì ba người còn định uống suốt ba ngày ba đêm. Cái gì gọi là tương kiến vận hãn, Quần Ngạo cùng A Kiệt đêm nay xem như đã cảm nhận được.

tương kiến vận hãn: gặp gỡ ngắn ngủi.

___________________________

Chết rồi Tần lão gia ơi, làm sao bây giờ, chết rồi, giờ sao đây, sao đây, bé Kiệt với bé Ngạo lung lay rồi kìa, tưởng nhớ người khác rồi kìa, còn mời người ta vô phòng uống rượu nữa, làm sao đây, sao đây. Không khéo là mất vợ đó nha Tần lão gia. Bị người ta quăng qua một bên, phải hậm hực ngủ đói, tội lão gia quá hà, cho chết lão gia ha. Kể cũng coi như đáng đời cái tên vô sỉ hạ lưu bỉ ổi biến thái gian manh xảo trá xỏ lá cà lơ phất phơ sắc lang đê tiện như ngươi đi.

Hơ hơ, nói xong rồi đã cái miệng ghê, phần này chú thích hơi bị nhiều, =”=

Ta đang *tự kỷ -ing*, Nhật lại nổ thêm 1 nhà máy hạt nhân nữa, con số chết, mất tích và bị thương lên đến 20,000 người, thảm họa còn chưa có dừng lại. . .

Cầu trời cho Yoshiki của con tìm được mẹ hiền của anh ấy, cầu cho những người mất tích được an toàn, cầu cho cái lò phản ứng hạt nhân bị cái gì quá gì mà ngừng phản ứng đi 😦

Thế này thì làm sao con thực hiện được ước mơ sống ở Nhật đây trời.

Let’s pray for Japan, everyone!!! 😦

Advertisements

55 thoughts on “Vong Tình Thủy – Đệ Tam Thập Thất Hồi

  1. “vô sỉ hạ lưu bỉ ổi biến thái gian manh xảo trá xỏ lá cà lơ phất phơ sắc lang đê tiện như ngươi đi. ”

    câu này tuyệt quá s ơi, mà với lại cái tên đeo m8a5t nạ hem phải bạn Chính sao?

    bạn ấy chỉ muốn dụ 2 phu nhân mình thôi

    theo em, chương tiếp bạn Chính sẽ trả cả vốn lẫn lời 😀

    • Chứ nếu người đeo mặt nạ là người khác thì Tần lão gia đã ra tay giết kẻ mà dám đi câu dẫn vợ hắn rồi, roi sau đó chừng phạt nặng nề phu nhân hắn luôn để cho họ không dám có lần sau

    • thiệt tình muốn biết TC yêu quý của ta chết như thế nào

      nhưng trình ko tới để đọc QT haizzzzzz

      sao h` mới phát hiện, xung quanh ta cũng ko thiếu những ng như TC ah :((

      • @TN: Ta không dám tiết lộ đâu, vậy mất hay rồi 🙂

        @Gà: Vậy à? NVS thì ta thấy, chứ Tần lão gia biến thái thì chưa thấy ☺☺
        Hỏi nhỏ nhà (bọn họ có biến thái như TC không vây?)

      • Người ta đã làm gì nàng mà nàng rủa người ta ghê thế :”>

        Ta muốn gặp thử coi, ta bây giờ hâm mộ Tần lão gia lắm nha, thật muốn gặp bản sao ngoài đời =)), để có thể ưu ái dành tặng cái dòng mà ta dốc hết tâm ý viết ra “vô sỉ hạ lưu bỉ ổi biến thái gian manh xảo trá xỏ lá cà lơ phất phơ sắc lang đê tiện.”

      • @Gà: người ta đang cưa nàng phải không? Mặt dày thì ta có gặp qua rồi, ta sợ lắm…đẹp trai ta không sợ, chứ chai mặt thì ta rất rất rất là sợ ☻

        @TN: Nàng ơi, ta cũng muốn gặp một người như nàng nói, nhưng chắc là hơi khó kiếm ☻

  2. “vô sỉ hạ lưu bỉ ổi biến thái gian manh xảo trá xỏ lá cà lơ phất phơ sắc lang đê tiện như ngươi đi. ”

    ha ha, hay đó nàng

    đọc chap này xong thấy sướng sướng ah
    nhìn cái cảnh Tần lão bị em Triển với em Ngạo bỏ rơi thiệt là zui
    nhưng mừ không phải cái tên Ngô Ngải (cái tên xấu hoắc) là Tần lão gia sao.

    haizzz, ông này thật là bày lắm trò.
    để xem mai mốt 7 chàng vợ của ổng biết thì ổng sẽ thê thảm lắm cho coi

    • một dòng đó đã đủ tập hợp những “đức tính” cao cả của anh nhà rồi nhỉ:”>

      còn Ngô Ngải có phải là Tần lão gia hay ko thì xin đợi những chap tiếp theo

      Ta cũng suýt bị nhầm mấy lần nhưng cuối cùng vẫn lội qua dc , haha

  3. Ảnh tự đi dụ vợ ảnh rồi tự ghen cho mà coi. Anh chính ngày càng không đỡ nổi. Mà cũng tội ảnh, chồng tới, nhị vị phu nhân cũng biết lang quâng đang đói mà nỡ lòng một chút cũng không thèm quan tâm… cầu cho hai phu nhân bình an, thế nào cũng bị lang quâng chỉnh cho một trận giống mấy vị phu nhân kia thôi hà!!!

    • hí hí, ko đc nói trước nghen :”>

      Hắn ko có chỉnh phu nhân của hắn, hắn để phu nhân chỉnh lại =)) Các bạn hãy cứ đợi đi, hai chương tiếp theo sẽ cho thấy sự xỏ lá + xảo trá của anh nhà!

  4. nàng ơiiiii ~~~~~~~ *chớp chớp* ta muốn điọc nữa *chớp chớp*
    cái lão Tần Chính mà đã bày trò thì vui phải biết, chương sau có lẽ hay ~~~

  5. -Người đó thở dài, “Vị anh hùng kia có thể nói hiệp nghĩa vô song, cũng là người mà cuộc đời này tại hạ duy nhất bội phục đến cực điểm, thời khắc đến, hắn tự nhiên sẽ hiện thân. Lời ta nói là thật hay giả, các vị thể đi chứng thực.”-

    Ngồi trong phòng kín mà ko hiểu gió đâu ra thổi ào ào lạnh người ghê…

  6. Tần lão gia ghen với quá khứ của mình. Anh Ngạo với bé Kiệt cũng thiệt tình, sao lại nỡ lòng đá phu quân qua một bên chứ. Dù sao phu quân của bọn họ cũng lặn lội đường xa đến kiếm họ mà. Hai người họ vừa thấy một người đẹp dzai võ công cao cường là đã lúng túng rồi, nói chuyện cũng lộn xộn luôn. Khó trách Tần lão gia phải nổi ghen….khi không vợ mình lại nghĩ đến người đàn ông ghét, không ghen mới la.

    • uhm, lúc đầu ta đọc ta cũng nghĩ như nàng, ghen với quá khứ của mình

      nhưng khi ngẫm lại, ta thấy 2 người hoàn toàn khác nhau, NVS khác và TC khác, hoàn toàn khác. Ta yêu TC nhưng hận NVS. Còn cái tên nửa nạt nửa mở trên kia, thì ta có 2 cảm xúc, hồi KN và DN thì là thăm thù đại hận, còn bây giời thì là yêu thương khâm phục

      ta muốn xem coi bé Quận Ngạo cùng a Kiệt đứng đầu võ lâm, làm sao chịu “chết” dưới ta vị anh hùng “Ngô Ngải” đêy =))

      • Tần lão gia lại thêm một chuyện phải lo Mà ta tức cười phả ứng QN và AK lúc gặp lại NN quá, giống như là thiếu nữ gặp người mình ngưỡng mộ vậy. Khó trách Tần lão gia phải nhức đầu

      • hắn đang mất trí nhớ mà, chỉ hành động theo bản tính mà thôi :”>, thế nên hắn ghen tức là phải, hăn giờ đây ko giống như xưa mà các vị phu nhân cứ hoài mộng về con người thưở xưa của hắn, bảo sao hắn ko tức dc :”> cho nên cái này có thể thông cảm , hà hà~

    • Ai bảo hắn lúc trước để lại ấn tượng tốt cho các phu nhân làm gì, còn hắn bây giờ thì lại là một con sắc lang, bỉ ổi, hạ lưu, bảo sao hai phu nhân của hắn không rung đụng khi đứng trước một người đã làm cho họ ngưỡng mộ.

      • Ài, lúc trước người ta là một thiếu niên anh tuấn, tung hoành ngang dọc, đếch có sợ ai :”> giờ này có bảy bảo bối rồi, cộng thêm đuôi đã bị cắt rồi, hắn cũng biết an phận, chứ ring rắc rối về lại làm cho bảy bảo bối hắn lo lắng, còn trừng phạt nữa, hắn phải biết sợ một chút chứ. Ta thích cái kiểu hai mặt của hắn nga~

      • Ta thấy hắn thê thảm quá, cọp gì mà bị các bà vợ nhổ hết răng rồi nên mới biến thành cáo, hay là hắn thật sự là cáo phủ lớp da cọp để đi dụ dỗ các bảo bối của hắn. ☻

      • ai nói, hắn chỉ câm nín trước các bà vợ của hắn thôi nhá, còn ngoài đời thử ai đụng vào hắn xem=)) coi có toàn mạng ko, nhất là dám chạm vào bảy bảo bối của hắn, hắn trừng phạt họ thì cùng lắm mấy ngày ko xuống giường dc thôi, chứ hắn trừng phạt mấy kẻ dám xớ rớ lại gần đến kêu cha gọi mẹ luôn đó =))

  7. ủa, thế cái bạn đang được ngưỡng mộ vs cái bạn đã được ngưỡng mộ là cũng 1 người đúng ko? Mất trí lại phục hồi công lực à. Lão Lục nhà nó ko chế ra cái gì phục hồi nhân phẩm cho nó lun đi =)) Ấy, như thế thì các phu nhân *cả chúng ta nữa* mất nhờ
    cảm ơn Tĩnh Nguyện và Tiểu Anh nha ^^

    • gian sơn dễ đổi bản tính nan di. Hắn từ trước đến giờ vẫn như vậy, tai các phu nhân của hắn sau này mới biết thôi. Chẳng có thuốc nào tẩy được cái tính biến thái của hắn đâu

    • cái vụ phục hồi công lực là nhờ vào việc hút nội lực của hai lão gia màu mè chơi nổi ở chương hai mươi. . . . mấy đó :))

      Tần lão gia mà có hai chữ nhân phẩm hay sao :”> Nếu hắn có thì chẳng đè bảy bảo bối của hắn rồi, cơ mà ta lại thích cái kiểu như vậy mới chết chứ :”> *che mặt*

      • vậy cũng lờ mờ hiểu được chút ít, cách “trừng phạt” tội “có mới nới cũ” của TC cho 2 phu nhân oy`

        xem ra ta cần đi chuẩn bị đầy đủ máu cho 2 chương tiếp theo =))

      • @Gà: Chuẩn bị thêm giấy nữa nha, và đừng ăn uống khi đọc, coi chừng hư computuer/laptop :))

        @TN: Nàng nói đúng. Từ ngày hắn cưới vợ, hai chữ nhân phẩm đó cũng biến luôn.

  8. a a, ra là 2 lão vừa già vừa ngu cho không nó hả, chẹp, sau khi đọc xong đoạn đấy mới thấy anh hùng hảo hán Ngụy Vô Song bây giờ 2 từ Khốn Nạn vẫn chưa đủ để diễn tả =)) nhưng mà lao gia mấy tập này uy nhở :-> Kỳ Lân còn phải sợ nhá, hờ hờ, anh phải hảo hảo mà hưởng thụ nốt đi, hết phiên ngoại là đến phiên anh tàn đời =)) Thích đọc phiên ngoại hơn chính văn :)) chết dở :)) Tần Chính là hình mẫu lý tưởng để mềnh học hỏi khi muốn trăng hoa mà ko sợ người đời phỉ báng =))

    • Có muốn học thì cũng phải có đủ sức nha, chứ lạng quạng chọc giận mấy người như phu nhân của lão Tần thì chỉ có chết sớm mà thôi. Hãy xem Tiểu Bính Tử là cái gương tốt nhất, mới được một người thôi cũng đã dỡ sống dỡ chết rồi 😀

      • phúc tớ mới kiếm đc 3 thê=)) mà út thê bảo Ngươi dám thú thiếp nữa ta xem b-) nên là .. khốn khổ lắm Y^Y

  9. Cho hỏi nha, bạn là nam hay nữ vậy? Ta tuy tung hoành trên trong thế giới mạng lưới lâu năm, nhưng nam hay nữ ta vẫn chưa phân biệt ra.

    Bạn cũng sung sức nhỉ, có đến 3 thê mà vẫn còn sức đi lung tung ☻Nếu bạn chịu học thêm vài chiêu của Tần lão gia nữa thì chắc cũng kiếm được thêm 4 thiếp cho đủ bộ.

  10. Thế cứ để nó là dấu chấm hỏi đi =))
    Có đợt đủ 3 thê 4 thiếp, đú đc vs anh Song r đấy, nhưng thiếp toàn ở xa nên ko tính =)) rồi thì Út bảo bối nói thế, ta cũng ko dám nhắc lại 😦

    • Thế thì ta gọi là nàng luôn, vì ta quen tay type chữ “nàng” rồi.

      Chắc nàng chưa đủ biến thái và gian manh như Tần lão gia nên vẫn chưa thu phụ được tam phu nhân của nàng ☻☻

      • gọi Quờ đi ;)) nàng gì mà nàng, nàng nào thú được thê chứ :)) Thế nên ta mới bảo nó là hình mẫu lý tưởng để ta noi theo =))

      • Mấy chàng trong thế giới đam mỹ cũng làm thê thiếp thì các nàng cũng có thể thú thê mà.

        Mà đã học được phần nào của Tần lão gia chưa vậy?

        @TN: Nàng có giận ta nói vớ vẫn trong nhà nàng không?

  11. 1/ ‘..Triển Quần Ngạo cùng Nam Cung kiệt..’ –> ‘..Triển Quần Ngạo cùng Nam Cung Kiệt..’
    2/ ‘..A Kiệt toàn thân lảo đổi thối lui,..’ –> ‘..A Kiệt toàn thân lảo đổi thối lui,..’
    3/ ‘..sau rồi đó bung thẳng lên trên,..’ –> ‘..rồi sau đó bung thẳng lên trên,..’
    4/ ‘..trung, Ngay sau đó lại giống như liễu diệp ..’ –> ‘..trung. Ngay sau đó lại giống như liễu diệp..’
    5/ ‘..vô số chưởng ảnh đang quây ở quanh thân A Kiệt..’ –> ‘..vô số chưởng ảnh đang vây/quay ở quanh thân A Kiệt..’
    6/ ‘..giống như kia cơn gió lốc cuốn hai người vào trong đó. ..’ –> ‘..giống như cơn gió lốc cuốn hai người vào trong đó. ..’ hình như dư chữ kia hén 😉
    7/ ‘..Sinh bình trong giang hồ, người có công lực như vậy chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay!..’ –> ‘..Bình sinh trong giang hồ, người có công lực như vậy chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay!..’
    8/ ‘..mau lộ rõ diện mục thật của mình đi!”..’–> ‘..mau lộ rõ diện mạo thật của mình đi!”..’ có thể thay cụm từ ‘diện mạo thật’ thành ‘chân diện mục’ cũng được ah ^___^
    9/ ‘..một gã cao thủ từ xông tới phá cho thất bại. ..’ –> ‘..một gã cao thủ từ đâu xông tới phá cho thất bại. ..’
    10/ ‘..Tần Chính liền vội tránh vào trong góc..’ –> ‘..Tần Chính liền vội tránh vào trong góc..’
    11/ ‘..Tần Chính trốn góc tối lúc này đã là tức giận đến mức..’ –> ‘..Tần Chính trốn trong góc tối lúc này đã là tức giận đến mức..’
    12/ ‘..mới không có rảnh mà để y “người cũ” như hắn. ..’ –> ‘..mới không có rảnh mà để ý “người cũ” như hắn. ..’
    13/ ‘..Hôm nay gặp gở tam sinh hữu hạnh. ..’ –> ‘..Hôm nay gặp gỡ tam sinh hữu hạnh. ..’
    14/ ‘..Quần Ngạo và A Kiệt đều hưng thú không thôi,..’ –> ‘..Quần Ngạo và A Kiệt đều hứng thú không thôi,..’
    15/ ‘..Ngô ngải? Có điểm là lạ. ..’ –> ‘..Ngô Ngải? Có điểm là lạ. ..’
    16/ ‘.. năm đó lưu bạt sơn tiền bối tự nghĩ ra bốn mươi chín chiêu đoạn thủy đao..’ –> ‘.. năm đó Lưu Bạt Sơn tiền bối tự nghĩ ra bốn mươi chín chiêu Đoạn Thủy Đao..’
    17/ ‘..chè chén đến đêm khuya còn chưa thoải mãn..’ –> ‘..chè chén đến đêm khuya còn chưa thỏa mãn..’
    ————————————————-
    tiểu Anh: Uày, sao nàng lại để nhìu lỗi thế này.
    Lại nói, anh Chính à, anh thật là nham hiểm đi. Chỉ tội nghiệp bạn Ngạo với bé Kiệt mừ thôi.

  12. A Ngạo và A Kiệt gặp trai là quên mất mình đã có chồng a! Cứ tươm tướp tươm tướp, chướng mắt thiệt, hắc hắc. Nhưng như thế mới có chuyện vui để xem

    • Thông cảm cho hai ẻm, người ta thì đẹp trai, võ công cao cường, tính tình rỗng rãi, lại mang theo một chút huyền bí…khác gì tiên nhân hạ phàm….còn chồng mình thì lại….nghĩ đến ai lại chẳng oải chứ….khó trách hai em nhất thời rung động

  13. @tanpo: Edit đang hú beta kìa, chương này đã beta đâu :))
    @Suger: cũng học được vài phần mặt dày :)) ta nghĩ mấy bạn đọc = đt như ta mới thù vì load lâu thôi chứ Tiểu Nguyệt ko giận đâu nhỉ :d

    • Mặt dày thì thường quá rồi, hình như lúc đi cưa cẩm dụ dỗ thì ai chả mặt dày, chừng nào cư được rồi mà còn mặt dày cở Tần lão gì thì mới đáng sợ =))

      Màn Quờ có học được mấy chiểu bỉ ối hạ lưu xỏ lá của Tần lão gia chưa vậy 😀

  14. ta cảm giác như Tần lão gia ún xong thuốc này liền bị mắc bệnh tâm thần phân liệt đa nhân cách vậy đó, hảo đáng sợ a~ *lau mồ hôi* *tiện tay lau dùm mồ hôi của 7 bé kia lun* :3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s