Vong Tình Thủy – Đệ Tứ Thập Nhất Hồi

Đệ Tứ Thập Nhất Hồi – Di Tình Biệt Luyến -5-

Edit: Tĩnh Nguyệt

_________________________^o^___________________________________

Trong lúc Tần lão gia xướng khúc thì A Kiệt rốt cục cũng mời được người kia tới.

Vẫn là  thân ảnh cao lớn kia, vẫn là diện cụ ngân sắc ấy.

“Ngô huynh? ! Ngươi, ngươi đã đến rồi, hóa ra không phải. . . . . .”

Diện cụ ngân sắc không nói lời nào, chỉ đem vật đang cầm trong tay giao cho Nam Cung hiền đệ, tiếp theo đó xoay người rời đi.

“Đây là?” A Kiệt lật bìa của thư sách lên, nguyên lai là một bộ nội công tâm pháp mà trước kia Ngô Ngải đã hứa sẽ viết cho y

“Đã đến rồi sao?”

A Kiệt đưa thư sách cho người phía sau, “Không phải hắn.”

“Ta cũng nghĩ vậy.” Trên mặt Quần Ngạo khó nén nỗi thất vọng.

“Không phải ai?”

Bỗng dưng, thanh âm của người thứ ba vọng xuống từ đỉnh đầu của hai người, hắn phiêu phiêu hạ mình xuống đất, nhìn lại thì quả đúng là người mang ngân sắc diện cụ vừa mới rời đi lúc nãy.

A Kiệt vội lấy thư sách từ trong tay Quần Ngạo trả lại cho hắn, “Ta đã nhận không ít thứ từ Ngô huynh, ngẫm lại, làm người không nên quá mức tham lam.”

Ngô Ngải tiếp lấy, hai mắt trầm xuống, thư sách nhất thời hóa thành phấn, theo gió bay đi, “Các ngươi cảm thấy mình mắc nợ ta sao?”

Quần Ngạo gật đầu nói, “Đúng vậy, hơn nữa nợ không ít, nếu Ngô huynh là người tham tài thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều, đằng này. . . .”

“Tiền tài ta thật không thiếu, nếu là hai vị có thể đồng ý với ta một việc, một thân võ công này của ta sẽ truyền thụ lại cho hai người, thế nào?”

A Kiệt cũng không tin trên đời lại có loại chuyện tốt đến mức này, “Chuyện gì? Xin được rửa tai lắng nghe.”

Ngô Ngải đi đến giữa hai người, thì thầm bên tai, cũng không biết hắn nói cái gì, chỉ thấy Quần Ngạo cùng A Kiệt hai mắt nhất thời thoáng hiện sát khí.

“Chém hắn!”

“Đánh hắn!”

Triển đại hiệp tâm tính hiền lương,  chỉ có nói ‘ đánh ’ mà thôi. Còn Nam Cung môn chủ thì không nhân từ đến như thế, y vừa ra tay đã liền dùng ngay chiêu thức tối tàn nhẫn nhất của Toái Tâm Chưởng.

Ngô Ngải không nghĩ đến đối phương mới vừa xuất chưởng thì đã hướng đến thiên linh cái (đỉnh đầu) mà chụp, không kịp nghiêng mình tránh đi, chỉ đành nâng tay trái lên đón đòn, nhưng chỉ như vậy cũng không đủ để đỡ một chưởng đầy mãnh lực này, nói giỡn, Nam Cung môn chủ đã thẳng tay thì đối thủ cũng từ chết đến bị thương, hắn phải không dại gì chôn mình vội như vậy, cho nên Ngô Ngải vừa nâng tay đồng thời thân thể cũng ngửa ra, phiêu xuất (lùi nhẹ) về phía sau. Một chiêu phiêu thân cực kỳ nhẹ nhàng, nhìn tựa như chiêu thức tránh né bình thường, nhưng nó cản lại muôn ngàn đòn tấn công, một đường lui thoát khỏi vạn đường truy kích. Thủ thế chặt chẽ, không để lộ sơ hở nào,  khiến cho A Kiệt cùng Quần Ngạo trong lòng khen ngợi không thôi.

Nhưng cái chiêu vừa chắn vừa lui này chỉ cho phép hắn thở được hai hơi, chưa kịp hớp được hơi thứ ba thì Quần Ngạo đã như cành liễu mảnh triền cuốn (vây quanh), không ngừng công kích.

“Tại sao ta chưa bao giờ gặp qua chiêu này?!” A Kiệt đứng ở một bên vừa uất ức hô vừa theo sát lên.

Phiêu Ảnh Kiếm của Quần Ngạo đã khiến cho người ta khó có thể chống đỡ, hơn nữa lại thêm Toái Tâm Chưởng cực kì mãnh liệt từ A Kiệt, làm Ngô Ngải đại hiệp không thể không dốc hết sức lực ra mà nghênh địch.

“Có cái gì phải giận đâu, các ngươi cứ xem ta như hắn thì được rồi!”

“Xem cái con mẹ ngươi ấy, đồ dê già!” A Kiệt chửi ầm lên, y lui ra phía sau khoảng nửa bước rồi phi thân lên, bắt được chỗ gián đoạn trong công chiêu (chiêu thức tấn công) của Quần Ngạo, song chưởng tiếp nối không để cho người bị quánh nghỉ một chút.

“A Kiệt, miệng sạch sẽ một chút đi!” Quần Ngạo quát lên.

Một công một thủ, hai người phối hợp đến thiên y vô phùng (áo trời ko thấy đường may, ý nói quá mức ăn ý), Ngô Ngải hai đấm nan địch bốn tay khiến không còn hơi mà đi khiêu khích hai người. Mới thoát khỏi triền cuốn từ Phiêu Ảnh Kiếm của Quần Ngạo, những tưởng cuối cùng hắn cũng có thời gian để mà thở, không ngờ Quần Ngạo vừa mới rời người hắn thì y đã nhấc tay thay kiếm. Một cỗ kình phong cực kỳ sắc bén theo đó hướng tới ngực, hắn có muốn tránh cũng không kịp , Ngô Ngải đành phải nghiêng thân lấy vai đón đòn để tránh chiêu thức đánh trúng vào tim. May mà  nội lực của hắn hùng hậu, một cỗ kiếm khí  này  chỉ làm cho hắn phun ra hai ngụm máu.

“Các ngươi thật là nhẫn tâm a, không thèm để ý đến một chút tình ý mấy ngày nay!” Ngô đại hiệp bi ai nói.

Nhưng, câu trả lời mà A Kiệt dành cho hắn chính là  , “Còn không mau cút xéo? Thao cái con bà ngươi đi!”

Quần Ngạo phát điên, “Nam Cung kiệt, đừng để cho ta nghe thêm nửa chữ nữa!”

Hai người vừa mắng vừa chửi, miệng bận nhưng thân thủ vẫn không ngừng công sát Ngô đại hiệp. Ngô Ngải vừa mới tránh khỏi chưởng phong của A Kiệt thì Quần Ngạo lập tức đến bên người, tay trái hướng mặt hắn mà chộp tới, làm Ngô Ngải tránh qua bên phải, nào ngờ tay phải của Quần Ngạo cũng thuận thế, theo hướng bắt lấy cổ tay hắn, năm ngón tay dựng thẳng lấy đà chuẩn bị bóp nát cổ tay hắn.

“Hảo một chiêu ‘ Long Trảo Thủ ’!” Chỉ thấy cổ tay đang bị Quần Ngạo chế trụ bỗng dưng tuột về phía sau, tựa như con cá chạch trơn nhầy khó bắt .

“Ngay cả cá chạch cũng không lẩn giỏi như ngươi!” Mới vừa dứt câu thì một chưởng này của A Kiệt đã đánh vào khoảng không, nhưng y cũng không dừng ở đó, chỉ thấy chân vừa chuyển, đã liền xuất ra ba chưởng liên tiếp.

Cùng lúc đó, Quần Ngạo đồng thời sử dụng chiêu thức giống như A Kiệt, Toái Tâm tam thức ‘ Tam nhân thành hổ ’.

Sáu chưởng đánh tới, vừa nhanh gọn lại vừa uy mãnh, khiến cho Ngô Ngải không phân rõ được chưởng nào đến từ ai, chỉ cảm thấy trên dưới trái phải đều bị này chưởng lực che lại, tới không được mà lui cũng không xong. Làm sao bây giờ, không thể cứ đánh bừa hoặc tránh đại được, như thế thì nếu không phải đối phương bị trọng thương thì chính mình cũng sẽ ngắc ngoải. Trong lúc nhất thời không kịp suy xét, song chưởng vận lực một tay đẩy về phía trước,  một tay phản về phía sau, bảo vệ vị trí tâm mạch, bốn chưởng còn lại chỉ đành nghênh mình tiếp đón vậy.”Ngô!” Khí huyết bị phong bế nơi ngực khiến Ngô Ngải kêu lên một tiếng đầy đau đớn, khí huyết nơi ngực bị phong bế, hô hấp đình trệ, nếu không bức ra ngay lập tức thì hắn sẽ gặp nguy hiểm. Nào biết hai người kia thấy chiêu này hữu hiệu, liền cùng nhau hợp sức ra thêm đòn thứ hai, dường như bọn họ chỉ khao khát muốn cho hắn ngủm sớm vậy!

“Xem Toái tâm chưởng của ta đây!”

Nghe đối phương hét lớn một tiếng, Quần Ngạo cùng A Kiệt cảm thấy có một cỗ chưởng phong sắc bén phóng tới ngực, chưởng lực còn chưa tới thì gió bị cuốn theo đã tới gần! Hai người cấp tốc tránh ra phía sau thì mới phát hiện mình đã bị lừa, một chiêu áp người vừa rồi không phải là toái tâm chưởng, chỉ là khí phong (gió) do cường đại nội lực bức ra tạo thành.

“Hiền đệ, hai vị hiền đệ, hồi nãy ta sai rồi, đừng đánh nữa có được.” Ngô Ngải rốt cục cũng phải mở miệng cầu xin tha thứ. Bớt giỡn đi, triển Quần Ngạo liên thủ cùng với Nam Cung kiệt , trong thiên hạ  có mấy người có thể chống đỡ được, huống chi từng chiêu thức của bọn họ đều tàn độc, muốn đoạt mạng người khác a!

“Chừng nào đánh chết ngươi rồi thì dừng!”

Lại là một chưởng mãnh liệt đánh úp tới, Ngô Ngải xoay người nương theo chưởng lực, nhảy về phía trước hai trượng, rồi sau đó lăng không bay lên nóc nhà.

“Hắn muốn chạy trốn!” A Kiệt hô.

“Không dễ dàng như vậy!” mũi chân Quần Ngạo vừa chuyển, đổi thế đuổi theo nhân ảnh, A Kiệt theo sát phía sau.

Khinh công ba người nghiễm nhiên chẳng phân biệt được cao thấp, chỉ là người đang chạy nạn ở phía trước sợ phải bỏ mệnh oan uổng nên dưới chân dụng lực nhanh một chút. Ra khỏi sơn trang là phố xá phồn hoa của Tương Châu . Ba người võ lâm cao thủ ở giữa các lâu ốc cao thấp không thèm để ý đến xung quanh, tận lực trình diễn võ nghệ cao cường, đưa tới từng đợt liên kinh hô liên tiếp. Đuổi bắt gần nửa cái Tương Châu mà vẫn không đuổi kịp người kia, ở trên con đường chợ nhỏ hẹp, người người bày bán thức ăn , A Kiệt tức giận quăng ra một đống tiền,  rồi sau đó chộp lấy bất kể thứ gì của người ta, chọi về hướng cái tên vương bát đản kia đang chạy trốn.

Kinh giác phía sau lưng có cái gì đó lao tới, Ngô Ngải đưa tay trái lên đón, hóa ra là một củ cà rốt bự, tay phải đỡ được một thứ, là trái bí đỏ nhỏ, mới vừa quay đầu lại thì đúng lúc một quả bí đao cỡ lớn đang xé gió bay tới ngay mặt hắn, “A!” Ngô Ngải kinh hô một tiếng liền rụt người xuống, tránh nguy cơ bị bể mặt, ai ngờ, màn dọa người còn ở phía sau. Dao lóc thịt, dao chặt thịt, dao chặt xương, dao giết mổ từng cái, từng cái một anh dũng hiên ngang phi tới , toàn bộ đều nhắm tới những điểm yếu hại trên người, cuối cùng là con dao lễ (lóc) da bén nhọn mém tí nữa đã lễ luôn căn tử (cái ấy ấy đó :”>) sinh mệnh của hắn  !

“Ta thiến ngươi!”

Cảm giác lạnh lẽo của kim loại mới vừa lướt qua hai chân, Ngô Ngải đã hoảng hồn ngã nhào xuống mái hiên, nhưng người mới rơi tới giữa không trung  thì kịp vận khí lấy đà nhảy lên nóc nhà phía bên kia, một bước đã cách xa hai người nọ mấy trượng, “Hạ thủ lưu tình, xuống tay nhẹ nhẹ dùm cái a!”

“Mau giúp ta!” A Kiệt nhảy người lên, Quần Ngạo đẩy ra một chưởng vào gót chân của y, A Kiệt tựa như mũi tên vừa rời khỏi cung, bắn về phía Ngô Ngải, mắt thấy sắp bắt được tên dê già kia, thì hắn đột nhiên lộn người lại, hại y chỉ tóm được mấy cọng tóc của hắn.

Ngô đại hiệp chỉ cảm thấy da đầu như bị kéo lìa, đau sắp khóc, hắn vừa chạy trốn cầu xin tha thứ. A Kiệt làm sao chịu thủ hạ lưu tình cho được, mỗi con chợ y đi qua đều bỏ lại một thỏi bạc. Lần này thứ may mắn được Nam Cung môn chủ sở dụng là nồi canh hạt sen bằng đồng thau vừa bự vừa nặng , bên trong  đổ đầy nước sôi, hơi nước bốc lên thôi cũng đủ nóng lột da, bất quá điểm ấy chẳng là gì đối với Nam Cung môn chủ, y khí lực bạt sơn (dời núi) nâng nồi đồng lên, một cước đá bay về hướng Ngô Ngải. Quần Ngạo theo sau, cánh tay vung lên đánh ra một cổ kiếm khí, đem nồi đồng bổ ra làm hai.

Nước sôi trong nồi lập tức đổ xuống đầu Ngô Ngải, tuy hắn tránh được vị trí trung tâm nhưng vẫn bị văng trúng vài chỗ, oa oa kêu to, “Các ngươi thật muốn lấy mạng ta hay sao!”

“Chẳng lẽ còn phải khách khí với ngươi!” A Kiệt hét lớn.

“A!” Ngô đại hiệp bị một đạo kiếm khí bắn trúng  mông, “Nhẹ nhẹ thôi a, đau chết ta!”

“Ta cũng không phải đang giúp ngươi gãi ngứa!” Quần Ngạo hừ nói.

“A a, ta sai rồi, ta sai lầm rồi ——!”

Thanh âm này, ngữ khí này ! A Kiệt mắng to, “Ngươi còn dám bắt chước hắn, ta đánh chết ngươi ——!”

Rồi sau đó là một màn liên tục đuổi giết gần một canh giờ , Tương Châu thành cũng chẳng khá khẩm hơn gì, không có một mái nhà nào mà bọn họ chưa từng đạp chân qua. Cũng không biết ngô đại hiệp đến tột cùng đã nói gì với  Quần Ngạo cùng A Kiệt để khiến cho bọn họ truy sát không ngừng thế kia.

“Chạy mất rồi. . . . . . Làm sao bây giờ. . . . . . Hắn chạy đi đâu ?” A Kiệt thượng khí bất tiếp hạ khí, nói không thành câu.

Quần Ngạo cũng mệt mỏi thở dốc, “Không biết.”

Đuối đến một ngôi nhà bằng cỏ tranh ven bìa rừng, Ngô Ngải đột nhiên biến mất vô tung vô ảnh,  hai người có làm gì cũng tìm không thấy hắn.

“Quên đi, trở về thôi.”

“Hừ, tiện nghi cho cái tên dê già chó chết này rồi.” A Kiệt chửi ầm lên.

Quần Ngạo cả giận nói, “Coi chừng ta khâu miệng ngươi lại.”

Nghe thanh âm hai người ngày càng xa dần, người đang trốn trong đống rơm trong phòng lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, may mắn lúc hắn trượt chân té từ trên nóc nhà xuống thấy được chổ ẩn thân này, nếu không hôm nay chắc chắn bị hai người này phanh thây không còn một mảnh quá. Ông trời minh giám, hắn chỉ có nói  bốn chữ ‘ xuân tiêu nhất dạ.” (một đêm xuân tiêu, chỉ việc ăn ngủ ấy), như vậy thôi thì đã muốn đánh chết hắn rồi sao?

“Tê, đau chết mất. Cái thứ này thật sự khó thở.” Hắn nâng tay chạm vào ngân sắc diện cụ, từ hai bên má tháo dây cởi nó xuống.

Khuôn mặt lúc nào cũng ẩn sau chiếc mặt có dạng gì đây?

Đôi mày kiếm trương cuồng bá đạo lấp ló sau tóc mai, mọi người thường nói chân mày làm nên uy nghi của khuôn mặt, một đôi mày này quả nhiên uy nghi hàng nhìn, hàng vạn. Mi lăng cốt (xương chân mày) cao ngất, càng làm cặp mắt đen thẳm tựa vực sâu kia hiển hiện rõ ràng, mỗi cái nhíu mày, trừng mắt lại lộ ra khí chất kiệt ngạo, nguy hiểm của loài chim ưng, có đôi khi lại pha lẫn thêm chút gian giảo xảo quyệt của hồ ly. Mi nhãn rõ ràng như vậy, từ tướng mạo có thể nói lên tính cách của con người, cử chỉ bất phàm đa mưu túc trí,  uy quyền áp đảo mọi thứ. Xuống chút nữa, sống mũi cao cao, có vẻ như người này, không chấp nhận được việc bị người bên ngoài tùy thời đùa bỡn, nếu có ai nghi ngờ muốn thử xem thì cứ việc tới, có điều hậu quả ra sao thì hắn không dám chắc. Miệng lộ ra dưới sóng mũi cao cao, đôi môi mỏng sắc nét, khóe miệng hơi hơi khinh dương ngạo nghễ, người này nếu không phải loại bạc tình phụ lòng thì là thay đổi thất thường, không may cho đối phương,  những chú nai con dù có giẫy dụa đến mức nào thì đại đa số vẫn sẽ chết dưới tay hắn.

Chỉ đơn thuần nhìn thấy gương mặt mới được hé lộ, thì ngươi đã có thể đoán được bộ dáng bá ngạo, quân lâm thiên hạ của hắn rồi, nhưng chắc chắn sẽ không có cách nào tưởng tượng ra hình dáng lưu manh vô lại, chỉ giỏi trò khóc lóc làm nũng ghê tởm, cái loại tình cảnh đủ gây sức ảnh hưởng lớn tới mắt và não bộ này thì phải tự mình chứng kiến mới hiểu rõ được.

“Đây. . .  là cái mùi gì vậy a?” Thần kinh căng thẳng nãy giờ mới  trầm tĩnh lại một ít, lúc này hắn ngửi được một mùi không đúng ở phía dưới, hình như là . . . . . Hầm cầu? !

Răng rắc một tiếng, thanh gỗ bị đè nặng phía sau lưng dường như chịu không nổi nữa, đã gãy ra làm hai.

“A, nga.”

_________________

Phải nói chương này là chương mà ta thích nhất từ trước tới giờ, chém cũng kịch liệt luôn.

Đọc xong chắc ai cũng đoán ra Ngô Ngải là lão gia rồi đúng ko, lão gia nhờ người giả giống mình đưa thư cho A Kiệt, còn mình thì hầu Quần Ngạo, lão gia…. tâm cơ thâm trầm nha.

Đáng lẽ là ta khóa blog thêm nữa =”= tại vì cái vụ của 2!, làm ta chỉ chỉnh sửa được mới có hồi 1 của VTT à =”=, mới lập ra 1 cái trang, nhưng chỉ kịp dẫn link 1 chương =”= . Để từ từ ta sửa rồi up lên =”=

Đang nóng máu với mấy chị TVH bên 2! mấy chị muốn kiện thì cứ kiện, ta đủ tuổi nhá, ko làm gì phạm pháp nhá, để coi chị kiện với ai….

33 thoughts on “Vong Tình Thủy – Đệ Tứ Thập Nhất Hồi

  1. ha ha
    chap này đọc thật sướng ah
    lần này Tần lão gia đúng là thê thảm như mong đợi ah
    iu nàng quá đi

    P/S: hôm trước nàng khóa blog làm ta tâm hồn ngẩn ngơ đấy.
    Ah, mà có zụ zì với 2! thế. Tuần này ta quên chưa mua, đến lúc nhớ ra thì báo đã hết

  2. chương này vui thật, hả được lòng của ta. Cho dù vẫn ko chặt được đuôi hồ ly của tên dê già

    thi1hc nhất đoạn tả “dung nhan” Tần lão gia, nàng chém tuyệt vời , lời văn ngày càng hay ah, mượt nữa.

    mà đừng chấp chi chuyện 2! nàng ah, tại nàng ở Mĩ ah, chứ ta ở VN bị nhiều oy`, toàn bới móc rồi chém bậy bạ ra thôi

  3. trùi ui, cười chết ta mất thui =))

    bé Kiệt lấy đâu ra lắm thứ dao thế :))

    mà 2 bé cũng “hiền” quá cỡ lun nga , mới mém chút thiến hà….. thiến đi rùi coi mấy bé kia phản ứng ra sao ???

    ta là ta khoái cảnh đó nhưng hem tưởng tượng nỗi =))

    Bạn lão gia rời vào hầm cầu kể cũng đáng
    xem về bạn sẽ “thơm” như thế nào =))

    chừng nào nàng ra chương mới
    mà bộ này nó gần end chưa nàng
    để ta đi in nữa :X

    • gần rồi, còn mấy chương nữa thôi😦
      Nàng khoan in :((, ta còn chưa chỉnh sửa hết mà, hôm qua bỏ 1 tiếng =”=, ngồi mới lết dc chương 1….., cái mục lục ta lập ở đầu trang ấy =”=, chương nào ta chỉnh sửa rồi thì ta post lên =”=

      Các nàng có ai muốn ta viết tiếp mạn đàm ko thế =”=

  4. Bé Kiệt sao đến tận bây giờ mới biết Ngô đại hiệp là già dê vậy? Ngô đại hiệp ăn đậu hủ bé mấy ngày mà bé chẳng biết gì cả. Bây giờ thì chửi kinh khủng quá.

    Hai phu nhân của Tần lão gia ra tay cũng ác thiệt, lúc đầu mê người ta cho đã rồi bây giờ lại muốn giết người, đúng là thảm thương. Vậy ai mà còn dám đụng đên hai ẻm nữa chứ.

    • ai biểu chọc ai ko chọc, lại đụng ngay nhị vị phu nhân Tần phủ, ai cũng có khả năng “trừ bạo an dân ” hết

      mà trước tiên phải chém tân Ngô Ngãi dê già đã =))))))))))

  5. mấy bữa này khóa blog ta còn tưởng nàng cay cú vụ 2! nữa cơ, các nàng khác khóa blog hết rồi ~~~~
    A Kiệt A Ngạo đánh khí thế quá, ta muốn coi “gia đình hạnh phúc” cơ ~~~~

    • ta khóa blog để chỉnh sửa một chút:”> thấy có gì mới hok? Tại ta ngu IT nên chỉ có thể chỉnh sửa trong giới hạn thôi.
      Ta cũng cay cú vụ 2! cơ mà ta cũng chẳng thèm đôi co với mấy con não mịn ấy làm gì =”= phí hơi. Ta đâu có thấy ai khóa blog đâu nào?

  6. Phong lưu tiêu sái, anh tuấn bất phàm, dung mạo tuyệt luân đến đâu thì kết cục cuối cùng vẫn là gặp nhau trong hầm cầu…
    Ta là ta hả dạ lắm ah [ cười thỏa mãn ]

    Ko biết nàng thấy sao chứ ta đọc cái bài trên 2! mà ta ôm bụng cười lăn cười bò. Chém hủ nữ như chém đinh chém sắt, mà khổ nỗi lại toàn chém trượt. Ko biết tác giả muốn điều gì qua bài viết, ta là ta chỉ thấy giống như đang quảng bá rộng rãi thêm về BL thôi. Ko nói ra người ta còn ko biết, nói ra rồi có khi lượng fangirl với hủ nữ lại tiếp tục đăng đột biến…
    Bị nói đến độ biến chất hẳn đi như thế, kể ra dù ko quan tâm lắm nhưng vẫn khó tránh bị ức chế… Nhưng nàng hẵng bình tĩnh ah, từ từ đối phó, chỉ cần không sai thì không phải sợ.

    • ….
      ta ức nàng ạ,
      ức cái 2! là 1, thì tức cái con nhỏ vàng hoa đanh đá chảnh chọe cải lương ba xu kia đến 10.
      Gì chứ kiện tụng ra tòa,
      Xin lỗi chứ có giỏi thì kiện đi, tòa nào nhận ta ra hầu=))
      Vẫn còn ức…. nhưng thôi, ta quan niệm chấp chi những kẻ dưới cơ mình =”=

  7. Cảm ơn bạn, đọc truyện bao lâu rồi mới vô cảm ơn.
    Dù không thích dami nhưng tớ lại thích truyện này ^^! Chắc cái này một phần do bệnh hám jai đẹp ^^!!

    Cũng nhờ đi mò pass của bạn mà tớ tìm hiểu về X-Japan. Càng nghe càng thích. Tớ muốn down concert của X nhưng ko biết cách, bạn có thể chỉ cho tớ chỗ nào có thể down dc concert của các anh không?
    Cảm ơn bạn nhiều nhiều

    Mong chap mới của bạn

    • Á, bạn thích X à . *rớt nước mắt*
      Mình là mình fan gơ X :”> với lại X rất rất tuyệt vời cho nên mình mới tranh thủ quảng bá như vầy *đỏ mặt*….
      Các album của X thì bạn có thể vào đây down :
      http://xjapan.vn/x/index.php

      Đó là 4rum fan X ở vn, có nhiều fun fact, story và news về band lắm, hoan nghênh bạn ghé thăm :”>

      • Tớ đang vào down rồi, thật cảm ơn bạn lắm lắm >.<

        Bắt đầu từ Tears, nghe 1 bài hát, không hiểu gì hết nhưng lại không thể quên được nó. Một bài bát vừa buồn vừa đau nhưng lại giống như đang ôm ấp an ủi vậy.
        Tớ vốn không quan tâm đến Jrock (chắc tại nhìn qua thời trang kinh dị quas^^) tớ vốn chỉ quan tâm đến Jpop. Nhưng khi tìm hiểu và nghe nhạc của X thì thật sự là không dừng lại được.

        Việc này phải cảm ơn (hay bắt đền) bạn đây ^^
        Cảm ơn bạn nhiều lắm lắm lắm

  8. nàng vik típ mạn đàm đi, ta chờ cái của Sỹ Thần nhất đó….thú thật trong tất cả 7 em, Sỹ Thần là người dy nhất ta hổng bik sao tên sắc lang đó lại cưới về >”<….dù ta nhai đi nhai lại 3t4T hoài …

    mấy bài nàng vik rất hay

    đọc rất thấm, nó rất thích hợp cho những ai đã, 9dnag yêu mến 3T4T và những người có ý địh đọc thử …

    vik típ nha …

  9. chương này thật là hả lòng hả dạ=)))))thik nhất là cảnh cuối nha, đúng một chương ” bốc mùi”( nàng đừng hiểu lầm , ta là nói đến cái nhà cầu a~~~`), Tần lão gia đúng là chọc đúng ổ kiến lửa roài á=)))))
    Mà cái vụ bên 2! ta chỉ nghe loáng thoáng, hình như viết phiến diện lắm hả? thông cảm ta ko đọc 2!, chak phải lên 4rum coi mí dc=.=

  10. mình cứ nghĩ không phải là Tần lão gia cơ nhưng ài dè là lão thiệt.
    mà A Kiệt tuc quá đi thôi.
    lần trước bạn khóa blog làm mình hơi lo nhưng giờ thì tốt rồi.
    Cảm ơn bạn vì đã dịch truyện này.

  11. Hồi trước giờ chỉ biết A Kiệt là một người “xuống tay không nương tình” không biết em cũng có tài dùng miệng ghê. Vui nhất là Triển ca cứ theo nhắc bé bớt cái miệng lại.

    Hí..hí chương này vui thiệt, nhờ cái pass của nàng mà ta đọc được một lô một lốc những lời ca ngợi X japan, lấy về mấy bài, ngày mai nghe thử xem, tò mò quá! ta vốn trước giờ không quan tâm tới âm nhạc lắm.

  12. Đã đọc chùa của nàng nhiều rồi, lần này phải lên tiếng thôi!
    Thực ra đây là bộ đam mỹ đầu tiên mình đọc nên chỉ cố gắng đọc càng nhanh càng nhiều càng tốt. Giờ đã đến lúc chả còn gì để đọc nên ngồi đây viết cho nàng vài câu, mặc dù trình độ học văn của ta coi như mới tốt nghiệp cấp tiểu học, chỉ có thể đọc mà không thể viết! Thật sự từ lúc đọc Tam thê tứ thiếp đến giờ, mình bị cả nhà lão Tần ám ảnh, nhìn đâu cũng ra thất vị chủ tử xinh đẹp đáng yêu cùng lão gia xảo quyệt mà lại không thể không thích kia! Cảm ơn nàng đã edit, thật sự yêu nàng rất nhiều!
    Chờ chương sau của nàng!
    P/s: đáng đời lão gia được tắm nước thơm ồi, chưa bao giờ hả dạ hơn bây giờ!!!=))))

  13. Ôi ~ đại hiệp đánh nhau cũng chẳng khác du côn đầu đường xó chợ là mấy =))))))

    Đọc chương này xong thấy phê mê tơi X”D Em Kiệt, lẽ ra trời sinh em làm lưu manh vô lại mới đúng ~ nghe em chửi người thiệt khoái mà ~

    *cười sằng sặc”

    *xáp vô chủ nhà*

    Nào nào, bớt giận đi ~ chấp gì cái đám não-sân-bay đó vậy ~

    Phù phù ~ thổi cho bay lửa giận nào ~

    *chu mỏ*

    P/S : sao bài rì-viêu của em Sĩ Thần lại khóa pass vậy ;_____; tớ mò không ra ;____;

    • dạo này tâm trạng ko tốt về cái vụ kia, cho nên ta ko thể giữ bình tĩnh khi viết mạn đàm dc=” Vì viết mạn đàm đầu óc phải thật thanh tỉnh, suy nghĩ, móc nối từng chi tiết =”=, bài này ta viết trong vòng nửa tiếng đồng hồ =”=, nên ko tránh khỏi sạn, và lủng củng, hơn nữa ta cũng chưa giải thích dc rõ ràng lắm, thế nên ta phải khóa lại để chỉnh sửa, khi nào chỉnh sửa xong thì sẽ trình lên :”>

      Chuơng này là chuơng mà ta thich1 nhất luôn, cũng là chuơng mà ta edit ưng ý nhứt, mượt hơn hẳn =”= , phần chửi của bé Kiệt cũng được ta chém một cách kịch liệt =))

  14. Đúng là dại =)) Trêu hoa ghẹo nguyệt thì đáng chém rồi, bất quá trêu hoa ghẹo nguyệt vườn nhà mình mà cũng dính phải hầm tiêu thế này =)) Thiên hạ đệ nhất chỉ có duy nhất một mình Nguỵ Vô Song Tần Chính =))

    Yêu lão gia yêu lão gia yêu lão gia :(( Tĩnh Nguyệt nàng ơi, mau edit đến phần Sĩ Thần dẫn Lâm Nhi đi phiêu kỹ đi =)) Đọc đoạn đó ta mém đứt ruột =))

    Lão gia giả làm Ngô Ngải không chỉ vì vui, mà một phần cũng vì hắn.. ghen à xD~ Hắn ghen với Nguỵ Vô Song, ghen với người trong lòng thất vị chủ tử *cute quá đỗi*. Tần lão gia sợ bảy người kia chỉ yêu Vô Song cũ, chứ ko yêu Tần Chính đã mất trí nhớ, nên mới giả làm một Ngô Ngải mang phong thái của Vô Song để thử lòng nhị vị phu nhân. Nhưng kết quả thật thê thảm à =))

    Lão gia ơi lão gia à, bỉ ổi vô liêm sỉ nữa đi. Nguỵ Vô Song hào khí chấn võ lâm mang về được thất vị chủ tử, còn Tần Chính sợ vợ vô sỉ lại cột chặt được thất vị phu nhân bên mình.

    Ta yêu Tần Chính còn hơn Vô Song na.

    Dù cả hai đều là một người trong mộng của ta na =))

  15. Nghi ngờ từ mấy chap trước, đến bây giờ thì đã đoán đúng rồi a~

    Chap này đọc thật là thích, uýnh nhau kịch liệt luôn =)) công nhận Tần lão gia nhà ta chọc đúng người, đúng chỗ thật =))

    Cơ mà, thế thì hóa ra Tần lão gia đã khôi phục đc công lực rồi hở nàng?

    p/s: mò đc pass mừng muốn khóc :((

  16. 1/ ‘..Ngô Ngải hai đấm nan địch bốn tay..’ –> ‘..Ngô Ngải hai đấm nan địch bốn quyền..’ (tiểu Anh: hehe, tại thấy ‘đấm’ đối với ‘quyền’ nghe nó vần hơn í mà..>__<!)
    2/ '..“Nam Cung kiệt, đừng để..’ –> ‘..“Nam Cung Kiệt, đừng để..’
    3/ ‘..vừa rồi không phải là toái tâm chưởng..’ –> ‘..vừa rồi không phải là Toái tâm chưởng..’
    4/ ‘..triển Quần Ngạo liên thủ cùng với Nam Cung kiệt..’ –> ‘..Triển Quần Ngạo liên thủ cùng với Nam Cung Kiệt..’
    5/ ‘..đưa tới từng đợt liên kinh hô liên tiếp..’ –> dư một chữ ‘liên’ phải không nàng?
    6/ ‘..Cũng không biết ngô đại hiệp đến tột cùng..’ –> ‘..Cũng không biết Ngô đại hiệp đến tột cùng..’

  17. không biết sao đọc chap này chỉ thấy tội bạn TC. Tại vì từ đầu đến giờ tớ không có ghét bạn này. Bản làm gì cũng có lí do hết nên cái khúc bạn mém bị “thờ yến” tớ đau tim dùm luôn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s