Vong Tình Thủy – Đệ Tứ Thập Tứ Hồi

Đệ Tứ Thập Tứ Hồi : Phiêu Kĩ Khứ Ba -2

Edit: Tĩnh Nguyệt

Beta : Tiểu Anh

“Một ngàn lượng, đến tận một ngàn lượng lận a!” Vừa tiến vào cửa, ba nữ nhân liền vui mừng, hứng thú vây quanh tấm ngân phiếu kêu la, một ngàn  lượng bạc, số tiền này gấp mười lần bảng giá của các nàng! “Tiểu gia, bọn thiếp chắc chắn sẽ hầu hạ ngài chu đáo!”

Tiểu Lâm lui ra phía sau hai bước, miễn cưỡng rặn ra một nụ cười, nhìn chung quanh hương các, liêm sa mềm nhẹ phất phới, hương khí vờn quanh, cuối cùng y đành nép người ngồi xuống nơi góc bàn, để giữ lấy an toàn cho chính mình .

Ba người thấy y ngồi tuốt ngoài xa, không khỏi nổi lên tâm tình muốn trêu cợt người khác, tất cả đều đem ngoại sam thoát xuống, lộ ra sa y khinh bạc mỏng manh, không kém phần liêu nhân  , “Tiểu gia, người muốn chúng thiếp làm gì bây giờ đây?”

Tiểu Lâm nghiêm chỉnh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ở đặt ở trên đầu gối, ngón tay hết nắm rồi lại mở, ra chiều không biết phải làm sao, y nhìn quanh quất, thấy trong phòng có huyền cầm, tiêu, với sáo dùng để tấu nhạc thì liền giơ tay chỉ chỉ.

Ngọc nhi cười nói, “Các chị em, chúng ta mau tấu một khúc hầu tiểu gia đi.”

Vì thế các nữ nhân,  một người đánh đàn,  một người thổi tiêu, còn một người xướng khúc. Đánh, thổi, xướng cái gì Tiểu Lâm không cần biết, trong đầu y chỉ có một ý nghĩ duy nhất là không được nhìn mấy nữ nhân, quần áo hở hang này, chỉ có điều các nàng đều ngồi vây quanh y. Nếu Tiểu Lâm không nhìn bên này, thì sẽ phải thấy bên kia, ánh mắt có muốn tránh cũng tránh không được.

Lâm Tề, ngươi đúng là không có tiền đồ, các nàng bất quá chỉ là thổi khúc, xướng nhạc,  sẽ không đem ngươi ra ăn, dù gì người ta cũng chỉ là thiếu nữ tử, ngươi đường đường là một nam nhi, đầu đội trời, chân đạp đất, tại sao lại phải sợ các nàng. Tuy y không ngừng nói với chính mình như thế , nhưng Tiểu Lâm lại không khỏi khẩn trương, lo lắng, ngược lại dưới mỗi cái liếc nhìn mị nhãn của từng người, y càng tuôn thêm mồ hôi lạnh. Tần Lục chủ tử trong lòng không khỏi ai oán, người nào bảo nơi này đến là để thư giãn, thả lỏng tinh thần, bị các nàng  nhìn như vậy, ai mà thả lỏng được a!

“Tiểu gia, khúc này của chúng thiếp êm tai không?” Khúc nhạc vừa dứt, ba người liền đi đến trước mặt Tiểu Lâm.

Tiểu Lâm vội vàng kéo chiếc bàn lại gần để bảo vệ chính mình, đôi môi hé mở, vô thanh vô thức, trả lời cho có lệ 【 Êm tai, động. . . . . . 】 nghĩ đến người bên ngoài không hiểu thần ngữ của mình, y liền ngậm miệng lại, xoay đầu sang một bên.

” Tỷ tỷ, người nhìn xem vị này quả thật không muốn cùng chúng ta thân cận, muội nghĩ chúng ta nên. . . . . .” Oanh Oanh, tiểu cô nương nhỏ tuổi nhất trong ba người lộ ra vẻ mặt bi thương, “Muội nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây thì tốt hơn.”

Ngọc nhi quát lên, “Mau ngậm miệng lại! Đã thu tiền của ân khách, làm sao có chuyện chưa phục vụ người ta thỏa đáng thì đã bỏ đi chứ, đợi xem lát nữa mụ mụ có đánh gãy chân của ngươi không!”

Vừa nghe đến lời này thì Tiểu Lâm luống cuống, y làm sao có thể hại người khác bị phạt được chứ. Nhìn qua cửa sổ phòng đối diện thì thấy từng tầng thải y rực rỡ, phiêu phiêu trong không trung, vì thế y rót một chén rượu, nhúng tay vào trong đó, viết xuống trên bàn một chữ, vũ (múa).

Ba người  kinh ngạc không thôi, một người tựa như kim đồng của Quan Âm Bồ Tát lại là người bị câm! Vốn dĩ đã ái mộ y rất nhiều, giờ biết thêm được điều này, các nàng không khỏi sinh lòng yêu mến .

“Tiểu gia nói cái gì, thì chúng thiếp sẽ làm cái đó, Oanh Oanh có thể ca, liên nhi thì thiện vũ, vậy hai người bọn thiếp  sẽ múa một khúc hiến người thư giải.” Nói xong Liên nhi liền để thủy tụ (tay áo) rũ xuống hai bên tay, dưới tiếng nhạc do Ngọc nhi củng Oanh Oanh đệm, bắt đầu điệu múa.

Thấy các nàng đã tránh ra xa, thì hô hấp của Tiểu Lâm lúc này mới thông thuận trở lại, vì không thể để bộ dáng không tiền đồ vừa rồi hiện ra một lần nữa,  nên y học theo Tứ chủ tử, một bên thưởng thức mỹ nhân một bên nghiêng đầu uống rượu. Có điều, loại rượu dùng để hầu khách trong phòng tuy nhạt nhưng nóng cháy cổ họng, mới vừa uống xong một ngụm , thì mặt của Tiểu Lâm đã đỏ bừng lên. Liên nhi cùng Oanh Oanh thấy bộ dáng chọc người yêu mến này của y, chỉ hận không thể tiến lên cắn y một ngụm.

“Vị gia cách vách có phải đã nói  tiểu gia này là lần đầu tiên đến đây phải không? Nói cách khác, y vẫn còn một thân đồng tử?”  Ngọc nhi vừa gảy cầm huyền, vừa nói với Liên nhi.

Liên nhi thấy mặt nàng lộ ra vẻ gièm pha thì ngầm hiểu ý, “Nhưng y bạch tịnh, thanh khiết như thế, chỉ sợ chúng ta làm ô uế y mất.”

“Ta là nói Oanh Oanh kia.” Nói xong  liền hướng Oanh Oanh vẫy vẫy tay.

Oanh Oanh vừa múa vừa lui, tới bên người  nhỏ giọng hỏi, “Chuyện gì?”

“Mụ mụ không phải nói cuối tháng này để ngươi khai bao, vậy ngay lúc này thì sao?” Ngọc nhân híp mắt cười cười.

Oanh Oanh hiểu được ý tứ của nàng, nhất thời đỏ bừng  mặt, “Nhưng Oanh Oanh không  đáng giá đến một ngàn lượng bạc như vậy .”

“Ngu ngốc, mụ mụ cũng sẽ không ngại bạc nhiều.” Liên nhi nói.

“Vậy thì chỉ đành nhờ hai vị tỷ tỷ làm chủ.” Oanh Oanh đỏ mặt gật đầu.

Sau khi bàn bạc xong xuôi, ba người liền ngừng ca múa, từ từ đi đến phía Tiểu Lâm,  cùng liên nhi đẩy Oanh Oanh lên trước một chút, ý bảo nàng mau mau động thủ.

Oanh Oanh tiểu cô nương này mặc dù chưa khai bao, nhưng ngày thường cũng thụ huấn không ít, đã sớm luyện nên một thân trăm ngàn công phu.”Tiểu gia, Oanh Oanh múa mệt  quá, người thưởng cho Oanh Oanh một chén rượu đi.” Đây không phải là đang mượn cớ tiếp cận Tiểu Lâm hay sao.

【 Được. . . . . . Được. . . . . . 】 Tiểu Lâm vội vàng châm rượu cho nàng, ai ngờ chén rượu mới vừa đưa qua thì đã bị nữ nhân đánh nghiêng, đổ xuống làm ướt hết người y.

“Ai nha, thiếp thật sự là ngốc mà!” Oanh Oanh vừa nói vừa dùng khăn lụa giúp tiểu gia lau, bất quá, lau mới có vài cái thì lỡ tay cởi luôn ngoại vạt áo trước người của Tiểu Lâm.

【 Cô nương, không cần. . . . . . 】 Tiểu Lâm hoảng hốt giữ tay nàng lại, thì bỗng dưng có hai cái tay không biết từ đâu tới hỗ trợ, 【 không cần, ta tự mình làm được. . . . . . 】 Tiểu Lâm la lên, nhưng mà không có ai nghe được y đang nói cái gì.

“Tiểu gia, ngài cũng đã trưởng thành rồi, vậy thì để cho Oanh Oanh của chúng thiếp đến chỉ ngài làm một chút việc người lớn thường làm, đừng quá lo lắng, Oanh Oanh giống nhau như ngài vậy, chưa phá thân, thật sự sạch sẽ.” Nói xong sáu bàn tay liền bắt đầu làm càn, toan tính lột bỏ quần áo của tiểu gia.

Tiểu Lâm cũng không phải là người chưa từng trải , tự nhiên biết được các nàng đang nói cái gì, y lập tức kinh hãi, 【 Không! Không! Ta không cần. . . . . . 】 Lục chủ tử trong lòng gấp đến độ muốn kêu to, y không cần. . . . . . Không cần phải phá thân a!

Hai đấm nan địch bốn tay, huống chi ở đây có đến sáu tay lận, Tiểu Lâm bắt được cái bên này lại  không ngăn được cái bên kia. Ba nữ nhân rất nhanh đã đem trung y của tiểu gia cởi bỏ, sờ lên làn da vừa mịn màng, vừa trắng như tuyết của y,  các nàng đều không khỏi kinh hô, làn da trắng tinh tế không chút tỳ vết này, ngay cả các nàng cũng thua xa a !

“Hay là y quả thật là tiên đồng hạ phàm?” Ngọc nhi cùng liên nhi nhìn nhau một cái, hai người đều song song liếm liếm môi.

Oanh Oanh làm sao mà  không biết các nàng đang  suy nghĩ, vội hô to, “Các tỷ tỷ không phải nói là đem tiểu gia cho muội! Cho muội. . . . . .”

Ngọc nhi cười nói, “Các tỷ tỷ sẽ không tranh với ngươi đâu, ngươi đến hầu hạ tiểu gia trước, chúng ta chỉ ở đây giúp đỡ thôi,  như thế nào?”

“Là tỷ nói đó nha, không được tranh với muội.”

“Thiên a, gia, ngài làm thế nào để dưỡng thành một thân băng cơ ngọc cốt (thanh cao thoát tục) như vậy, mau nói cho bọn thiếp biết đi.”

【 Không, xin các ngươi đừng. . . . . . 】

Sáu bàn tay nhẹ nhàng xoa lên vùng ngực, tiếp đó lại vân vê xuống tấm lưng mảnh dẻ, làm  Tiểu Lâm sợ tới mức sắp khóc . Tần Lục chủ tử tuy không giỏi ngoại gia quyền cước, nhưng Tần Chính vì muốn thân mình y cường kiện nên đã truyền thụ cho Tiểu Lâm chút nội gia công phu, lẽ ra lấy sức y mà nói, muốn đẩy ba nữ nhân này ra hẳn là không khó, nhưng  giờ phút này y đang sợ tới mức không biết  phải làm sao ,  sáu con mắt sắc lang sáng rực đang nhìn y chằm chằm không thôi,  cũng đủ khiến Tiểu Lâm sợ run không ngừng, làm sao còn có khí lực để phản kháng.

“Có thể đem thân mình hầu hạ gia, nhất định là do đời trước Oanh Oanh tích đức mà được. . . . . .” Oanh Oanh cởi bỏ sa y, đem bộ ngực mềm mại áp tới lồng ngực của tiểu gia , đôi môi đỏ mọng khẽ phả ra một luồng nhiệt khí nơi tai của Tiểu Lâm, Ngọc nhi cùng Liên nhi thì mỗi người nắm một bên, đè lại tiểu gia đang thẹn thùng.

【 Ba vị cô nương thỉnh. . . . . . Thỉnh tự trọng. . . . . . 】 Tiểu Lâm giống như nai con bị dọa đến khiếp đảm, thân thể cứng ngắc,  động cũng không dám động, lệ châu vây quanh khóe mắt, gần sắp chảy dài xuống hai má hồng hồng. Từ nhỏ đến lớn, có sư phụ cùng phu quân cẩn cẩn dực dực bảo vệ y, có khi nào y vướng phải tình thế quá mức kinh khiếp này đâu, mặc dù lúc trước có bị Lộng Triều Nhân làm hại suýt nữa thì chết, nhưng chắc chắn lúc ấy cũng không có đáng sợ bằng lúc này .

Càng nhìn hình dáng này của y, ba nữ nhân càng hận không thể đem tiểu gia bé nhỏ này nuốt vào trong bụng.

“Tiểu gia đừng sợ, việc này ai ai cũng đều phải trải qua, người chờ một lát, Oanh Oanh sẽ khiến cho người có cảm giác muốn thăng thiên.”  Vừa nói,  bàn tay Oanh Oanh vừa hướng tới địa phương giữa hai chân của tiểu gia, chuẩn bị nhu lộng khí quan đứng lên.

【 Mau dừng tay! 】 Tiểu Lâm đem hết khí lực đẩy người đang đè mình ra, y túm vội tà áo, vọt tới trốn phía sau bình phong, tuy rằng Tiểu Lâm vẫn không ngừng tự nhủ mình không được khóc trước mặt nữ nhân, nhưng dưới sự kinh khiếp quá độ, lệ thủy cuối cùng nhịn không, chảy dài trên gương mặt thanh tú, 【 Ta không cần, các ngươi đi mau! 】

“Chúng ta không hiểu được ngài đang nói cái gì? Tiểu gia cũng thật là, ngay cả Khổng phu tử cũng nói ‘Thực sắc tính dã’*, chuyện đến nước này ngài còn ngại ngùng gì nữa, mau tới đi.”

*Tình dục vốn nằm trong bản tính của con người, cũng giống như việc ăn uống vậy

【 không ——! 】

Mắt thấy Tiểu Lâm lao ra cửa, ba nữ nhân liếc mắt truyền ý một cái, liền bay nhanh ra, ba mặt ngăn chặn đường y muốn đi. Muốn chạy trốn à, không có lối thoát đâu!

Tiểu Lâm bị dọa cho hoảng sợ, đành phải cúi người dùng sức đâm đầu vào một người, rồi chạy ra hướng cửa phòng, nhưng mà tay còn chưa bắt được then cửa thì đã bị ba kia người tha  trở về, 【 Không cần! Tứ chủ tử, Tư Đồ Sĩ Thần! Ngươi ở đâu a! Cứu ta ————! 】 Tiểu Lâm vừa quát to, vừa giãy khỏi các nàng, trốn ra phía sau bình phong.

Xiêm y một bên đã bị kéo tận hông, lồng ngực trắng nõn cùng đôi vai ưu mỹ không ngừng run lên, đôi bài tay thon dài trắng nõn, gắt gao túm lấy y sam, lệ thủy thấm ướt cả má ngọc, khiến người vừa thấy trong lòng lại nổi lên từng trận thương yêu không ngừng .

Ngọc nhi si ngốc nhìn người trước mặt, phát thệ, “Nếu hôm nay ta không cùng y viên toàn, sau này sẽ không được gặp chuyện tốt!”

“Ân!” Liên nhi cùng Oanh Oanh cũng gật đầu thật mạnh, hướng tới cửa phòng, gài then thật chặt lại, để ngăn cho tiểu gia khỏi trốn lần nữa.

Chống lại ba đôi mắt đói khát tựa sắc lang, Tiểu Lâm lại cúi đầu liều mình chạy ra ngoài, cửa đã bị khóa chặt, y đành hướng đến ban công phóng tới, muốn từ bên trong nhảy xuống khỏi lầu. Chính là ba nữ nhân làm sao có thể để cho y như ý, các nàng lấy thân thủ linh hoạt mà ngày thường tuyệt đối không có đồng loạt đuổi theo, một người ôm thân,  hai người nhấc chân lôi kẻ đang tính đào tẩu kia trở về buồng giam. Người này chính là tiên đồng hạ phàm a, ‘ ăn ’  vô có thể sẽ được trường sinh bất lão, các nàng há có thể dễ dàng buông tha.

Mà dưới ban công, người người qua lại đều cho đó chỉ là trò vui đùa ầm ĩ của các cô nương trong lâu cùng khách nhân, bọn họ ngay cả xem cũng lười liếc mắt một cái.

Ba nữ nhân trực tiếp kéo người quăng lên giường , sau đó bắt đầu tháo giày  cởi áo, tất cả cùng hướng tới giường, toan đè tiểu gia xuống.

【 Van cầu các ngươi thả ta! Ta cho các ngươi bạc, đây nè, cho các ngươi hết luôn! 】 Tiểu Lâm vừa giãy giụa khóc la, vừa đem ngân phiếu trong lồng ngực ra đưa cho ba nàng.

“Bạc chúng ta đã có, lúc này chỉ cần mỗi tiểu gia thôi!”

“Để cho muội đến trước !”

Oanh Oanh đẩy Ngọc nhi qua một bên, hai chân mở ra rồi sau đó ngồi lên hông của Tiểu Lâm, đôi chân gắt gao quấn chặt lấy, tiếp theo đôi tay thoăn thoắt giải khai lưng quần của y.  Ngọc nhi chỉ đành thay đổi đến nơi khác, nàng nâng lên song nhũ (bầu ngực) no đủ cách lớp y trang nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Tiểu Lâm, còn bên kia thì có Liên nhi đang cúi người xuống khẽ hôn lên khuôn ngực trắng mịn, nõn nà của y.

【 Không! Cứu mạng! Mau cứu ta, Tư Đồ Sĩ Thần, lão gia ———! 】 giờ phút này Tiểu Lâm giống như cá đã nằm trên thớt, mặc người chặt chém, tự do xâm lược.

________________________

Lần đầu tiên mình thấy người đi phiêu kỹ mà bị kỹ phiêu lại =”=. Kỹ nữ sắc lang, ôi trời ơi, lần đầu tiên con mới nghe thấy :))

Ta đang chìm trong nỗi hận, mỗi ngày dạo fb, ta chỉ hận là không thể phá sập cái trang tự xưng là “cơ quan ngôn luận của nhà nước” mà làm việc theo kiểu độc tài thế kia. Trần gian này, sao người thì ít mà quỷ thì nhiều thế kia, còn chưa tới tháng 7 bảy. Loạn hết rồi =”=

@Dế: Ta về chứ có trốn đi đâu đâu, chỉ có điều uất ức quá nên lấy nó làm lý do “lơ” đi bài mới luôn :)), chưa kịp edit xong =”= Tại hôm nay đi làm nên chả on được, chỉ kịp post bài chưa com còn chưa trả lời hết nữa kìa. Ta xớn xác ôm thêm 1 bộ nữa, nghe nói là ngắn, có tựa là “Phồn Hoa Thịnh Khai”, ta chưa công bố vì còn đang thử, mới edit xong cái văn án mấy dòng, ta chọn nó vì nghe bảo nó ngắn, nhẹ nhàng. Với lại, giọng văn thiên về cảnh, có nhiều chất “văn” hơn nên ta muốn thử sức, chỉ cầu mong đừng nhiều quá, nếu ko chắc ta khóc mất😦.

Ta chưa có gặp ai là gay thật ngoài đời, mà có khi gặp rồi nhưng ko biết, giờ nghĩ lại thấy nghi lắm🙂, ta chưa bao giờ để ý đến ba vấn đề này cả, là bạn thì cứ chơi thôi, quan tâm nhiều làm gì.  Nhưng mà mấy cái chuyện bí mật này, ta nghe hoài, tuy là trong trường hợp khác, điều duy nhất khiến ta có thể giữ nó là, nghe xong tai này, qua tai khác ===> bay🙂

Nhá hàng🙂

 Phồn hoa thịnh khai, y nhân hoàn tiếu.

(Hoa kia nở rộ, người ấy vẫn cười)

32 thoughts on “Vong Tình Thủy – Đệ Tứ Thập Tứ Hồi

  1. ủa, temmmmmm kia đúng không
    ta thấy gay nhiều lắm rầu nhá, mà có gì đâu
    chính ta cũng ko biết mình có là les không nữa nè *chớp chớp*

  2. 3 nàng kỹ nữ dạo Tiểu Lâm đến phát khóc, buồn cười chết
    rồi ai cứu Tiểu Lâm đây? a ST xỉn rồi ~~~ e muốn coi lão gia phạt Sĩ Thần cái tội dắt TL đi phiêu kỹ, cho chừa

  3. đọc chùa đã lâu😀 hê hê , (nàng đừng giận nha ), nhưng đến chương này thì không nhịn nổi nữa rồi.

    Tiểu Lâm siêu cấp dễ thương, nam hay nữ đều muốn ” ăn” em, trời ạ, cười té ghế.

    cơ mà ta thích hồ ly Sĩ Thần hơn, mong chờ xem anh nhà phạt vợ hay ho thế nào đây😀

    • Ks, ta biết có nhiều người đọc chùa mà, ko chỉ mình nàng đâu :))
      Thế ta mới nói, đi phiêu kỹ, bị kỹ phiêu lại :)) Trời ơi, trên đời này chắc chỉ có mỗi Lâm Tề nhà mình :))
      Anh nhà phạt vợ rất là hay đấy nhá :))

  4. :)) kỳ này Sĩ Thần hại chết Tiểu Lâm đáng yêu rùi
    sao lại lâm vào cái tình cảnh bị kỹ nữ dồn vào đường cùng thế nài
    Cái tên lão gia 75 ấy mà biết thì .. tội Tiểu Lâm quá đi

  5. ôi trời, ta nhầm sao =))))~~~
    thui hok sao, phần sau chắc chắn bạn Thần bị tét mông ấy =)))))

  6. Kỳ này Sĩ Thần không chỉ chết bởi lão gia mà còn 1 dàn chủ tử nữa !!!!
    To gan thật, dẫn ai ko dẫn lại dẫn Tiểu Lâm ^.^

  7. Thế giới này loạn hết rùi!!!!, choy ơi đau bụng wa,”hahaha”, không ngờ ta lại cóa thể biết được, hóa ra cóa một sự việc hãi hùng vậy xảy ra ah, chết mất nàng ơi, cái bụng của ta, đọc ch này xong mà ghế ta ngồi cũng hok đc nữa, mọi người trong gia đình tưởng ta cóa vấn đề đóa , giữa đem khuya màh cười điên dại =)) khổ thân Tiểu Lâm của ta ai đời vô kỹ viện còn gặp sắc lang, màh toàn là nữ nhân “chân yếu tay mềm” không mới ghê. Ta thật háo hức muốn biết kết cuộc của Tiểu Lâm đóa nha.Mong chờ ch sau của nàng

    • Nàng vậy còn đỡ, lúc ta edit chương này mắt chữ O, mồm chữ A ấy, mém tý lọt giường, khốn nạn cái là vốn từ hạn hẹp, lục lọi mãi mới ko bị trùng từ =)), các nàng, trời ơi, lần đầu ta mới biết đến cái gọi là “nữ sắc lang ” ấy :))

  8. Haha… Nói chí phải…
    Bảo bối Tiểu Lâm là thiên tiên hạ phàm, “ăn” vô sẽ trường sinh bất lão đó nha…
    Bất quá phải tự xem các nàng có bản lĩnh không =)))))))))
    Ta cũng muốn “trường sinh bất lão”
    *chảy nước miếng*

    Thiệt nhiều lúc muốn đá Tần Chính 1 phát… Bảo bối thanh thuần, khả ái, ngây thơ, đáng yêu,… (tỉnh lược 3k từ khen ngợi) của ta a~
    Aaaaaaaaaaa… *ôm đầu bỏ chạy* :((((((((((((

    • Nàng… bình tĩnh lại nào :”>
      Các nàng ấy ỷ đông hiếp yếu ấy, ngẫm lại🙂, chúng ta mà ở đó, chắc Tiểu Lâm còn thê thảm hơn nữa, cả đống đứa xông vô nhào nặn.
      Tiểu Lâm ko thanh thuần lắm đâu, bé biết phá thân nghĩa là gì mà :))
      Ờm, ngẫm ra Tần Chính mới là dc tác giả cưng nhất nhể :)), hai tay quơ 7 em về:))

  9. @TN: Ta gặp người đồng tính ngoài đời, họ cũng bình thường thôi. Mấy anh đồng tính thì lại rất khéo tay, cắt tóc rất đẹp (ta nói thật đó nha, họ làm đẹp cho phụ nữ thì khỏi chê luôn). Ngoài người đồng tính ra thì ta còn biết người cross-dressing nữa.

    Kể cho nàng nghe nha, hồi xưa lúc ta còn học trung học, ta biết một người mà ta cứ tưởng là con trai, cho đến mấy năm sau ta có lớp thể thao trung với cô ta thì mới biết co ta là nữ vì co ta vào girl locker rôm, lúc đó thì ta mới té ngữa ra (ta học trung với cô ta 5 năm, vậy mà chả phát hiện gì cả). Sau đó thì cũng quen một ngừoi như vậy, cross-dressing, người này rất đẹp trai, có nhiều cô mê, nhưng anh ta lại chẳng chịu đáp lại, vì sau đó mới biết đựoc “anh” thật ra là “chị” nên thôi.

    Có lần ta bị một cô đến tỏ tình nữa, lúc đó ta rất sợ, xanh cả mặt luôn.

    • Ở tiệm ta cũng có 1 người, ko biết phải là gay ko, vì hắn cứ chối hoài, nhưng mà làm tóc thì đẹp lắm :”>
      Nàng bị con gái tỏ tình à, là les sao :)), thú vị nhể :)), con bạn ta bảo ta có tố chất là 1 seme, nếu kua cô nào, thì chắc dính cô đó :)) , cơ mà ta chưa bị tỏ tình lần nào. Và ta cũng chưa có đùa giỡn tình cảm ai. Ta nghĩ 1 mình vẫn là sướng nhất :)) I love freedom!!!
      Coss -dressing, thú vị nhể

      • Ta không phải là les, ta rất mê dzai (mê đẹp dzai :D). Chắc là tại ta nhìn khờ dễ dụ nên đựoc con gái tỏ tình, lúc đó ta sợ quá chừng luôn.

        Nàng chưa đựoc tỏ tình lần nào à? Ta thì đựoc mấy lần, nhưng chẳng lần nào cũng hù ta sợ gần chết luôn. Ta cũng đâu có đùa giỡn tình cảm với ai đâu, tại ta lớn lên ở nước ngoài, thân thiện với mọi người là chuyện bình thường thôi, chứ ta đâu có suy nghĩ xâu xa gì đâu. Sau này có người nốich ta biết là những hành động và lời nói của ta làm cho ngừoi ta hiểu lầm nên từ đó ta ít nỏi luôn.

        Mà ngừoi nàng quen là người chau á hay tây phương vậy?

        Đọc câu “Kỹ Nữ Sắc Lang” của nàng mắc cười quấ, nhưng “nữ sắc lang” thì ngoài đời cũng có á. Ta con biết mấy chuyện kinh khủng hơn nữa. Ai nói chỉ có con gái mới hay bị thiệt thòi, con trai không cẩn thận cũng bị con gái “ăn.”

      • Ta dc con trai tỏ tình cơ, chứ chưa phải là con gái :))
        Ta thấy Les cũng dễ thương lắm đó. Hồi đó có một chị les đến tiệm ta làm, chỉ dễ thương lắm cơ, lại khéo tay nữa, nói tiếng anh rất ngầu. Nhưng mà tại lúc đó tiệm ta ế cho nên chị ko ở lại lâu. Ta rất là quý chỉ. Chỉ nhìn y hệt con trai vậy, nhưng mà rất rất rất đáng yêu. Chỉ cũng coi ta như em gái, chỉ dẫn ta cũng nhiều. Chỉ đi ta buồn lắm. Cơ mà tại lúc đó ta trong nhà đang có “scandal”nên chả xin sdt chỉ dc=”= Giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc.

        Ta bị cái bệnh : beauty obsessed:))

      • Ta thấy les hay gay thì cũng như người bình thường thôi, chỉ là họ không yêu người khác phái, còn các thứ khác cũng như người thường.

        Ta và cousin của ta được con gái tỏ tình lúc còn nhỏ nên rất sợ. Cousin của ta thì gặp được cô giáo dạy thể thao trong trường thích cô ta, cho nên lớp đó cô ta được điểm rất cao mặc dù cô ta không làm gì cả. Đến lúc cô giáo đó tỏ tình thì cousin của ta sợ gần chết luôn, vì không có chuẩn bị tâm lý mà. Ta có một cousin khác (con trai) cũng được một anh tỏ tình và cousin ta cũng sợ gần chết luôn. Hình như giòng họ nhà ta có nhiều người nhìn giống uke hay sao í, toàn được tỏ tình.

  10. Đường Đường dịch dùm pé chữ cross-dressing đi
    còn ta thì có 1 người bạn (không biết có phải bạn không vì học cùng trừơng khác lớp)
    tên của con gái, giới tính girl nhưng lúc cấp 3 bắt mặt áo dài thì bạn ấy lại được mặc đồ tây đi học tới h ta vẫn không hiểu tại seo lại vậy (bạn ấy có mặc áo dài 1 lần lúc khai giản lớp 10 thoai)
    nếu ko thấy bạn ấy mặc áo dài thi ao cũng nghĩ đó là 1 chàng trai xinh đẹp kiểu baby nhá

    • Coss -dressing nôm na có nghĩa là ăn mặc trái giới ấy mà. Nữ ăn mặc, style hệt như nam, còn nam thì để tóc, style y hệt như nữ. Mình phân biệt ko dc:))
      Mình nghĩ có lẽ bạn ấy có lý do đặc biệt mới dc mặc đồ tây đi học, chứ trường cấp 3 nào cũng bắt mặc áo dài mà =”=

    • cross dressing cũng như TN nói.🙂 Cross dressing cũng chia thành hai loại, một thì cho ngừoi ta biết mình đang cross dressing, còn thứ nhì là người ngoài hoàn toàn không biết. Ở đây còn có show cho mấy ngừoi cross dressing nữa, gọi là gì thì ta quên mất tiêu rồi.

  11. ối giờ ơi Tiểu Lâm mà có bề gì thì Sĩ Thần về sẽ chết với lão gia và ngũ vị chủ tử còn lại
    mà mình ko dám tưởng tượng vẻ mặt cùng tâm trạng của lão gia khi biết chuyện này
    Khổ thân bé Lâm nhà ta

  12. ặc, khụ khụ, lão gia ơi về cứu, em đã đổi bạc lấy thân nhưng ko đổi được ah, tội nghiệp quá đi, bạn lão gia cứu em thế nào ah, chắc là chạy vô mặc đồ lại rồi bồng đi hả, hắc hắc khổ thân em Lâm

    Bối bối ahhhhhhhhhhhh, nàng nhá hàng kỳ quá đi ah, giống như mới edit được cái tiêu đề xong buộc dây mang ra nhá nhá dựt dựt, kỳ quá ahhhhhhhhhhhh

    • ôi cha ta quên sửa lại cái tên, để tên jo kia sợ bối bối lại nghĩ ta là đứa nào mà vô nhận vơ gọi bối nên phải chạy vô gắn đính chính
      gắn thêm cục kẹo cho bối bối luôn nà @–

    • Thì người ta edit dc mới tới đó à :)), thích câu cuối nhất mới đem ra nhá hàng :))
      Bảo đổi nick làm Bối ko biết, hồi nãy đọc com, thấy đến hai chữ Bối Bối, thì nhăn mặt lại, ko bik kẻ nào dám cướp biệt danh Bảo đặt cho Bối, đang tính đi méc Bảo nè :)) Mà sao Bảo thức khuya thế, như thế ko có tốt cho da đâu nga~ (mặc dù Bối cũng thế) :))

      Mà cái truyện mới này mỗi chương dài đăng đẳng vậy đó Bảo. Bối mới nhìn sơ qua, mà cũng ngáp lên ngáp xuống rồi =”=

      • bữa trước bảo toàn xài cái jojo thôi, mà vô đây sợ bối bối ko nhận ra nên dùng mỗi cái dế. bảo đi nghỉ 30.4, buổi tối về mãi mới xí được máy mà com cho bối, bình thường cũng k thức khuya lắm .Bối bối mà thức khuya nhiều là ma tới bắt a, hắc hắc
        Bối bối thi được môn nào chưa, kết quả thế nào
        Bối bối ah, Bảo ko đọc kịp cái Nhiễm huyết rồi nhưng ko đọc nữa đâu, vì bảo thấy thương hại cho La lam lai ngang quá, bảo chờ cái gì mà hoa nở của bối nhá nhá đó nha.bối bối làm xong pót lên cho bảo đọc với nha
        VTT cỡ mấy ngày nữa là có bối ha?

      • Sao lại bỏ? Bối thì bối chả thương hại gì La Lam Lai Ngang, bởi chính hồi xưa là hắn lựa chọn phản bội. Trong cái thế giới chi li nhỏ nhen, tính toán, trong cái thế giới mà Địch Á bị khinh khi, thì Lai Ngang là người bạn duy nhất mà Địch Á có, cũng như là ánh sáng, là ước mơ cùng hắn xây dựng nên một La Lam gia tộc vững mạnh. Nhưng chính hắn đã quay lưng lại, chính hắn đã buông tay ra trước, chính hắn đã hèn nhát ko dám đối mặt với Địch Á, để y thông qua người khác mới biết dc ngày mai đối thủ của mình là hắn. Có mỉa Mai cay đắng hay ko? Người mà mình tin tưởng nhất, trong vòng mấy ngày thôi đã quay lại cắn mình, tình bạn bao nhiêu Năm, ước mơ ngày nào còn ko bằng 1 cô gái. Khi hắn quyết định đối đầu với Địch Á, hắn có biết Địch Á đau khổ đến mức nào? Tuyệt vọng đến mức nào? Chung quy, hắn vẫn là 1 kẻ ích kỷ.

        Bảo ko đọc nữa thì ko sao, nói thật bối làm cái này là vì tính Bối cũng lạnh như Khắc Lạc Duy vậy, Bối ko tha thứ cho bất cứ ai phản bội bối, ko làm bạn thì thôi, đã là bạn thì chơi với nhau phải Trung tâm, ko giúp dc người ta thì thôi, nhưng tuyệt đối ko dc phản bội, ko buông tay khi người đó Cần giúp đỡ. Có lẽ vì thế mà bối có rất ít bạn. 3 người bạn Thân là cùng. Còn lại chỉ là những mối quan hệ ngoài mặt Bình thường.

        Tuần này và tuần sau bối thi, cũng bận lắm nên ko chắc đc.

        Còn cái phồn Hoa thì edit dc cái tiết tử, bở hơi tai, văn chương tràn trề, đọc xong cái tiết tử rồi bảo sẽ hiểu vì sao bối lại nói như vậy, 1 chương của nó = 3 chương VTT, nên chắc lết từ từ…

      • biết biết biết biết mà, bối bối đừng nóng mà, ko phải bảo k biết hắn ích kỷ, bảo chỉ nghĩ là nếu tác giả cho cái tên Lai ngang đó ác độc hơn một ít , để bảo có cảm giác chán ghét ghê sợ hơn nữa thì tốt , bảo thấy thương hại quá nên bỗng nhiên k đủ can đảm nhìn kết cục của hắn mà thôi, nói thế vì mới đọc xong cảm xúc dâng trào chứ thực ra vẫn đợi đọc tiếp mà, đang đợi thông tin chi tiết về anh ma vương xinh đẹp
        oa oa, nóng tính quá đi

  13. 1/ ‘ “Một ngàn hai, đến tận một ngàn hai lận a!”..’ –> Cái này ta thấy nhiều editor mắc phải lắm nga, QT dịch chữ ‘lượng’ thành chữ ‘hai’ cho nên nhiều người hiểu nhầm thành con số a~ “Một ngàn lượng, đến tận một ngàn lượng lận a!” mới đúng.
    2/ ‘..một ngàn hai lượng bạc,..’ –> như trên ‘..một ngàn lượng bạc,..’
    3/ ‘..Tần lục chủ tử trong lòng không khỏi ai oán,..’ –> ‘..Tần Lục chủ tử trong lòng không khỏi ai oán,..’
    4/ ‘..dưới tiếng nhạc do Ngọc nhi củng Oanh Oanh đệm,..’ –> ‘..dưới tiếng nhạc do Ngọc nhi cùng Oanh Oanh đệm,..’
    5/ ‘..Nhưng Oanh Oanh không đáng giá đến một ngàn hai lượng bạc như vậy..’ –> ‘..Nhưng Oanh Oanh không đáng giá đến một ngàn lượng bạc như vậy..’
    6/ ‘..cùng liên nhi đẩy Oanh Oanh lên trước một chút..’ –> ‘..cùng Liên nhi đẩy Oanh Oanh lên trước một chút..’
    7/ ‘..Oanh Oanh múa mệt quá quá,..’ –> dư 1 chữ ‘quá’
    8/ ‘..Ngọc nhi cùng liên nhi nhìn nhau một cái,..’ –> ‘..Ngọc nhi cùng Liên nhi nhìn nhau một cái,..’
    9/ ‘..Tần lục chủ tử tuy không giỏi ngoại gia quyền cước..’ –> ‘..Tần Lục chủ tử tuy không giỏi ngoại gia quyền cước..’
    10/ ‘..mà nói, nói muốn đẩy ba nữ nhân này ra hẳn là..’ –> dư 1 chữ ‘nói’ a~
    11/ ‘..đành phải cuối người dùng sức đâm đầu vào một người,..’ –> ‘..đành phải cúi người dùng sức đâm đầu vào một người,..’
    ————————————-
    tiểu Anh: sao đọc chương này mà thấy tội nghiệp tiểu Lâm bị ‘cường bạo’ a~. Mấy pà sắc lang này thật là đáng sợ, ta đọc mà còn nổi cả gai ốc chứ đừng nói là tiểu Lâm bé nhỏ trực tiếp bị bạo mà ~”~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s