Làm Vợ Của Quỷ: Chương 240+241

Chương 240: Chân Tướng

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

*Mới đi khám bác sĩ, được cho một đống thuốc uống trong ba tháng để chỉnh hóc môn, cộng thêm thuốc xịt để trị viêm xoang, tay trái tiêm ngừa uốn ván, tay phải tiêm phòng cúm, lại còn bị rút ba ống máu để làm xét nghiệm. Cả người đừ luôn. Mém tý quên post truyện. 

Hiện tại Ngụy Thời đang có cảm giác này, nhưng mà, rất nhanh anh đã dứt bỏ nó, dù là hấp dẫn hay sợ hãi, dù nói thế nào đi chăng nữa, dù cậu có biến thành bộ dáng thế nào, thì thằng chết bầm trước mắt không biết là người hay là quỷ này vẫn là em trai của anh.

.

.

Nhìn một màn diễn ra trước mắt làm cho lòng người phát run, ban đầu Ngụy Thời là khiếp sợ, sau đó lại có chút nghi ngờ không rõ, mặc dù có một số chuyện anh không còn nhớ rõ lắm, nhưng đây tuyệt đối không là lần đầu tiên anh nhìn thấy cảnh nuốt sống quỷ hồn như thế này.

Ngụy Thời cảm thấy cái này rất quan trọng, đôi mày anh nhăn chặt lại, cố gắng không ngừng nhớ lại những ký ức không rõ ấy, càng làm lại càng khiến đầu anh đau, đau đến mức anh ôm đầu không ngừng hít khí lạnh, nhưng mà, những ký ức bị người cố gắng che dấu bị tình cảnh trước mắt vốn chẳng khác biệt là bao gợi lên, rốt cục vẫn để cho Ngụy Thời tìm được.

Lần đầu tiên, sắc mặt Ngụy Thời trắng bệch, xoa xoa cái trán bị mình làm đau, lần đầu tiên, lần đầu tiên anh nhìn thấy chuyện nuốt sống quỷ hồn này, dường như là ở trong mộng, anh mơ thấy quỷ hồn Ngụy Hân đứng trong một con sông đen, những cái “bóng” bị Ngụy Hân xé nát, kéo rách ra, rồi nuốt vào kỳ thật chính là chút quỷ hồn.

Ngụy Thời hoảng hốt đứng phắt dậy đằng sau cây, đúng vậy, anh nhớ ra rồi.

Đây không phải là mộng, đó là lúc anh đi ra phía sau núi thôn Ngụy tìm Ngụy Hân, gặp được chuyện, anh ở nơi đó thấy được Ngụy Hân còn sống, nhưng mà, lúc ấy Ngụy Hân cũng đã trở nên kỳ lạ sao đấy, Ngụy Hân bắt anh rời khỏi nơi đó, bắt anh không được tìm mình, nhưng mà anh không có nghe, anh vẫn quyết định nghĩ phương pháp mang Ngụy Hân về.

Sau đó, ngay ở con sông ấy, có lẽ là vì cứu anh, có lẽ là vì nguyên nhân gì khác, Ngụy Hân cùng anh tiến hành một nghi thức.

Trong đầu Ngụy Thời vang lên một giọng nói.

“Quỷ là âm, người là dương, âm dương phân đường; làm là ác, nghĩ là thiện, thiện ác không khác. Vào cửa quỷ, đi đường quỷ, cùng mệnh cùng chết, khế này —— ”

Giọng nói ấy sắc bén, lại lạnh lùng, mang theo sát khí đậm đặc cùng máu tươi tanh tưởi.

Cho dù lâu thật lâu sau, mỗi khi nhớ về, tim Ngụy Thời đều đập nhanh hơn một chút, lúc ấy Ngụy Thời cũng không nhận ra chủ nhân giọng nói kia là ai, nhưng mà, hiện tại đẩy ra được những màn sương đen che đậy lý trí, tư duy cùng ký ức, Ngụy Thời đã biết rõ, giọng nói ấy là đến từ Ngụy Hân.

Ngụy Hân vẫn luôn ở trong sơn động phía sau thôn Ngụy.

Vẫn luôn ở trong dòng sông âm nọ.

Lần thứ hai anh nhìn thấy chuyện nuốt sống quỷ hồn, là ở bãi đỗ xe ngày ấy, mấy người Mã gia nọ ra tay với anh, kết quả thả ra hết đống hung hồn lệ quỷ được trấn áp dưới tòa nhà cao tầng, ma xui quỷ khiến sao, anh lại gọi quỷ con nọ ra.

Quỷ con cũng giống như Ngụy Hân, nuốt sống rất nhiều quỷ hồn.

Lần thứ ba, lần thứ ba, có lần thứ ba hay không? Đôi mày Ngụy Thời đã nhíu chặt sắp thắt thành nút, anh lại dùng lực xoa xoa huyệt Thái Dương của mình, đau đớn khiến đại não đang phình to ra trở nên thư thái một chút, miệng Ngụy Thời không ngừng khép mở, dùng chút lý trí còn sót lại không để mình phát ra âm thanh.

Anh nhớ không lầm, là có lần thứ ba, ai cũng đừng hòng tác quái bên trong đầu anh, mập mờ che giấu anh!

Lần thứ ba chính ở bên bờ chợ quỷ, là một con quỷ lớn cao to thoát ra khỏi thân thể anh! Hắn cũng ăn sống nuốt tươi không ít quỷ hồn!

Gương mặt Ngụy Thời đã nhăn nhó vặn vẹo đến không ra dáng gì, chốc chốc sắc mặt anh xanh mét, chốc chốc lại nghiến răng nghiến lợi, thoáng cái đã ngây dại mờ mịt, đủ loại cảm xúc giống như nước sôi cùng nhau bốc lên .

Ngụy Thời mở hai tay ra, nhìn lòng bàn tay mình.

Tay anh đang không ngừng phát run, cơn run rẩy khó có thể kiềm nén được .

Gì là chó má “Một xác hai hồn”!

Gì là chó má “Quỷ khế” !

Nếu đến bây giờ anh còn không hiểu được rốt cuộc chuyện gì xảy ra, anh chỉ có thể nói đầu óc mình rất ngu và những gì học được từ Từ lão tam, từ Mã gia, cùng với những thứ tự mày mò tìm hiểu đều là công toi. Hiểu rõ mọi chuyện xong, trên mặt Ngụy Thời lộ ra một nụ cười chua sót mà lại vặn vẹo, Ngụy Hân cùng anh ký một cái quỷ khế.

Dù là quỷ con vẫn luôn ở bên cạnh anh hay là quỷ lớn xuất hiện sau này hẳn đều là Ngụy Hân, tuy rằng không biết vì sao cậu lại biến thành bộ dáng kia, mà dường như cả cậu còn không rõ bản thân mình đang có thân phận gì.

Khó trách ngay từ lúc bắt đầu, Ngụy Hân đã có điều kỳ lạ, cậu rõ ràng chỉ là cỗ thi thể nhưng lại có thể rời khỏi trận pháp anh bày ra, có thể tự do hoạt động, thậm chí có linh trí nhất định, Ngụy Thời hung hăng đập đầu mình một chút, bây giờ, anh cũng không biết là nên oán bản thân mình ngu xuẩn hay là oán Ngụy Hân nằm vùng quá sâu, khó trách lúc ở trong sơn động, anh có thể dễ dàng thành công khiến quỷ con nhập vào thân Ngụy Hân như vậy.

Ngụy Thời mắng một câu “Mẹ nó”, anh còn tưởng mình pháp lực cao cường, còn ở chỗ này đắc chí, sau đó còn vì bù đắp khuyết điểm của mình mà tự thân chạy tới địa bàn Mã gia.

Đột nhiên, sắc mặt Ngụy Thời vốn đang đổi tới đổi lui lập tức trở nên cứng ngắc cùng đờ đẫn ra.

Anh nhớ tới chuyện xảy ra đêm quỷ lớn xuất hiện.

Nếu như hồi trước Ngụy Thời cảm thấy chuyện xảy ra thì cũng đã xảy ra, coi như là bị quỷ áp giường một hồi, nhưng một khi kết nối quỷ lớn kia với Ngụy Hân thì đồng thời sắc mặt Ngụy Thời trắng bệch không còn chút máu, cuối cùng lại biến thành màu đen, bàn tay nắm chặt thành đấm, nếu Ngụy Hân bây giờ xuất hiện ở trước mặt hắn, nhất định sẽ bị anh tàn ác đấm cho một cú.

Mặc kệ quỷ nhỏ, quỷ lớn rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, thì cái chuyện anh bị em trai mình ăn lời, quả thật vô cùng xác thực không thể nghi ngờ .

Ngụy Thời hít một hơi thật sâu, tự nói với mình, em trai là phải từ từ mà dạy, không thể trực tiếp đánh cho nó tàn phế hay chết ngắc được.

Trong lúc đầu óc Ngụy Thời không ngừng quay ngược lại những sự kiện lúc trước, nghĩ qua nghĩ lại rốt cuộc cũng nhớ lại được hết những chuyện mình đã quên lúc trước, thì bên kia chuyện đám người Ngụy Thất gia làm cũng đã sắp xong .

Ngụy Thất gia không hổ là người trong Ngụy gia khiến trẻ nhỏ nhìn liền sợ hãi, người lớn nhìn thì phải kính phục, nhìn thấy bộ dáng khủng khiếp ăn sống nuốt tươi ác quỷ lệ hồn của Ngụy Hân, chẳng những cười được, mà còn vui vẻ đi mấy vòng quanh Ngụy Hân, miệng liên tục trầm trồ khen ngợi, khiến vài người Ngụy gia bên cạnh hai mặt nhìn nhau, không biết ông ta đột nhiên động kinh hay là Ngụy Hân thực sự có gì đó.

Vì Ngụy Thất gia đang rất vui vẻ cho nên không cẩn thận hít một hơi gió âm vào rồi bị sặc, lập tức một tràn ho khan rúng động trời đất phát ra từ trong thân thể gầy yếu mà già cả của ông, tiếng ho khan thấu tim thấu phổi khiến người không khỏi hoài nghi ông có thể ho đến chết luôn không, hoặc thân thể trực tiếp rụng ra từng khối, nhưng mà, sức sống sinh mệnh của Ngụy Thất gia dai hơn bọn họ tưởng nhiều, sau khi ho một trận, hộc ra cục đàm nghẹn trong cổ, Ngụy Thất gia đã sống lại, nhưng mà giọng nói càng thêm suy yếu và khàn khàn.

“Không ngờ bí thuật dưỡng thi đưa của thi Mã gia còn lợi hại hơn ta tưởng một chút, khụ ——” Ngụy Thất gia che miệng lại khe khẽ ho khan một tiếng, sau đó thở hổn hển giọng nói trở nên ồm ồm, “So với âm thi còn lợi hại hơn —— Ngụy gia chúng ta có lẽ sẽ có ngày như vậy.” Ngụy Thất gia vui mừng thì thào tự nói.

Vài người khác yên lặng nghe.

Vừa lúc đó, trong rừng gần đó cây đột nhiên có động tĩnh.

Đại gia lão dẫn theo vài người Mã gia từ bên trong đi ra, lão ta khinh miệt nhìn sắc mặt năm người bọn Ngụy Thất gia đại biến, “Hừ, đám người ngoài các người còn thật coi Mã gia chúng ta là nơi tùy tiện ra vào hay sao? Các người ắt hẳn là có chủ ý với ‘Âm quỷ’ đi? Nó là một cái xác nửa thi nửa quỷ mà hơn ba trăm năm qua Mã gia chúng ta mới luyện thành, các người nghĩ rằng chúng ta sẽ dễ dàng để nó bị trộm đi như vậy?”

Ngụy Thất gia nhìn những người mới đến này, ban đầu là kinh hãi, nhưng cũng không cuống cuồng rối loạn.

Ông cũng mặc kệ người Mã gia, trực tiếp đi tới bên người Ngụy Hân, “Nó vốn là do ta cố ý để người giao tới tay Mã gia các người. Bây giờ nhưng mà cũng chỉ đến lấy lại mà thôi.”

Đại gia lão chậm rãi nói, “Vậy để xem các người có bản lãnh này hay không. Nếu mấy ngày hôm trước các ông muốn trộm nó đi, Mã gia chúng ta ngoại trừ cùng các người mặt đối mặt đánh một trận thì quả không còn cách nào khác, nhưng bây giờ nó đã trải qua nghi thức ở Mã gia chúng ta, dù ông muốn mang nó đi cũng chẳng được .”

Đại gia lão hiển nhiên rất có lòng tin đối với bí thuật Mã gia, lão thậm chí còn có lòng dạ thảnh thơi  nói chuyện với Ngụy Thất gia.

Hai người không nóng không vội, cứ ông tới một câu, ta trả một câu.

Ngụy Thời cảm thấy hai người không phải không muốn lập tức ra tay, mà là hai phe đều có chút sợ ném chuột vỡ đồ, giống như đang e ngại đối phương vậy, hai lão cáo già này không đi cùng đường với những người trẻ tuổi lỗ mãng thô bạo, bọn họ sẽ không dễ dàng gì mà liều mạng mình.

Ngụy Thời nhìn bọn họ tiếp tục ở nơi đó không mặn không nhạt nói chuyện xàm.

Lúc này, Ngụy Hân đã nuốt sạch sành sanh những quỷ hồn chưa kịp đào tẩu chung quanh, mà cái đống sáp mỡ chảy tới dưới chân cậu, theo thân thể cậu bắt đầu tràn lan ra ngoài, thật giống như dây leo quấn quanh người, bao kín toàn bộ thân thể Ngụy Hân, kể cả gương mặt. Ngụy Hân sau khi ăn xong, cứ ngây người đứng ở đó, trên gương mặt còn mang theo nét trẻ con có đường vân màu đen kỳ quái, còn dính một chút nội tạng dơ bẩn, đây là một kiểu tàn ác vô tri, mà bộ dáng ngây thơ khờ dại này càng khiến cho tà ác trên người cậu càng thêm thuần túy và nồng đậm.

Vừa bị cậu hấp dẫn, mà đồng thời cả linh hồn sâu thẳm bên trong cũng đang run rẩy.

Hiện tại Ngụy Thời đang có cảm giác này, nhưng mà, rất nhanh anh đã dứt bỏ nó, dù là hấp dẫn hay sợ hãi, dù nói thế nào đi chăng nữa, dù cậu có biến thành bộ dáng thế nào, thì thằng chết bầm trước mắt không biết là người hay là quỷ này vẫn là em trai của anh.

—— mãi là em trai của anh.

Ngụy Thời lén lút núp xem tình hình kế tiếp sẽ phát triển như thế nào, đột nhiên, anh phát hiện sắc mặt gương mặt ngỡ ngàng luống cuống của Ngụy Hân đột nhiên có một ít thay đổi rất nhỏ, nếu không phải trong tay người Ngụy gia còn đang cầm nến trắng cháy le lói, thì chắc rằng Ngụy Thời cũng không nhìn thấy được, Ngụy Hân khó hiểu xoay người, hướng đôi mắt trống rỗng cậu nhìn về , đúng là nơi Ngụy Thời đang trốn.

Không hiểu vì sao, Ngụy Thời đột nhiên cảm thấy có chút chột dạ.

Lòng mình có quỷ hay sao, Ngụy Thời yên lặng phỉ nhổ chính mình, chẳng lẽ bởi vì hành vi bàng quang đứng xem không thèm đếm xỉa của mình? Theo lý mà nói, anh hẳn là nên đứng về phía Ngụy gia, nhưng mà chuyện Ngụy Thất gia làm, thật sự vượt quá giới hạn chấp nhận của anh, dù làm cách gì anh cũng không thể thuyết phục chính mình, đương nhiên, anh cũng không có khả năng đứng về bên Mã gia, Mã gia vẫn luôn định nhốt anh tại đây cả đời.

Kết quả tốt nhất chính là thừa dịp người ngựa hai bên đánh đến mức ta sống ông chết, thì anh lén dẫn Ngụy Hân đi.

Nhưng mà, đang lúc Ngụy Thất gia cùng đại gia lão càng nói càng ăn ý, hai người mong muốn dứt bỏ thành kiến cùng cố kỵ, càng đứng càng gần, cuối cùng, giống như đang bàn mưu đồ bí mật gì vậy, từ mắt long sòng sọc trừng nhau như gà chọi lại biến thành đồng bọn nắm tay nói chuyện vui mừng, đổi mặt thật là nhanh, khiến thanh niên Ngụy Thời ra đời chưa lâu này có chút chẳng hiểu được đầu cua tai nheo gì, nhưng mà nhìn tình huống, thì bọn họ đúng đã đạt thành thỏa thuận đàm phán.

Hiện tại muốn dẫn đi Ngụy Hân, có chút khó khăn.

Nhưng mà, vẫn phải thử xem.

_______________

Chương 241: Phân Hồn

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

.

.

Nói thì nói vậy, nhưng đến lúc làm thật, Ngụy Thời vẫn có chút do dự .

Không phải vì nguyên nhân gì cả, chủ yếu là do anh sợ đau.

Mắt thấy hai ông già kia đã gần nói chuyện xong xuôi hết rồi, mặc cho trong lòng hai người rốt cuộc có ý định gì, ít nhất thì trên mặt vẫn mang theo nét cười, nếu đợi nói xong chuyện, hay đợi họ mang Ngụy Hân về, thì đến lúc đó, có vết xe đổ trước mắt, nếu muốn lén đưa Ngụy Hân đi thì càng khó khăn .

Ngụy Thời cắn răng một cái, lấy một cái bọc vải nhỏ ra khỏi túi quần, anh cẩn thận mở từng lớp vải ra, bên trong là một hàng ngân châm lớn lớn nhỏ nhỏ, đầu ngân châm ân ẩn hiện lên chút tia sáng đỏ.

Loại châm này gọi là phân hồn châm, do Từ lão tam giao cho anh, lúc ông đưa châm cho anh, còn suy xét rất lâu, bởi vì loại châm này rất tà tính, thầy Từ cảm thấy Ngụy Thời học còn chưa tới đâu, đưa châm này cho anh, thật giống như đưa dao bầu cho đứa trẻ hai ba tuổi, rất có khả năng làm hại người hại mình. Cuối cùng Ngụy Thời phải hứa hẹn cam đoan “Tuyệt đối không dễ dàng dùng phân hồn châm”, mới miễn cưỡng đưa nó cho anh.

Phân hồn châm không phải dùng để châm cứu, tác dụng của nó y như tên gọi, chỉ dùng để chia lìa hồn phách, dựa theo thể chất người, giới tính, bát tự, cùng với vị trí thi châm khác biệt, có thể chia lìa ba hồn bảy phách của người khác.

Thông thường, hồn phách người trừ phi là chết, hoặc dưới tình huống đặc biệt nào đó, thì thường không thể chia lìa được, mà những tình huống đặc biệt khiến hồn phách chia lìa lại có đủ tên gọi, thí dụ như nơi Ngụy Thời ở, bọn họ gọi tình huống này là đi tà, cũng có nơi gọi nó là hồn lạc. Dù là đi tà hay là hồn lạc thì đều cực kỳ nguy hiểm , hồn phách chia lìa nếu không tìm lại được, người rất có khả năng biến thành ngu ngốc rồi dần dần chết đi, hoặc trực tiếp tắt thở .

Mà phân hồn châm, là biện pháp chia hồn phách mà sư tổ Từ Diễn âm thầm nghĩ ra. Biện pháp như thế đối với người bị chia lìa hồn phách mà nói thì cực kỳ hung hiểm, hơi chút vô ý, thì rất có khả năng lên trển ngồi. Cho nên Từ lão tam mới nghiêm túc dặn dò như vậy, hết lần này đến lần khác muốn Ngụy Thời cam đoan tuyệt đối không dễ dàng dùng thủ đoạn này.

Nói đến đây, ngày đó lúc thầy Từ đưa Ngụy Thời tới nghĩa địa công cộng để luyện gan, thì dùng loại phân hồn châm này lấy đi một phách của Ngụy Thời. Bởi vì chỉ lấy đi một phách, hơn nữa Ngụy Thời lúc bị châm lại không hề có bất kỳ cảm xúc chống cự nào, cho nên thầy Từ dù là  hạ châm, thu phách, hay là đưa phách kia về lại  trong cơ thể Ngụy Thời thì cũng rất thuận lợi.

Đó cũng là một trong những bí quyết của phân hồn châm.

Lúc đầu, sở dĩ Từ lão tam cực kỳ cẩn thận dặn dò đủ kiểu lúc đưa phân hồn châm cho Ngụy Thời như vậy, nói trắng ra là vì sợ anh làm như thế với những người khác, Từ lão tam chỉ sợ nằm mơ cũng không ngờ rằng đồ đệ này của ông, lần đầu tiên dùng phân hồn châm, không phải dùng trên người người khác, mà là định dùng trên thân mình. Nếu như ông ta biết, chỉ sợ sẽ nhảy dựng lên mắng Ngụy Thời đến đầu rơi máu chảy.

Ngụy Thời chọn cây phân hồn châm nhỏ nhất.

Mang theo tia sáng đỏ đậm yếu ớt như ánh tuyết giữa ngày đông, có thể thấy được.

Mặc dù đã quyết định trước, Ngụy Thời vẫn có khả năng do dự, nhưng là khi anh bắt đầu làm theo quyết định, lại không hề có chút chần chờ dây dưa nào. Đây cũng là một trong những ưu điểm của Ngụy Thời.

Ngụy Thời trước tiên áp bàn tay lạnh cóng đến cứng lại lên trước ngực, tránh cho lúc phân hồn lại vì động tác không linh hoạt mà để xảy ra chuyện, vậy thì quả là tự tìm đường chết. Tay lạnh như băng khiến Ngụy Thời nhíu mày, hít vào một hơi.

Chờ khi tay ấm lại, anh mới cẩn thận vê vê cây châm nhỏ xíu yếu ớt như lông tơ kia, nhìn thoáng qua, rồi lại dùng tay lần mò tìm ấn đường của mình, tìm được vị trí  rồi thì  nhắm mắt lại, nhẹ nhàng ấn nam châm đâm xuống ấn đường.

Ấn đường tê rần, đồng thời, một giọt máu đậm từ đó chảy ra, cùng lúc, một luồng khí đen cũng theo đó tràn ra ngoài, Ngụy Thời rút ngân châm ra, lấy ngân châm còn dính chút máu  đưa vào cái bình nhỏ, ngay lúc ấy, luồng khí đen kia cũng chui theo vào bình.

Bước đầu tiên của phân hồn đã hoàn thành. Một trong bảy phách của Ngụy Thời, phách nhanh nhạy linh hoạt, đã được chia ra.

Ngụy Thời cảm thấy trước mắt tối sầm, cả người trở nên nhẹ nhàng.

Người thiếu hồn phách, một nửa tại dương thế, một nửa tại âm phủ, đã không thể xem như người sống.

Ngụy Thời phát hiện mình bất kỳ động tác gì mình làm đều cần phải cố hết sức, rõ ràng là tay muốn sờ phía sau lỗ tai, vậy mà cứ mãi đụng vào mặt, anh bắt đầu nóng nảy, chỉ cần ngón tay run rẩy dọc theo mặt sờ ra sau lỗ tai thì tay kia cũng không ngừng run theo, ngón tay vê vê một cây ngân châm thô hơn cây vừa rồi một chút, thiếu chút nữa đã rơi xuống đất.

Chung quanh không ngừng có gió lạnh thấu xương thổi đến, khiến thân thể cùng hồn phách Ngụy Thời không ngừng phát run, tựa như trời không phải đang nổi gió mà là đang dùng dao chém người, Ngụy Thời cảm thấy lạnh quá, thật tối, anh gần như bay lên khỏi mặt đất, chung quanh như có cái gì đó đang kéo anh, muốn lôi anh đi.

Tay Ngụy Thời rốt cục cũng chạm đến sau lỗ tai, tay kia thì run run rẩy rẩy đưa ngân châm cắm xuống vị trí dưới vành tai, lại thêm một giọt máu đậm đặc nữa chảy ra, Ngụy Thời liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng mới đưa cây châm ấy vào trong bình nhỏ.

Người có tam hồn, thiên hồn, địa hồn, mệnh hồn. Nghe nói, sau khi người chết đi thì thiên hồn sẽ quy thiên, địa hồn sẽ xuống địa phủ, còn mệnh hồn thì quẩn quanh ngôi mộ của mình.

Ngụy Thời lấy thiên hồn mình ra, dường như là ngay tức khắc, anh liền ngã ập xuống mặt đất.

Thân thể Ngụy Thời vô thức co rúm trong chốc lát, sau đó, anh chậm rãi đứng lên, nhưng mà lúc này, trên mặt anh không có chút cảm xúc gì, ánh mắt trống rỗng, anh ngẩng đầu, nhìn quanh bốn phía, thấy được Ngụy Hân đứng ở đằng kia.

Anh đi đến chỗ Ngụy Hân, không chút do dự, bước đi rất nhanh, giống như rừng cây rậm rạp chắn ở phía trước không gây chút trở ngại gì cho anh, thực tế cũng giống như vậy, anh xuyên qua những nhánh cây đó, tựa như chúng chưa từng tồn tại.

Rất nhanh, anh đã tới trước mặt Ngụy Hân.

Mà những người đứng ở bên cạnh , dù là người Ngụy gia, hay Mã gia , bọn họ đều không nhìn thấy Ngụy Thời, Ngụy Thất gia còn đang cùng Mã gia đại gia lão nói chuyện, vừa nói vừa đi về hướng Ngụy Hân, trên gương mặt già nua của Ngụy Thất gia còn ẩn giấu một chút đắc ý, xen lẫn với một chút tức giận, nhưng mà rất nhanh, lại quay về vẻ ung dung thản nhiên .

Ngụy Thời vươn tay, nắm lấy Ngụy Hân.

Miệng anh thì thầm, “A Hân, theo anh đi.”

Người bên cạnh, dường như không nhìn thấy anh, cũng không nghe được lời anh nói. Anh cứ lôi Ngụy Hân như thế, Ngụy Hân không chút nào phản kháng bước theo sau anh, mới đi được hai bước, đám người Mã gia cùng Ngụy gia lập tức phát hiện Ngụy Hân không bình thường, bọn họ đứng trước mặt Ngụy Hân, muốn chặn cậu lại, một người xuyên qua thân thể Ngụy Thời nắm lấy bả vai Ngụy Hân, người này rùng mình một cái, gã có chút nghi hoặc nhìn nhìn bốn phía, vừa rồi gã giống như ngâm mình trong bồn nước đá, lạnh buốt . Nhưng mà, chung quanh chẳng có gì cả, gã lắc lắc đầu, nghĩ chắc là mình cảm giác sai rồi.

Ngụy Thất gia gào lên, “Ngăn nó lại, mau ngăn nó lại.”

Đại gia lão cũng gào, “Bốn đứa mi, ba đứa ở lại cản nó, còn một đứa về thôn gọi Ngụy Thời tới đây.”

Ngụy Thất gia nghe được đại gia lão nói, ngây ngẩn cả người, “Ngụy Thời?”

Sắc mặt lão lập tức đại biến, “Ngụy Thời ở trong thôn Mã của các ông?” Lão quay đầu trừng bốn người Ngụy gia kia, chửi ầm lên, “Cả đám bọn mi thật là ăn hại, trông coi nơi này mà vẫn không phát hiện Mã gia ba bọn họ bắt người Ngụy gia chúng ta .”

Bốn người nọ Ngụy gia nọ cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, sắc mặt trông chẳng tốt miếng nào .

Nghe ý Ngụy Thất gia thì bọn họ vẫn luôn ở vùng phụ cận thôn Mã gia giám thị tình hình trong thôn, chủ yếu hẳn là vì chuyện Ngụy Hân.

Đại gia lão nghe thấy Ngụy Thất gia chửi ầm lên, có chút khinh thường, hừ lạnh một tiếng.

Ngụy Thời mặc kệ bọn họ đang làm những gì, gọi những gì, anh chẳng nghe được, cũng không thấy được, anh chỉ kéo Ngụy Hân, đi thẳng một đường về phía trước, mặc cho thứ chặn đường phía trước là người sống, hay là cây cối cũng đều như nhau. Những người đó lôi kéo Ngụy Hân không cho cậu đi, nhưng chẳng có tác dụng, sức lực Ngụy Hân rất lớn, Ngụy Hân cũng muốn đi theo anh, bọn họ giữ không nổi.

Rất nhanh, Ngụy Thời đã dẫn Ngụy Hân vào rừng cây.

Bọn họ phải xuyên qua núi Bình Long, đến một cái trấn gần đó, ở đó, người Mã gia  cùng Ngụy gia không dám trắng trợn lớn gan đuổi theo nên cả hai có thể tạm thời an toàn , Ngụy Thời không nhớ đường lắm, đầu óc anh mơ mơ màng màng, nhưng mà anh biết mình muốn tới nơi nào có hơi người nhiều nhất.

Tay Ngụy Hân lạnh như băng , giống như bàn tay anh.

Đi mãi đi mãi, Ngụy Thời cảm thấy mình dường như đã hòa làm một với người bên cạnh này, cả hai dùng chung thân thể đi đường, dùng chung ý thức suy nghĩ, anh có thể rõ ràng cảm giác từ tận đáy lòng mình tràn ngập vui sướng, hạnh phúc đến mức muốn bay lên , bước chân nhẹ bẫng, dường như cả hai chẳng phải bôn ba giữa chốn rừng già núi sâu mà là đang trên sàn nhảy nhẹ nhàng xoay tròn.

Vui mừng, hạnh phúc, hưng phấn, kích động, quấn quýt, yêu thích…

Những loại cảm xúc này đều là vì cậu mà đến .

Ngụy Thời đã không còn có năng lực suy nghĩ như bình thường, cũng chẳng phải kẻ tinh tế trong tình cảm, anh bị những cảm xúc tột độ đó mê hoặc, không khỏi làm ra một ít hành vi đáp lại, tiếp thu được phản ứng của anh, bên kia bỗng chốc lặng im trong nháy mắt rồi sau lập tức bùng nổ lớn lên, tình cảm giống như thủy triều ào ạt ùa tới.

Ngụy Thời có chút sợ hãi, nhưng mà chuyện lúc này cũng không phải do anh điều khiển .

Lúc này, phía trước xuất hiện một ít cô hồn dã quỷ lang thang giữa núi, chúng nó vừa sợ hãi Ngụy Hân, vừa lại thèm thuồng nhỏ dãi ba thước nhìn Ngụy Thời, cuối cùng, chúng nó vẫn là nhịn không được sức hấp dẫn từ cơ hội trở lại dương thế bèn đánh về phía Ngụy Thời. Cả đám còn chưa tới gần, đã bị Ngụy Hân bắt từng con một, hoa văn như dây leo trên mặt cậu bắt đầu chuyển động, gương mặt trắng nõn nổi lên một tầng khí đen, quỷ hồn bị Ngụy Hân trực tiếp nuốt vào, ngay cả tiếng rít còn chưa kịp phát ra.

Quỷ hồn chặn đường vốn không nhiều, phần lớn quỷ hồn gần đó nếu không phải bị đốt trong nghi thức vừa rồi thì đã bị Ngụy Hân nuốt sống.

Đám người Mã gia cùng Ngụy gia vẫn không chết tâm, bọn họ luôn đuổi theo phía sau. Đường rừng không dễ đi, cả đám lảo đà lảo đảo, thường thường té nhào mấy vòng, nhưng vẫn không thể cắt đuôi, Ngụy Thời không biết đã đi bao lâu rồi, đã đi rất xa rồi mà anh không hề có chút cảm giác mệt mỏi nào có lẽ là anh không cảm nhận được cơn mỏi mệt.

Chân trời đã có chút sáng, cách bình minh không lâu nữa.

Ngay khi trời sáng hẳn, Ngụy Thời đã bị người cản lại, ngăn lại anh là hai gia lão khác của Mã gia. Nhị gia lão tóc bạc muối tiêu, lưng còng, vừa đấm đấm thắt lưng mình vừa cầm tẩu thuốc rít một hơi dài, thanh âm lép bép lép bép không ngừng truyền đến, Ngụy Thời muốn đi qua, lại phát hiện dù anh có thể tùy hứng xuyên qua thân thể những người khác nhưng lại không có cách nào đi xuyên qua Nhị gia lão, dù cho anh đi bên nào thì Nhị gia lão đều chặn lại ở  phía trước.

Ngụy Thời mất đi một hồn một phách, giống như một con trâu điên cứ đấu đá lung tung.

Nhị gia lão rít một hơi thật dài rồi cẩm tẩu thuốc lá, vươn ra một chút, gõ lên đầu Ngụy Thời.

Ngụy Thời tức khắc ngừng lại. Anh ngẩng đầu, nhìn Nhị gia lão, ánh mắt vẫn trống rỗng như trước, không chút gợn sóng.

Nhị gia lão lại đấm đấm thắt lưng mình, “Thật sự là chẳng so được với đám người trẻ tuổi mấy cậu, đi đường có chút mà thắt lưng đã muốn gãy đôi, cậu cũng được lắm.” Những lời này là lão nói với Ngụy Thời , “Ba lão già chúng ta vẫn luôn xem thường cậu, người Ngụy gia các cậu quả là có chút tài cán, nửa người nửa quỷ vậy mà cũng nghĩ ra được.”

Trong giọng nói của lão còn có chút tán thưởng.

Advertisements

3 thoughts on “Làm Vợ Của Quỷ: Chương 240+241

  1. Ôi.. Người thứ 2 giật nhé… 😍 cám ơn nàng nhìu lắm, ráng màu hết bệnh nha. Sức khoẻ quan trọng hơn. Cố lên nha…Moahh nàng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s