Thần Mộc – Chương 8+9

Đệ Bát Chương: Ngủ ngon

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

*Tuần trước quên post nên tuần này post hai chương luôn nhé.

Dẫn khí nhập thể dễ dàng nhất là vào giờ tý lúc linh khí ôn hòa nhất, cho nên bố trí cấm chế xong, Mạc Thiên Liêu liền ngồi trước bàn, cầm lấy sổ sách nhìn.

Mèo nhỏ trong lòng tỉnh ngủ, từ vạt áo lộ ra cái đầu tuyết trắng, nhập nhèm nhìn thoáng qua những thứ ở trên bàn, há miệng ngáp một cái.

Mạc Thiên Liêu cúi đầu, định hôn một cái, thế nhưng chỗ vạt áo mở có hơi thấp, với không tới, đành phải từ bỏ:“Móng Nhỏ tỉnh rồi hả, có đói bụng không?”

Mèo nhỏ cào lấy áo, tạch tạch hai bước nhảy lên đến trên vai hắn, cúi đầu ngó sổ sách trong tay Mạc Thiên Liêu.

“ Tục vụ trong Ốc Thanh Động thật sự rối loạn.” Mạc Thiên Liêu nghiêng đầu dùng lỗ tai cọ cọ mèo nhỏ.

Mèo nhỏ nâng chân sau lên đá đá lỗ tai, rối loạn chỗ nào, sao bổn tọa không thấy?

Mạc Thiên Liêu cũng không trông cậy cục bông nhỏ kia sẽ trả lời cái gì, bắt đầu đọc sổ sách nhanh như gió. Vài đệ tử đời thứ hai cho rằng mang đến nhiều sổ sách như vậy sẽ khiến hắn luống cuống tay chân, nhưng đối với Mạc Thiên Liêu có Thần hồn được Hóa Thần mà nói, không đáng kể chút nào.

Thần hồn luyện tới Hóa Thần, một ngày đọc vạn quyển, ngó qua không bao giờ quên.

Không đến một canh giờ, Mạc Thiên Liêu đã nhìn hết chồng sách chất đầy bàn.

Tổng thể mà nói, cũng không hẳn lộn xộn lắm, ít nhất ai làm cái gì vẫn tương đối rõ ràng , chẳng qua, phân công cũng không thỏa đáng lắm, rất nhiều giai đoạn mạp mờ không rõ, cũng không thiếu lỗ hổng.

Ví dụ như mục phân phối đồ mỗi tháng này, phần của Ốc Thanh Động mỗi tháng đều do Chấp Sự Đường bên tông chủ trực tiếp đưa tới cho động chủ, lại do các đệ tử đứng đầu đến lĩnh rồi phát cho mỗi cá nhân bên dưới. Trong này có thể có rất nhiều mờ ám, cũng không thể cam đoan công bằng.

Chậm rãi khép sổ sách lại, muốn làm như thế nào trong lòng đã có tính toán hết, xem sắc trời đã muộn, Mạc Thiên Liêu lười biếng duỗi eo:“Móng Nhỏ này, chúng ta đi ngủ thôi.”

Nói rồi liền ôm mèo nhỏ bước lại giường, nghỉ ngơi trước một lát, dưỡng đủ tinh thần đợi đến giờ tý tu luyện cho tốt.

“Meo !” Cục lông màu trắng dùng sức chui ra khỏi lòng Mạc Thiên Liêu, xoay người nhảy xuống giường, hoàn toàn chẳng có ý muốn ngủ cùng giường với hắn..

Một tay Mạc Thiên Liêu chống đầu, nhìn mèo nhỏ ngồi xổm trên mặt đất:“Không muốn ngủ thì đi chơi đi, đừng ăn bậy.”

Chung quanh trái phải viện này có cấm chế, mèo cũng không chạy được, Mạc Thiên Liêu liền yên tâm đi ngủ.

Mèo trắng nhỏ nhảy lên song cửa, quay đầu nhìn Mạc Thiên Liêu ngủ say, giật giật lỗ tai, xoay người nhảy ra ngoài, xuyên qua cấm chế trong sân không hề bị trở ngại gì, đi về hướng chủ điện cung Thanh Ninh.

Cung Thanh Ninh vào ban đêm đều thắp đèn Lưu Ly, ánh sáng từ huyền tinh thạch phát ra chiếu vào bức tường thủy tinh rồi phản xạ ngược lại, toàn bộ cung điện đều sáng lên giống như một tòa Thuỷ Tinh cung, thật là đẹp mắt.

Mèo trắng nhỏ nhảy lên bậc thang, một vầng sáng trắng tỏa ra nháy mắt hóa thành một nam tử thân hình cao gầy, quần áo trắng bạc trên người phát ra tia sáng, từng bước từng bước một bước lên bậc thang.

Cửa cung không đợi người đến gần đã tự mở ra, đèn đuốc trong phòng sáng rực như ban ngày, chiếu rọi dung nhan tuyệt thế vô song, chính là chủ nhân cung điện này, Thanh Đồng.

“Động chủ.” Vào trong nội điện, có vài thị mặc quần áo màu trắng tiến lên, đồng loạt hành lễ, có người nâng xiêm y, có người bưng đèn, có người cầm lược ngọc.

Thanh Đồng chân nhân nâng tay, tùy ý để thị nữ cởi áo ngoài cho y, thay bằng áo lụa mềm, gỡ ngọc quan tinh xảo trên đầu xuống, dùng lược làm từ ngọc lung linh tám cạnh chảy đầu. Tóc dài như mực, chải một lượt, suông vô cùng.

Bàn tay trắng nõn đến gần như trong suốt chậm rãi nâng lên, ý bảo mọi người lui xuống. Nhóm thị nữ nhanh chóng biến mất cũng giống như lúc đến.

Thanh Đồng nhẹ nhàng giương tay trái lên, tay áo rộng mềm mại thuận thế trượt xuống, lộ ra bao cổ tay rộng ba khoảng ngón, bao chặt lấy cổ tay ngọc. Bảo thạch màu lam sẫm phát sáng rực rỡ, hoa văn màu bạc bên ngoài vừa phức tạp vừa tráng lệ, đẹp không sao tả xiết, nếu để vài nữ tu kia nhìn thấy, sợ là dù có tốn hơn vạn linh thạch cũng có người nguyện ý mua .

Người nọ làm gì cũng chỉ chú ý đến tác dụng thực sự, đa số đồ đều rất xấu xí, chỉ có làm cho y, mới có thể tỉ mỉ khắc gọt. Thế nhân đều nói tay nghề Đoán Thiên tôn giả cao siêu nhưng mà mắt thẩm mỹ quá tệ, lại không biết, thực ra hắn là đại sư tạo hình tốt nhất, chỉ là mấy người nọ không đáng hắn phí tâm tư mà thôi.

Chậm rãi buông tay xuống, tay áo rộng buông, che khuất cảnh đẹp bên trong, nhấc chân, xuyên qua nội điện tầng tầng lụa thả, hướng về phòng ngủ.

Phòng ngủ rộng lớn chìm trong bóng tối, nhưng cái này không ảnh hưởng đến tầm mắt Thanh Đồng chút nào, y không nhanh không chậm bước đến chiếc giường rộng rãi, giường mềm mại nháy mắt ôm lấy mỹ nhân cao gầy. Y rốt cuộc cũng đã tìm được người ấy, có thể yên tâm ngủ rồi.

Trăng treo giữa trời, đêm vào giờ tý.

Mạc Thiên Liêu mở mắt ra, phỏng đoán giờ giấc một chút, định khi nào rảnh rỗi sẽ tạo pháp khí tính thời gian, cách tính thời gian cổ lỗ sỉ như vậy thật khó chịu.

Khoanh chân ngồi trên giường, lấy linh thạch vốn không nhiều trong vòng tay chứa đồ ra đặt ở bên chân. Nơi này linh khí đầy đủ, theo lý thuyết dẫn khí dùng linh khí rất nhiều, không chừng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chi bằng chuẩn bị tốt mọi đường. Dẫn khí không thành sẽ thương tổn gân mạch, phải nghỉ ngơi một tháng mới có thể dẫn khí lần hai, cho nên tốt nhất là một lần thành công.

Tay trái ở trên, ngón giữa ấn vào giữa lòng bàn tay phải, tay phải ở dưới, ngón giữa ấn vào ngón giữa tay trái, hai tay tạo thành hình búp sen chưa nở, đợi linh khí nhập thể, quá trình trao đổi giữa hai bên cũng không diễn ra quá nhanh.

Hai mắt hơi khép, trước mắt lại không là bóng đêm. Thần hồn mạnh mẽ có thể nhìn thấy rõ ràng linh khí lưu động quanh mình, đỏ cam vàng xanh lam, linh khí ngũ sắc xoay quanh nhảy múa.

Thiên chi đạo, tổn hại có thừa mà bổ không đủ, nhân chi đạo, tổn hại không đủ mà bổ có thừa. Đạo pháp tự nhiên, thuận thiên ý, biết thiên mệnh, lấy cái thiên địa có thừa để bổ cái mà bản thân không đủ.

Thân thể Mạc Thiên Liêu khác với thường nhân, không thể mở rộng linh căn hấp thu linh khí, cần phải làm theo lời  [ Nhiên Mộc Quyết], trước lấy linh căn thảo mộc của bản thân hấp thu linh khí hệ Mộc nhập thể, sau đó dẫn hệ Hỏa vào đan điền.

Xem bản thân như thảo mộc, cây bất tẫn, đứng giữa trời đất , linh khí hệ Mộc đều có thể vì ta sở dụng. Chỉ thấy vô số linh khí màu xanh, xoay quanh mình Mạc Thiên Liêu, thử thăm dò, sau đó giống như suối nhỏ chảy chậm tìm được khe núi, nháy mắt từ bốn phương tám hướng vọt tới.

Linh khí hệ mộc, dạt dào sức sống, tưới lên tứ chi bách hài*, Mạc Thiên Liêu chỉ cảm thấy chính mình giống như một cây non đang hấp thu hơi nước, dưới linh khí tràn đầy, tứ chi từ từ giãn ra, khớp xương cả người rung động. Cẩn thận khống chế tuần hoàn giữa hai tay, linh khí dựa theo điều khiển của ngón tay dạo chơi toàn thân, tốc độ càng lúc càng nhanh, đợi đến lúc nhanh cực hạn, trong nháy mắt hai tay hợp lại.
*bách hài = trăm xương

Trăm sông nhập biển, linh tụ vạn vật. Mạc Thiên Liêu chợt mở mắt ra, ánh sáng xanh xanh mờ mờ, dẫn khí đại thành.

Chậm rãi thu công, trong mắt Mạc Thiên Liêu tràn đầy kinh hỉ, dù tư chất có tốt, hấp thu linh khí cũng sẽ gặp khó khăn, cho dù thiên linh căn, gân mạch rộng lớn, cũng sẽ gặp phải trở ngại là thân thể máu thịt bình thường, nhưng có thần mộc làm thân thể, máu thịt cũng có thể hấp thu linh khí.

Nếu người có đan linh căn dùng cành trúc vừa nhỏ vừa mảnh để hút linh khí, thiên linh căn là dùng ống trúc thô, thì Mạc Thiên Liêu chính là cầm gốc trúc trực tiếp hút linh khí luôn.

Dẫn khí hệ Mộc thành công, Mạc Thiên Liêu thở ra một hơi, sau đó tới hệ Hỏa.

Người thường có song linh căn, phải cần hai loại linh khí đồng thời nhập thể, còn phải đề phòng hai loại linh khí va chạm lẫn nhau, Mạc Thiên Liêu vốn là không phải là song linh căn thật, hoàn toàn có thể tách ra dẫn từng hệ một. Thần hồn bên trong thân thể, mộc trung hỏa trong đan điền chỉ có ánh sáng như đom đóm, mỏng manh nhảy nhót.

Hai tay tách ra, một trên một dưới tạo thành thể bảo vệ, hộ ở đan điền, gợi linh khí màu đỏ ra. Không đợi Mạc Thiên Liêu niệm động pháp quyết, mộc trung hỏa đã hưng phấn nhảy dựng lên, xoay chuyển một vòng trong đan điền, một lốc xoáy linh khí cực kỳ nhỏ nháy mắt hình thành, linh khí hệ Hỏa tức khắc bị lốc xoáy cuốn vào, cuồn cuộn không ngừng dũng mãnh tràn vào đan điền.

“A…..” Mạc Thiên Liêu nhịn không được thét lớn một tiếng, chỉ cảm thấy có ngọn lửa thật nhỏ từ khắp nơi trong thân thể hội tụ ở đan điền, trong quá trình chuyển động thiêu đốt gân mạch hắn. Đau đớn nóng rực giằng co một lát, kinh mạch dần dần thích ứng với nhiệt độ này, ngược lại cảm giác rất là thoải mái.

Giống như là dùng nước ấm ngâm chân như vậy, mới đầu nóng đến nhe răng nhếch miệng, sau khi thích ứng rồi, thì thoải mái cực kỳ.

Đợi đến khi đan điền rốt cuộc không thể tiếp nhận thêm linh khí nữa, Mạc Thiên Liêu lập tức ngừng hấp thu, từ từ thở ra một ngụm khí trắng. Mộc trung hỏa trong đan điền dường như lớn lên lên một vòng, có lẽ là ăn no , lười biếng không thèm động.

Mạc Thiên Liêu phù phù một tiếng nằm ngã ra giường, mệt không thể động đậy. Mới vừa rồi hắn phát hiện, mộc trung hỏa không chỉ có một nhúm ở đan điền, mà ẩn náu trong mỗi tấc máu thịt, nhưng hắn chỉ có thể sử dụng lửa trong đan điền. Bởi vậy, cần phải không ngừng tu luyện, đưa những ngọn lửa nho nhỏ này ra.

Dẫn khí thành công, một đêm ngủ ngon.

Mỹ nhân trong cung Thanh Ninh, xoay người trên chiếc giường mềm mại, đôi mắt đẹp chậm rãi mở ra.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào trong, rọi xuống lông mi thật dài tạo thành bóng xòe ra như tán quạt, đôi môi mỏng nhạt màu khẽ cong lên:“Đáng chết.”

Ngồi dậy, đi xuống giường, mở cửa sổ ra, xa xa nhìn thấy tiểu viện Thiên Điện, linh khí ngừng hội tụ. Một tay Thanh Đồng đỡ lấy cửa sổ, nhẹ nhàng xoay người đi ra ngoài, nháy mắt hóa thành mèo trắng nhỏ, hòa vào trong bóng đêm.

Người trên giường đang say sưa mộng đẹp, mèo trắng nhỏ nhảy lên giường, nâng móng đẩy đẩy đầy ghét bỏ.

“Ừm……” Mạc Thiên Liêu hừ một tiếng, hai tay buông lỏng ra chút.

Cục bông nhỏ chậm rãi cúi đầu, chui nhanh vào tới khuỷu tay thật chặt, cảm giác không thoải mái, nâng móng gỡ tà áo Mạc Thiên Liêu ra, để lộ áo trong mềm mại, lúc này mới vừa lòng nằm sấp xuống.

“Móng Nhỏ……” trong giấc ngủ Mạc Thiên Liêu, cảm giác cái gì đó bông bông mềm mại tựa sát vào, lập tức nhếch môi cười, ôm sát cục lông nhỏ vào lòng.

“Ngốc chết .” Mèo nhỏ bĩu môi, lại cọ cọ đầu vào mớ râu trên cằm, an tâm khép lại hai mắt.

Tác giả có lời muốn nói: Vở kịch nhỏ:

Thợ Mộc: Sư tôn nửa đêm bò lên giường đồ đệ là có ý gì?

Sư tôn: Bổn tọa là tới nhìn ngươi tu luyện như thế nào

Thợ Mộc: Rất phiền toái , có muốn ta tới phòng người tu luyện không [ ánh mắt thành khẩn ]

Sư tôn:……[ giương vuốt, tát bay ]

___________________

Đệ Cửu Chương: Quản Sự 

Ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ để mở, chiếu thẳng vào giường gỗ.

Mạc Thiên Liêu nhíu nhíu mày, từ từ mở mắt ra, cảm giác ngực âm ấm , nhìn xuống, chỉ thấy một cục lông tuyết trắng, vùi mình trong vạt áo mở phanh trước ngực, ngủ say sưa. Hai chân trước duỗi thẳng tắp về trước, trong đó một chân còn quấn lấy một lọn tóc của hắn.

Ánh sáng màu vàng cam chiếu vào cục bông màu trắng kia, nhìn rất là ấm áp, Mạc Thiên Liêu nhịn không được tiến lại gần, hôn lên cái đầu mượt lông ấy một cái.

“Meo……” Mèo nhỏ lầm bầm một tiếng, nâng một chân lên chặn lại cái miệng Mạc Thiên Liêu đang hôn loạn xạ , khẽ ngáp, mở mắt ra, trong đôi mắt lưu ly nhạt màu phản chiếu tuấn nhan đang cười ngốc nghếch.

Ngốc chết đi được! nâng vuốt, cho hắn một bàn tay.

“Móng Nhỏ, hê hê hê……” Bị đánh nhưng  khóe miệng Mạc Thiên Liêu càng giương cao lên, nếu ngày nào mở mắt ra cũng nhìn thấy cục bông bé bé trắng trắng nằm trong lòng giống như này thì thật là quá tốt.

Hắn vốn cho rằng phải tốn rất nhiều năm mới có thể tìm về mèo yêu của hắn, thậm chí còn chuẩn bị tâm lý bé con bị người khắc cưỡng bức ký huyết khế, mà dù người đó là ai hắn cũng phải kiên quyết giết tên đó cướp mèo về. Thế nhưng, chuyện gì cũng không xảy ra……

Một người một mèo nằm trên giường nhàm chán một lát, Mạc Thiên Liêu lúc này mới chậm rì rì đứng dậy.

Tối hôm qua hấp thu linh khí quá nhanh quá nhiều, mấy khối linh thạch rải rác trên giường, đã mất đi linh khí, trở nên xám xịt .

Mạc Thiên Liêu dọn dẹp giường, mèo nhỏ ngồi ở trên gối đầu, nhìn nhìn đống linh thạch vô dụng bên gối, nâng tay vỗ vỗ một chút, linh thạch không có linh khí chống đỡ, tức khắc bể thành đống bột. Ban đầu giường chỉ có chút lộn xộn, bây giờ thực sự hóa thành đống rác.

“……” Mạc Thiên Liêu bất đắc dĩ nhìn cái giường không ra dáng gì, nâng tay ôm lấy mèo nhỏ,“Quên đi, tắm rửa trước.”

Tối hôm qua ra một thân mồ hôi, giờ này còn cảm giác có chút dinh dính.

Tiểu viện này tuy là Thiên Điện cung Thanh Ninh, nhưng phong cách hoàn toàn khác hẳn với cung điện hoa lệ kia, nó đơn giản chất phác như biệt viện ở làng quê. Nhưng mà, những thứ nên có thì không thiếu, một gian phòng ngủ, một gian phòng tắm, còn có một phòng bếp nhỏ.

Trong phòng tắm có thùng tắm, nhưng mà không có nước ấm. Mạc Thiên Liêu múc nước từ giếng nước bên trong viện đổ đầy thùng, ngưng tụ một chút mộc trung hỏa trong lòng bàn tay, thò tay vào quậy qua quậy lại, nước lạnh băng thấu da thấu xương tức khắc trở nên nóng hôi hổi.

“Ở trên này đừng quậy, đừng làm ướt lông, một lát ta tắm cho em.” Mạc Thiên Liêu bế mèo đặt trên băng ghế cao thơm ngát đặt  kế bên  thùng tắm, xoay người thoát áo quần, chân dài bước vào bên trong thùng tắm.

Cục bông tròn màu trắng cúi đầu xem móng vuốt của mình, lại dám ở trước mặt sư tôn mà làm như thế…… Không biết xấu hổ !

Mạc Thiên Liêu ngược lại không chú ý tới mèo nhà mình khác thường, vẫn tắm rửa cực kỳ vui vẻ, dẫn khí nhập thể có thể cọ rửa những dơ bẩn trong cơ thể ra, đời trước lần đầu tiên dẫn khí, hắn tẩy ra một thân bùn đen, lần này ngay cả chút dơ cũng không có. Là một khúc gỗ, trong cơ thể hắn không có dơ bẩn, đây cũng là nguyên nhân mèo đại gia không ghét bỏ nằm trong ngực hắn một đêm mà.“Móng Nhỏ, tu vi em hiện tại  thế nào, đến đỉnh phong cấp hai chưa?”

Pháp lực yêu thú cũng có thể tiến cấp, yêu thú vừa đến cấp năm, tương đương với nhân tu luyện khí đến Hóa Thần, yêu thú có chút căn cốt cấp cao, khi đạt tới cấp ba, cũng chính là Kim Đan, thì có thể hóa thành hình người.

Bởi vì yêu thú thưa thớt, cho đến nay Mạc Thiên Liêu chỉ nuôi mỗi mình Mạc Tiểu Trảo, cho nên cũng không biết tốc độ yêu thú tu luyện như thế nào.

“Nếu em biến hóa thì sẽ có bộ dáng như thế nào nhỉ?” Mạc Thiên Liêu tựa vào cạnh thùng tắm, nhìn cục bông nho nhỏ kia,“Sẽ không phải là trẻ con chứ?”

Mèo nhỏ ngẩng đầu liếc hắn, mặc kệ hắn, bám vào cạnh thùng tắm, đứng lên, nâng tay vớt lấy lọn tóc của hắn trong nước, nước ấm thấm ướt móng vuốt, lại vội vàng vẫy vẫy, khiến mặt Mạc Thiên Liêu dính đầy nước.

Thân thể có linh lực, Mạc Thiên Liêu làm việc dễ dàng hơn không ít, ít nhất sử dụng linh lực hệ Hỏa sớm đã đạt tới cảnh giới siêu phàm. Tắm rửa xong,  dùng linh lực hệ Hỏa đi chuyển một vòng trong người, ngay cả mái tóc thật dài cũng hong thật khô, thoải mái mặc xong quần áo, lại bưng một chậu nước nhỏ đến, đặt ở giữa sân, nơi mặt trời chiếu thẳng xuống, rồi ôm mèo nhỏ đi ra.

“Móng Nhỏ, để ta tắm cho em.” Mạc Thiên Liêu làm ấm nước, chỉ chậu nước nói với mèo.

Cục lông trắng nhìn chậu nước đơn sơ, lại nhìn Mạc Thiên Liêu cười đến dịu dàng, vẫy vẫy cái đuôi. Nể tình anh chưa tắm cho bổn tọa nhiều năm như vậy, hôm nay miễn cưỡng đồng ý để anh hầu hạ một lần.

Được sự đồng ý của mèo đại gia, Mạc Thiên Liêu lập tức ngồi xổm xuống, đưa mèo nhỏ vào trong nước, thủ pháp thuần thục tắm rửa cục bông của hắn.

Trên người mèo nhỏ vốn không có tro bụi gì, tắm một chút là được rồi , Mạc Thiên Liêu khăn bố ôm lấy mèo, vận linh lực hệ Hỏa trong lòng bàn tay, từ đầu cho đến chóp đuôi, bộ lông ướt sũng lập tức trở nên ấm áp, mềm mại, bông bông. Đến lúc hắn sờ bụng, mèo nhỏ lại không chịu, giãy dụa muốn đi xuống.

“Đừng quậy, để ta hong khô lông.” Mạc Thiên Liêu bắt mèo nhỏ đang có ý chạy trốn về, lại thò tay sờ, thình lình bị móng vuốt cào một đường.

“Méo !” Nghiệt đồ, ngươi đang sờ chỗ nào thế ! mèo nhỏ nhảy lên cây đào trong viện, nhe răng về phía hắn, không đợi Mạc Thiên Liêu nói cái gì, bỏ chạy đi không quay đầu lại.

“Lại giận dỗi.” Mạc Thiên Liêu vò đầu, bé cưng này, mấy trăm năm không thấy, tính tình càng ngày càng khó gần.

Dọn dẹp phòng ở xong, đổi khăn trải giường sạch sẽ, đợi Mạc Thiên Liêu ăn mặc chỉnh tề, nhóm đệ tử đời thứ hai làm xong bài tập sớm đã đến.

Trước mặt mọi người, Mạc Thiên Liêu không nhanh không chậm ăn điểm tâm, sau đó mới cầm ra một bản danh sách.

“Gọi đến tên ai, người đó đứng ra, báo lại những chuyện ngày thường các ngươi phụ trách.” Ngón tay thon dài mở danh sách ra, thanh âm trầm thấp dễ nghe bắt đầu gọi từng cái tên, mỗi khi gọi tên một đệ tử quản lý, để họ đem ngọc bài chưởng sự để xuống bàn làm chứng mình.

Mọi người kinh ngạc phát hiện, một đêm không gặp, vậy mà vị sư thúc đã có tu vi luyện khí tầng một!

Đợi mọi người nói qua chức trách của mình, liền bắt đầu hồi bẩm những chuyện gần đây.

“Khởi bẩm sư thúc, ngày mốt là sinh thần  Viêm Liệt sư bá bên Ốc Thiên Động, động chúng ta cũng nên chuẩn bị một phần lễ.” Tố Lễ, đệ tử chưởng quản nghi lễ nói.

Mạc Thiên Liêu hơi hơi giương mắt nhìn hắn:“Ngươi là nói lấy danh nghĩa Ốc Thanh Động, chuẩn bị cho sư huynh Viêm Liệt một phần lễ hay sao?” Âm điệu không lên không xuống, để người nghe không đoán ra hỉ nộ.

“Đúng vậy.” Tố Lễ không nghe được ý tứ  trong giọng nói Mạc Thiên Liêu, tưởng hắn muốn gã lặp lại lời nói, liền không chút nghĩ ngợi đáp.

“Hừ !” Mạc Thiên Liêu hừ lạnh một tiếng,“Viêm Liệt chính là đệ tử đời thứ nhất, sư tôn hắn vẫn còn, mà lại lấy danh nghĩa toàn bộ động phủ tặng lễ, là đạo lý gì”

Tố Lễ sửng sốt, ban đầu là muốn đào hố hại vị sư thúc này, nào ngờ người ta lại không nhảy vào đi, phản lại một  quân, lập tức sửa lời nói:“ Ý đệ tử, lấy danh nghĩa sư thúc chuẩn bị một phần lễ.”

Mạc Thiên Liêu không nói tiếp, chỉ dùng một đôi mắt thâm trầm kín đáo nhìn hắn, trong phòng tức khắc rơi vào một mảnh yên lặng.

Tố Lễ là một nam nhi tám thước, bị đôi mắt kia nhìn chằm chằm, lại nhịn không được lưng phát lạnh, đầu đổ mồ hôi.

Đợi khi Tố Lễ sắp chống đỡ không nổi, Mạc Thiên Liêu mới từ từ mở miệng:“Ngày thường những công việc như vậy, ngươi đều xử lý như thế này sao?”

“Việc này……” Tố lễ ngập ngừng không biết trả lời như thế nào.

“Có ai biết chuyện này nên xử lý ra sao?” Mạc Thiên Liêu không để ý tới hắn, nhìn một chúng đệ tử bên dưới.

“Sư thúc, con biết !” Một nữ đệ tử diện mạo xinh đẹp nhấc tay,“Năm nay Viêm Liệt tổ chức sinh thần là vì tiến cấp Nguyên Anh, tông chủ muốn ngợi khen, bèn mượn dịp này tổ chức luôn . Con là vãn bối, không có tư cách tặng lễ , chỉ cần sư thúc lấy danh nghĩa của mình cùng sư phụ đưa một phần hạ lễ không tệ, lại lấy danh sư tổ là trưởng bối, ban thưởng một phần là được.”

Sư tỷ muội bên cạnh lặng lẽ túm vạt áo nàng nhưng cô nương này lại không để ý tới, sư thúc vừa đẹp trai lại vừa có tài như thế, sao lại muốn đối địch với với người?

“Rất tốt,” Mạc Thiên Liêu hơi hơi gật đầu,“Ngươi tên là gì.” Cô nàng này cũng không phải là đệ tử quản sự và mới điểm danh hồi nãy.

“Hồi sư thúc, đệ tử là Tố Vấn.” Tiểu cô nương đáp dòn tan.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi là đệ tử chưởng quản nghi lễ trong Ốc Thanh Động.” Mạc Thiên Liêu nâng tay, cầm lấy ngọc bài chưởng quản nghi lễ, đưa cho nàng.

Tố Vấn mở to hai mắt nhìn, trố mắt một lát mới cực kỳ kinh hỉ tiếp nhận bằng hai tay:“Tạ sư thúc, con nhất định sẽ làm thật tốt.” Tố Vấn xuất thân quý tộc, từ lâu đã chán ghét Tố Lễ xử sự không phóng khoáng, còn đánh mất mặt mũi Ốc Thanh Động.

Sắc mặt Tố Lễ trắng bệch, chưởng quản nghi lễ là một chuyện rất béo bở, ném đi như vậy, về sau vật liệu tu luyện của gã chỉ dựa vào phần phân phối mỗi tháng:“Sư thúc, vị trí chưởng quản nghi lễ của con là do sư phụ định .”

Mạc Thiên Liêu như cười như không nhìn hắn:“Vậy thì chờ sư phụ ngươi trở về, rồi đi khóc nhè mét hắn đi.”

“Ha ha ha……” Mấy sư huynh đệ vốn bất hòa với Tố Lễ , tức khắc cười ra tiếng.

Vài cái đệ tử quản sự khác nhìn thấy kết cục của Tố Lễ, liền không dám lằng nhằng dây dưa, thành thành thật thật bẩm báo mọi chuyện. Mạc Thiên Liêu nhanh chóng xử lý tất cả sự vụ, cũng chỉnh đốn lại một ít chuyện phân phối mỗi tháng.

Mạc Thiên Liêu sắp xếp mọi chuyện, vẫn dựa theo nguyên tắc kiếp trước, ai am hiểu cái gì thì làm cái đó, không vì ngươi là mỹ nhân thì không thể đi hốt phân.

Chỉnh đốn, trừng phạt những ai không thành thật hết một lần, chúng đệ tử đời thứ hai đều trở nên ngoan ngoãn dễ bảo như chim cút, Mạc Thiên Liêu vừa lòng phất tay, để cho bọn họ tự động tán đi.

“Lúc sư thúc xử trí Tố Lễ, thật sự là rất có khí thế !” Ra khỏi tiểu viện, vài nữ đệ chụm vào nhau ríu rít.

“Đúng vậy đúng vậy, cô xem, sư thúc chỉ trong một đêm đã có thể dẫn khí thành công, tu vi ngày sau nhất định không thể lường được, đã nói sư tổ sẽ không nhìn nhầm mà .”

“Các cô có phát hiện không, bộ dạng sư thúc chúng ta là đẹp trai nhất trong nhóm các sư thúc bá!”

“Đôi mắt kia vừa liếc qua ta, cả người ta liền mềm nhũn ra !”

Vài nam đệ tử nghe các sư tỷ sư muội nghị luận, hai mặt nhìn nhau. Trong suy nghĩ của phụ nữ , ai mà đẹp thì người đó luôn đúng.

Đuổi các sư điệt luôn tranh cãi ầm ĩ, Mạc Thiên Liêu chỉnh chỉnh áo mũ, nhấc chân đi chính điện cung Thanh Ninh.

Khác với vẻ lạnh lùng trống trải ngày hôm trước, trong điện có rất nhiều thị nữ áo trắng đứng, nhìn thấy Mạc Thiên Liêu tiến đến, đều đồng loạt hành lễ, nhưng không nói chuyện, chỉ có một người tiến lên:“Chân nhân đã dậy , có cần nô tỳ thông bẩm?”

Mạc Thiên Liêu gật đầu:“Làm phiền tỷ tỷ thông bẩm, nói đệ tử Mạc Thiên Liêu cầu kiến.”

Thị nữ kia khuynh người hành lễ, vội vàng rời đi.

Lại đợi một lát, nghe được một hồi chuông nhỏ đinh đinh đang đang vang lên, như gần như xa, tiếng vang dường như truyền đến từ hoang mạc viễn cổ, cửa lớn nội điện chậm rãi mở ra, sư tôn một thân áo trắng từ từ đi đến. Ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua huyền tinh thạch chiếu trong con ngươi lạnh lùng trong trẻo, hiện ra từng điểm sáng nhỏ vụn vặt, giống như ngàn sao giữa bầu trời.

Mạc Thiên Liêu nhịn không được thở nhẹ lại, vồn vã đi qua, nâng tay đỡ sư tôn ngồi xuống.

Thanh Đồng nhìn bàn tay lớn thon dài đưa tới trước mặt, từ từ đặt tay phải mình lên.

Bàn tay lành lạnh như ngọc khắc, nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay mình, Mạc Thiên Liêu chỉ cảm thấy đầu tim mình như bị cào một cái, tức khắc có chút tâm tình vui sướng. Là sư tôn, chẳng lẽ không phải là bộ đáng tóc bạc mặt hồng, râu dài bay bay hay sao? Sư tôn nhà mình lại có bộ dáng như thế này, rất dễ dàng khiến người nổi tâm ma à nha!

Tác giả có lời muốn nói: Vở kịch nhỏ:

[Phần sư thúc rất hung dữ, sư phụ cứu mạng]

Đệ tử giáp: Sư phụ, mau cứu cứu con

Đệ tử ất: Sư phụ, làm chủ cho con đi

Đệ tử bính: Sư phụ, con không muốn hốt phân

Đại sư huynh: ???

Thợ Mộc: Bọn họ là đang nhớ huynh đó

Đại sư huynh: Hóa ra là vậy à, sư đệ làm thật là tốt

Chúng đệ tử:QAQ

One thought on “Thần Mộc – Chương 8+9

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s