Làm Vợ Của Quỷ – Chương 243+244+245

Mừng Giáng Sinh bằng 3 chương truyện. Để dành chương có thịt qua năm mới rồi hẵng ăn😄

Chương 243:  Nước Chảy

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

Ngụy Thời nghe cái tiếng cười quỷ dị mà lại đột ngột này, trong lòng không hiểu vì sao run lên một chút, anh ngẩng đầu, liền nhìn thấy một bé trai khoảng ba bốn tuổi, ngoại trừ môi rất đỏ, đỏ như nhiễm máu, sắc mặt lại rất trắng, trắng như thi thể, thì thằng quỷ con này là đứa con nít có ngoại hình đẹp nhất mà Ngụy Thời từng gặp qua.

.

.

 

Từ lúc tỉnh lại đến giờ, Ngụy Thời đã cảm thấy lục phủ ngũ tạng, mạch máu, xương thịt trong thân thể mình, nặng như gạch đổ chì bên trong, đầu óc đau đớn, ngực bứt rứt, thường thường thấy trước mắt tối sầm nửa ngất nửa tỉnh, hoặc là nôn mửa  không ngừng. Trải qua nhiều ngày bị tra tấn liên tục, cả người Ngụy Thời tiều tụy không ít, gầy đến da bọc xương, hốc mắt trũng xuống.

Ngụy Thất gia ở trên đường bốc vài chén thuốc, sao thuốc tốt rồi cho Ngụy Thời uống.

Một chén nước lớn đen tuyền đắng còn hơn hoàng liên, mỗi lần uống Ngụy Thời đều phải bịt mũi mới nuốt trôi vào, uống thuốc được vài ngày, tình huống thân thể anh cuối cùng cũng tốt lên được một chút, bắt đầu có sức lực nghĩ tại sao mình lại ở trong cái xe này, tại sao lại đụng phải mấy người Ngụy Thất gia, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

Nhưng mà, mỗi lần nghĩ đến mấy chuyện này, đầu anh liền đau muốn chết.

Đồng thời, thần trí cũng sẽ trở nên hốt hoảng .

Chuyện anh có thể nhớ được, chính là ở trong trường học không cẩn thận bị hạ ác hàng, thiếu chút nữa là tiễn không cái mạng nhỏ của mình, tiếp theo, anh rốt cục tìm cách cởi bỏ ác hàng, sau đó, không có sau đó  —— không cần dùng tới cái đầu, cũng có thể đoán được anh đã quên sạch trọi rất nhiều chuyện xảy ra ở giữa này.

Ngụy Thời vuốt vuốt cằm mình.

Anh quay đầu nhìn Ngụy Thất gia ngồi ở một bên đang  nhắm mắt dưỡng thần.

Dọc đường đi này, tuy rằng tinh thần anh không tốt mấy, nhưng vẫn  hỏi những gì có thể hỏi được một chút , ví dụ như Ngụy Thất gia là đụng phải mình ở chỗ nào, tình huống lúc ấy ra sao, bản thân mình quên mất một số chuyện có phải là do thân thể xảy ra vấn đề hay không, những câu hỏi trước Ngụy Thất gia đều nói mập mờ, tùy tiện trả lời qua loa đại khái, ngay cả con nít cũng không gạt được, về phần câu hỏi cuối cùng kia, ngược lại Ngụy Thất gia nói rất rõ ràng, anh đi tà, lúc hồn phách trở về xảy ra vấn đề, có thể nhớ lại những chuyện đã quên hay không, thì phải nhìn coi ông trời nói như thế nào .

Nhưng mà Ngụy Thời chung quy vẫn cảm thấy, Ngụy Thất gia đối với tình huống bây giờ của anh vui như mở cờ.

Nếu không phải anh khẳng định Ngụy Thất gia sẽ không làm gì bất lợi với anh, anh còn tưởng Ngụy Thất gia động tay động chân gì với mình thật, nhưng mà suy nghĩ này cũng lướt qua đầu một chút, sau đó, Ngụy Thời cũng bị chính suy nghĩ này của mình làm chấn động, lý trí của anh nói cho anh biết cái suy nghĩ này rất buồn cười, không có khả năng là thật , nhưng  đáy lòng luôn có một giọng nói rất nhỏ, luôn khiến anh giữ vững hoài nghi cùng cảnh giác với Ngụy Thất gia, cho nên, Ngụy Thời cũng có chút rối rắm .

Ngụy Thất gia trực tiếp dẫn anh về thôn Ngụy.

Sau khi Ngụy Thời tách ra khỏi  ba người Ngụy Thất gia thì trực tiếp trở về nhà.

Trong nhà vẫn như xưa, mặc dù vừa qua năm cũ, nhưng không khí lại vẫn vắng vẻ, Ngụy Thời nghĩ mình ngay cả năm mới cũng ở bên ngoài không về nhà, để mẹ Ngụy một mình tiễn năm cũ, trong lòng cũng có chút áy náy.

Ngụy Thời vừa qua khỏi cửa, liền thấy mẹ Ngụy đang đứng ở trong viện nhỏ, một mình ngẩng đầu xuất thần nhìn trời, Ngụy Thời không khỏi hạ thấp giọng xuống, khẽ gọi một câu, “Mẹ, con đã trở về.”

Mẹ Ngụy quay đầu nhìn anh, vẻ mặt có chút hoảng hốt, bà lầm bầm nói, “Đi đâu? Năm mới cũng không trở lại, ngay cả nhà cũng không cần nữa.” Trong giọng nói mang theo chút oán giận cùng lo lắng, mẹ Ngụy vốn là dạng nhu nhược nữ tính như hoa tơ hồng, mặt mày dáng dấp thanh tú, hiện giờ vẫn như vậy, tuy rằng lớn tuổi một chút, nhưng vẫn là có một loại khí chất khiến người nhịn không được thương tiếc từ trong lòng.

Ngụy Thời đi qua, đỡ lấy cánh tay bà, Ngụy Thời cảm thấy tay bà run lên một chút, giống như sợ hãi thứ gì đó, nhưng mà cũng không có gạt tay anh ra, Ngụy Thời dẫn bà vào trong phòng, “Làm gì có, không phải con đã trở về sao, trước vào nhà đã, bên ngoài lạnh.”

Mẹ Ngụy nghe lời cùng anh vào phòng.

Thấy bộ dạng mẹ Ngụy giờ tốt hơn nhiều so với trước kia, Ngụy Thời cảm thấy phiền táo cùng buồn bực dọc đường đi cũng giảm được một ít, trước khi Ngụy Thời lên đại học, mẹ Ngụy vẫn luôn tự giam mình ở trong phòng, ngay cả cửa không ra, tính tình cổ quái không hề nói với anh nhiều hơn được một câu, hiện tại lại biết ra ngoài thả lỏng tâm trí, hít thở không khí trong lành, nói với anh được mấy câu, thật đúng là chuyện vui ngoài ý muốn, Ngụy Thời nghĩ chắc không phải là mình ngay cả chuyện lớn như mừng năm mới mà cũng không về nhà, khiến cho mẹ Ngụy lo lắng, mới có sự thay đổi này chứ?

Chẳng lẽ cần phải hạ thuốc độc* thì mới được?

*Không phải thuốc độc nghĩa đen đâu, ý là Ngụy Thời nghĩ cần phải làm mấy trò độc như vậy thì mẹ Ngụy mới thay đổi được

Ngụy Thời lắc lắc đầu, nở nụ cười một chút.

Khoảng thời gian sau đó, anh liền thành thành thật thật ngồi đợi ở thôn Ngụy, cùng ngày về nhà thì đi đến thăm chú Hai, ăn một bữa cơm, chú Hai anh Ngụy Kim Thành cùng với em họ Ngụy Quang, cộng thêm người giúp việc trong nhà, đánh mạt chượt nguyên một buổi chiều, đến lúc bầu trời tối đen mới tan.

Ngụy Thời hẹn với chú Hai, để ngày hôm sau chú đến nhà mình ăn một bữa cơm.

Anh đi học bên ngoài, mọi việc trong nhà đều do chú Hai coi sóc, nhất định phải bày tỏ một chút, chút đạo lý làm người ấy, anh vẫn biết. Ngày hôm sau, một nhà ba người chú Hai đều đến đây, Ngụy Thời tự mình xuống bếp làm một bàn đầy đồ ăn, hương vị không thể nói rất tốt nhưng cũng không khó ăn, còn mở một chai rượu tốt nhất, rượu là do cậu Ngụy Thời, Ủy Thành Bân, mang tới đây chúc tết, ngoại trừ mẹ Ngụy lại tự giam mình ở trong phòng ngay cả cơm cũng không chịu đi ra ăn, cuối cùng vẫn để Ngụy Thời đặt ở ngoài cửa, thì hết thảy mọi chuyện đều tốt.

Nhưng mà, chờ cả nhà chú Hai một nhà, lúc trong phòng chỉ còn lại một mình Ngụy Thời, Ngụy Thời ngồi tên trên ghế cả buổi cũng chưa động, thân thể của anh còn chưa khá lên hoàn toàn, lao tâm lao lực cả một buổi chiều lại thêm nửa buổi tối, có chút chịu không nổi , nhìn một bàn toàn chén dĩa đồ ăn thừa, Ngụy Thời cũng lười đứng dậy dọn dẹp, anh quyết định có chuyện gì cũng chờ ngày mai rồi tính, bây giờ, anh cần phải đi nghỉ .

Ngụy Thời leo lên giường liền lập tức ngủ.

Anh  cảm thấy mình đang bị khí lạnh ăn mòn , độ ấm trên người trên người từng chút một bị cắn nuốt, thân thể từ chân hướng lên trên từ từ trở nên lạnh như băng, tứ chi, ngực cũng càng ngày càng nặng nề, trong lòng Ngụy Thời hiểu được mình đang bị bóng đè, nhưng cũng không có biện pháp gì.

Anh nhìn thấy một cái tay thon dài, tái nhợt, cầm một thanh dao găm bằng đồng, đang vẽ vời gì đó trên người anh.

Quần áo trên người bị xé mở, lộ ra lồng ngực trắng bệch, trong lòng Ngụy Thời căng thẳng, mắt mở trừng trừng mà nhìn cái tay cầm thanh dao găm bằng đồng kia, rạch mở lồng ngực mình, lộ ra xương cốt, nội tạng bên trong,  nội tạng vốn phải là đỏ tươi, lại biến thành màu đen.

Cái tay kia lại giơ cao lên, sau đó cầm dao gằm đồng cắm mạnh xuống quả tim màu đen trong lồng ngực kia, thẳng ngập tới chuôi, Ngụy Thời không tiếng động hét to một tiếng, trong nháy mắt đó, anh cảm thấy tim mình dường như cũng đau, giống như có một con dao cũng đang cắm ngập vào tim mình.

Quả tim vốn đã ngừng đập trong lồng ngực kia lại đột nhiên nhảy lên một chút, lại một chút, sau đó, bắt đầu có tiết tấu co lại, mở ra, thong thả đập.

Ngụy Thời nhìn xem mà cả người phát run, anh nhắm mắt nhưng cảnh tượng đó vẫn xuất hiện trước mắt anh, anh đành phải gắng mở mắt ra, anh còn muốn chạy qua ngăn cản cái tay đang cầm dao găm ấy, nhưng dường như chân lại bị đóng đinh tại chỗ muốn động một chút cũng không thể động.

Vốn Ngụy Thời cảm thấy giấc mộng trước mắt này đã quá đủ quá đáng sợ rồi, ngay cả giải phẫu cơ thể sống cũng có, nhưng đột nhiên kế tiếp lại có vô số ác quỷ lệ hồn ào ạt tiến ra cùng với âm khí cuồn cuộn, khiến anh kinh hoảng từ trong mộng tỉnh lại.

Ngụy Thời sờ sờ trán mình, một tay mồ hôi lạnh, thở hổn hển từng hơi từng hơi.

Mẹ , quả thực có thể dọa người đến đau tim.

Anh nhìn đồng hồ báo thức đầu giường mình, mới ba giờ, nhưng mà đêm nay cầm chắc là không ngủ được nữa, từ trên giường ngồi xuống, sắc mặt Ngụy Thời âm u, anh cảm thấy giấc mộng đêm nay, không chỉ đơn giản là một giấc mộng, những chuyện xảy ra ở trong mộng, dường như anh từng thật sự trải qua.

Anh nhìn tay mình, lật qua xem trong chốc lát, lật lại quan sát một lượt, đôi tay trong mộng kia, rất giống tay anh, nhưng tay anh không có tái nhợt như vậy, chẳng khác gì tay quỷ. Ngụy Thời mở năm ngón tay ra, rồi lại nắm chặt, dường như đang nhớ lại thứ gì, hoặc là nên nói hồi tưởng lại cảm giác gì, thanh dao găm bằng đồng lạnh như băng, nặng trịch, tản ra âm khí, Ngụy Thời nheo mắt lại, anh tuyệt đối đã từng chạm qua.

Mặt Ngụy Thời càng sa sầm hơn.

Anh như có điều suy nghĩ mà ngồi cả một đêm, ai cũng không biết rốt cuộc anh suy nghĩ những thứ gì.

Khoảng thời gian sau đó, Ngụy Thời ngoại trừ tự kê cho mình một đơn thuốc, mỗi ngày đúng giờ uống hai viên ra thì mỗi ngày trôi qua coi như nhàn nhã, nghỉ đông vốn không lâu, chưa đợi anh cảm thấy gì thì đã đến lúc khai giảng, Ngụy Thời đóng gói một ít đồ đạc xong, cùng mẹ Ngụy nói một tiếng, lại cùng qua nhà chú Hai chào hỏi, sau đó mới quay về trường.

Sau khi về trường, đầu tiên anh tới nhà cậu, bị cậu mắng cho một trận xong, mặt xám mày tro trở về trường học, cậu anh đối với  chuyện anh không nghe lời đến nhà cậu, cùng với ngay cả năm mới cũng không biết tới chỗ nào lêu lổng cực kỳ tức giận, nhất là Ngụy Thời lại ấp úng, không thể nói rõ nguyên do cùng giải thích, càng châm ngòi thuốc nổ. Nếu không phải có mợ anh ở kế bên vừa ngăn cản vừa khuyên nhủ, phỏng chừng cậu anh thật sẽ đánh anh một trận.

Ngụy Thời xanh cả mặt từ nhà cậu về, bắt đầu nghĩ biện pháp liên lạc với ông thầy thần long thấy đầu mà không thấy đuôi kia của mình

Anh đại khái biết được trên người mình rốt cuộc xảy ra cái gì, thế nhưng tạo thành hậu quả như thế lại không có biện pháp tiêu trừ toàn bộ,  thân thể không thoải mái là chuyện nhỏ , nhịn một hồi rồi cũng qua, nhưng mất đi một đoạn ký ức lớn, điều này làm cho anh đứng ngồi không yên, còn có hồn phách không ổn, khiến anh khí hư thể yếu, không riêng gì về sau dễ dàng sinh bệnh, mà còn rất dễ chiêu tà gặp quỷ, một khi cương hỏa trên người thấp, liền có khả năng sẽ bị vận xui quấn thân, tóm lại, đủ loại hậu quả nghiêm trọng, khiến Ngụy Thời không khỏi không lên tinh thần, dùng tới đủ loại biện pháp giải quyết tai hoạ ngầm.

Từ lão tam rất nhanh liền gọi điện thoại cho anh.

Ông già ở bên kia nói với anh, mấy ngày nữa sẽ tới đây gặp anh, bắt anh mấy ngày nay ngồi đợi trong ký túc xá, không cần ra ngoài, ký túc xá nam sinh có dương khí tương đối nặng, tốt xấu gì thì cũng có thể đè được một ít. Ngụy Thời nghe giọng điệu không có gì ghê gớm lắm của ông, cảm xúc vốn luôn căng thẳng cũng hơi thả lỏng một chút.

Sau khi trở về trường Ngụy Thời mới phát hiện mình đã dọn ra ngoài ký túc xá, may mắn chính là, lúc ấy vội vàng dọn ra ngoài , cũng không có làm thủ tục trả lại phòng ngủ, Ngụy Thời gọi hết số điện thoại trong cuốn sổ danh bạ của mình, tìm được người chủ cho thuê nhà, hỏi rõ địa chỉ gian phòng mình thuê lúc ấy, cúp điện thoại trong giọng nói nghi ngờ của chủ nhà, sau đó trực tiếp đi đến khu phố kề bên.

Sau khi rẽ bảy quẹo tám xong, rốt cục cũng tìm được gian nhà có niên đại rất lâu, còn âm u ẩm ướt kia.

______________

Chương 244: Sư Phụ

Ngụy Thời đứng ở ngoài cửa viện, nhìn thoáng vào, cây hòe đại thụ cao to che kín hơn nửa cái sân, lá cây từ xanh biến thành đen, âm khí dày đặc , anh sờ sờ cằm, phòng thuê ở nơi nào chả được, cố tình lại chọn nơi dễ có quỷ hiện như thế này, không có nguyên nhân mới là lạ, Ngụy Thời càng tò mò, rốt cuộc mình đã làm chuyện gì để tạo thành cục diện như ngày hôm nay?

Anh mở khóa ra, cánh cửa gỗ nặng nề vang lên tiếng cót két, rồi sau đó mở ra

Ánh sáng trong phòng rất ảm đạm, bài trí cực đơn giản, một cái giường, chăn mền trên giường nằm bừa bộn , giống như chủ nhân mới vừa ngủ dậy, còn chưa kịp xếp dọn, hai cái ghế, một cái bàn, trên mặt đất còn có nến đốt được hơn phân nửa thừa lại một ít, âm khí trong phòng còn nặng hơn ngoài sân, Ngụy Thời khịt khịt mũi một cái, anh còn ngửi được một mùi thi khí nhàn nhạt.

Có chút quen thuộc.

Ngụy Thời vừa thu dọn đồ đạc vừa suy nghĩ mọi chuyện.

Đồ của anh cũng không nhiều, sau khi thu dọn xong cái túi du lịch cũng coi như đã ổn rồi .

Ngụy Thời đứng ở cửa phòng, cuối cùng nhìn thoáng qua căn phòng âm u ẩm ướt này, mang theo một chút nghi hoặc, còn có một chút phiền muộn cùng hồi ức không thể nói rõ, đóng lại cánh cửa gỗ này.

Ngụy Thời thành thành thật thật mà trong trường học ngu người đợi bảy ngày, trong bảy ngày này anh vẫn luôn cố sức hòa đồng với tập thể chung quanh, tuy rằng vẫn ra một chút vấn đề nhỏ, ví dụ như lúc đi WC ở lầu trên phòng học thì nhìn thấy một nữ quỷ mặc đồ trắng, nhưng mà cuối cùng cũng không xảy ra vấn đề gì lớn.

Nhịn vài ngày, đôi mắt Ngụy Thời nhịn đến đỏ hằn lên, anh cảm thấy nếu Từ lão tam còn không xuất hiện, anh nhất định phải chạy sang thành phố kế bên tìm  Tiếu lão đầu nghĩ biện pháp khác, nói cách khác, không thể nào sống như vầy được nữa, đi tới đi lui chỉ thấy quỷ, thường thường còn bị đau đầu nhức óc, đi dưới lầu cũng có khả năng bị chậu hoa rơi bể đầu, cuộc sống mấy ngày qua quả thật đúng là dầu sôi lửa bỏng.

Hơn nữa Ngụy Thời phát hiện, bản thân không thể nào phân biệt được kẻ đứng trước mặt là người hay là quỷ, có một lần  trong vườn hoa khá hẻo lảnh ở trường nhìn thấy một cụ già còng lưng không ngừng ngó đây ngó kia, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, Ngụy Thời vốn dĩ là người rất kính già yêu trẻ, cho nên mới lên tiếng với cụ, Ngụy Thời hỏi “Cụ rốt cuộc muốn tìm cái gì, để con phụ tìm với cụ”, cụ già mừng rỡ , cười tươi như hoa, nói cho Ngụy Thời, “Ông muốn tìm xương cốt bạn già của ông”, lúc ấy Ngụy Thời như thể bị sét đánh ngoài giòn trong mềm, lúc này anh mới biết là mình gặp quỷ giữa ban ngày ban mặt.

Dùng sức bằng cả đám người cùng với năm sáu đạo phù vẫn không thể nào đưa lão quỷ già này đi, để lão đừng bám mình nữa, Ngụy Thời đành phải nói với ông già rằng mình nhất định sẽ giúp giúp lão tìm xương cốt bạn đời lão về, thì lúc đó lão già mới tạm thời buông tha anh.

Chuyện đã đáp ứng với quỷ thì phải làm cho bằng được, nếu không, vậy rất có khả năng anh sẽ biến thành quỷ.

Cũng chính là từ chuyện này, Ngụy Thời ý thức được tình huống mình hiện giờ rất nghiêm trọng, ngay cả người hay quỷ cũng phân không rõ , vì tránh để cho chuyện như lão quỷ già xuất hiện lần nữa, bây giờ ngoại trừ bạn học quen biết và bạn cùng phòng ra thì ai anh cũng không dám bắt chuyện nữa.

Bởi vì trưng ra gương mặt lạnh lùng—— kỳ thật Ngụy Thời tự nhận đó là gương mặt đau khổ ——, hơn nữa vốn ngoại hình anh không tệ, danh tiếng của anh trong trường tăng lên không ít, chiếm được không ít nể trọng từ các chị em bạn học, điều này cũng chỉ có thể nói là trong khổ tìm vui.

Từ lão tam rốt cục cũng về tới thành phố trước khi Ngụy Thời hết kiên nhẫn nổi, Ngụy Thời nhìn Từ lão tam đeo cặp kính râm trên cái mũi đỏ như bã rượu, bộ râu dê trên cằm cũng thưa đi một ít, anh có chút kinh ngạc, Từ lão tam toàn thân trên dưới coi trọng nhất chính là bộ râu kia của ổng, thiếu một cọng thì đã đau lòng hết nửa ngày, hận không thể làm lễ truy điệu cho cọng râu kia, bây giờ thiếu nhiều như vậy, còn chả nổi điên lên hay sao.

Ngụy Thời vẻ mặt “Ông già rốt cục cũng về tới” như trút được gánh nặng, gọi Từ lão tam một tiếng, “Sư phụ, thầy, thầy tới vào lúc nào?”

Tuy rằng râu mép Từ lão tam rớt không ít, nhưng mà bộ dáng vênh váo tự đắc như thể gà chọi mới vừa chiến thắng, vẻ mặt ông bí hiểm hừ một tiếng, “Nếu không phải thằng nhóc bây ba giục bốn thỉnh, ông đây đâu phải vội vã dốc sức tới nơi, xương cốt già khụm rồi mà còn phải bận tâm lao lực cho đám trẻ bọn bây…”

Sau đó là một tràn oán giận, tán nhảm, đắc ý cùng khoe khoang, Ngụy Thời coi chúng như là gió thoảng qua tai, nghe qua thì xong, đây là một trong những kỹ năng đặc biệt anh luyện ra trong suốt mấy tháng bị Từ lão tam ép học, chuyên môn dùng để ứng phó với ba chuyện tào lao của ổng.

Chờ Từ lão tam nói cho đã ghiền, sau khi nói hết những chuyện muốn nói xong, rốt cục mới nhớ tới nên quan tâm một chút quan môn đệ tử này của mình, ông nhìn toàn thân Ngụy Thời trên dưới một lần, nhẹ tay vuốt vuốt đám râu dê trên cằm mình, “Bây dùng ‘Phân hồn châm’.”

Vừa nói xong, Từ lão tam liền nhảy dựng lên, ngón tay chỉ mũi Ngụy Thời mắng to ra tiếng, “Lúc ông đây giao ‘Phân hồn châm’ cho mi đã nói với mi như thế nào? Hả? Mi đem lời ông  nói vào tai này ra tai kia có phải hay không? Ông đây không có đồ đệ nào mà ngu hết luôn phần người khác như mi cả, mi dùng thì dùng, nếu dùng trên người người khác, ông đây cũng du di nghĩ thoáng một chút, vậy mà mi dùng trên người mình, mi nói cho ông biết, lúc ấy chắc mắt chó ông mù rồi mới nhận một thằng không biết sống chết như mi làm đồ đệ? Thật sự tức chết ông mà, mi đừng nhìn ông, ông đây tuyệt đối sẽ không cứu mi, để cho mi chết luôn, chết đi để trống hàng, để ông còn đi tìm đứa khác thông minh hơn làm đồ đệ…”

“…”

Ngụy Thời nhìn Từ lão tam giơ chân, cúi đầu làm ra vẻ nghiêm túc hối lỗi.

Từ lão tam mắng khô cả nước miếng, rốt cục cũng ngừng lại.

Ngụy Thời nịnh nọt rót chén nước đưa tới, “Sư phụ, người uống chút nước cho đỡ khô họng rồi lại mắng tiếp.”

Từ lão tam phun hết nước ra ngoài, tay duỗi ra, hung hăng cốc mạnh xuống đầu Ngụy Thời, Ngụy Thời đau đến mức bả vai rụt lại, “Ông đây làm sao mà lại nhận một đệ như quỷ đòi nợ như mi vậy.” Ông vừa uống nước, vừa lắc đầu, vẻ mặt biết vậy chẳng làm.

Ngụy Thời cười hì hì đứng ở bên cạnh, “Nhận thì cũng đã nhận rồi, đầu cũng đã lạy, đã kính qua trà cho tổ sư gia, thầy muốn hối hận cũng đâu còn kịp.”

Từ lão tam hừ một tiếng, không nói chuyện.

Sau khi nổi giận một trận, vẻ mặt Từ lão tam vẫn  không thoải mái hỏi Ngụy Thời rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Ngụy Thời một năm một mười kể ra hết mọi chuyện , bao quát gồm cả chuyện mình quên đi những việc xảy ra gần đây, còn có tình huống không phân rõ được người hay quỷ.

Từ lão tam ngồi ở bên cạnh cứ lầm bầm, nghe vài câu thì mắng một câu.

Nghe xong, qua một hồi lâu sau, Từ lão tam mới chậm rãi nói, “Chuyện của bây, chắc là từ lúc phân ra một phách kia, thời điểm đưa phách về lại gặp vấn đề, không trở về đúng lúc, thời gian qua lâu kết quả khiến cho hồn phách bây giờ không ổn, ta nghĩ cái biện pháp giúp bây ổn định lại hồn phách, nhưng mà chuyện bây nói mình đã quên đi một số chuyện, đoán chừng thật khó nghĩ tới.” Từ lão tam như có điều suy nghĩ mà nói, “Ta nghĩ gần đây bây gặp chuyện gì đó, nếu muốn tra, thì vẫn có thể tra ra được một số dấu vết để lại .”

Ngụy Thời nghiêm túc lắng nghe.

Từ lão tam làm thầy thì quả thật chẳng có bộ dáng làm thầy tí nào, nhưng Ngụy Thời biết, ông thật sự quan tâm tới anh, cũng không có khả năng quăng anh qua một bên mặc kệ cho được, “Sư phụ, những chuyện trước đó tạm thời kệ đã, ổn định hồn phách lại mới là chuyện cần kíp, ây, mấy ngày hôm trước con còn bị quỷ quấn lấy người .”

Từ lão tam khẩy khẩy kính râm trên chóp mũi, lộ ra đôi mắt giấu ở sau kính.

Mắt ông bị một lớp màn trắng che lại, giống như bị bệnh đục thủy tinh thể, nhìn thoáng qua cũng có chút đáng sợ, đôi mắt này của ông là  mắt âm dương trời sinh, nếu giờ ông không mang loại kính râm đặc biệt này, có thể trực tiếp gặp quỷ, cho nên để cho tiện lợi hoạt động ở bên ngoài, trừ lúc “Làm việc ( cũng chính là mấy chuyện trừ quỷ linh tinh này nọ)”, Từ lão tam đều mang kính từng giây từng phút.

Ông nhìn thoáng qua Ngụy Thời, “Trên người bây quả thật có một cỗ oán khí màu đen.” Từ lão tam bật cười có chút hả hê, “Thằng nhóc bây lại có phiền toái quấn thân .”

Ngụy Thời nhìn Từ lão tam cười đến ngã trái ngã phải, sờ sờ cằm không nói gì.

Từ lão tam lấy một cái bọc giấy từ trong cái túi mang theo bên người, ông cẩn thận mở cái bọc giấy kia ra, bên trong bao có ba dây hương to như ngón út, dài cỡ chiếc đũa, vẻ mặt ông đau lòng đưa bọc giấy cho Ngụy Thời, nói với anh, “Mỗi ngày trước khi đi ngủ đốt khoảng nửa giờ, cái này là ‘An hồn hương’ loại cực phẩm, ta vất vả lắm mới tìm được, đã bị thằng nhóc bây lãng phí như vậy, thật sự là, ây, lời người xưa nói quá đúng, phá gia thì dễ, làm giàu mới khó.”

Khóe miệng Ngụy Thời giật giật một chút, tiếp nhận bọc giấy.

Dây hương phát ra mùi, cách lớp giấy, vẫn có thể ngửi được rõ ràng, Ngụy Thời chỉ cầm bọc giấy, ngửi mùi thôi thì đã cảm thấy thân thể vẫn luôn nặng trịch, đầu ê ê mấy ngày nay đã nhẹ lên không ít.

Ngoại trừ ba dây hương này, Từ lão tam lại đưa cho Ngụy Thời một cái chuông, bắt đeo trên tay, chung quanh có động tĩnh gì thì sẽ rung lên vài tiếng, Ngụy Thời cảm thấy đeo cái chuông này trên tay nhìn rất giống con gái, nên muốn để nó trong túi quần hoặc là trực tiếp đặt trong túi áo, mắt Từ lão tam trừng lên, “Ông đây nói để chỗ nào thì phải để chỗ đó, thằng nhóc bây dám không nghe lời ông, có phải định khi sư diệt tổ hay không?”

Ngụy Thời muốn nói vài tiếng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Ông già này còn thật nghĩ anh không biết, cái đồ chơi này chỉ cần đem theo bên người là được, còn cố ý bắt anh phải đeo trên tay, muốn nhìn anh bị chê cười , Ngụy Thời vừa lầm bầm vừa đeo cái chuông đồng khắc hoa tinh xảo trên tay, bên trong chuông quả thật có để một thứ, nhưng mà lúc rung, cũng không phát ra âm thanh, dùng một ít chỉ đỏ thắt lại thành dây to cỡ ngón út đeo cái chuông lên, nơi đầu gút còn làm thành một cái tua cờ —— đương nhiên, hình dáng như vậy chỉ càng giống thứ đồ cho con gái mà thôi.

Sau khi đưa đồ xong, Từ lão tam lại nói cho Ngụy Thời vài chuyện, thứ nhất, trong bảy bảy bốn mươi chín ngày sắp tới mỗi ngày anh đều phải nhai hai mươi hạt đậu tương ngâm máu gà, đậu tương là minh chính khí, có thể trừ tà, tác dụng của máu gà thì ngay cả người bình thường cũng biết ít nhiều; thứ hai, phơi nắng mặt trời nhiều một chút, tiếp xúc nhiều với khí người; thứ ba, nếu có bạn gái , lúc nói tới đây, Từ lão tam lại hừ một tiếng, liếc mắt xem thường, nói “Kỳ thật cái này nói hay không nói đều như nhau cả, ta xem thằng nhóc bây cũng không giống như là có bạn gái “, Ngụy Thời đã bị đả kích đến chết lặng , cũng liếc mắt xem thường, Từ lão tam nói tiếp, không nên “gần gũi” với con gái, bây hiểu ý ta không? Từ lão tam lại không quá yên tâm hỏi một câu.

Trên mặt Ngụy Thời có chút kỳ dị.

Ông già này mắng chửi người mắng đến rành rọt vậy, mà lúc nói đến những chuyện như vầy lại ấp úng , da mặt dường như cũng không dầy như vậy.

Không phải là không nên làm này nọ với bạn gái sao, anh hiểu .

Sau khi Từ lão tam nói rõ mọi chuyện xong, liền vỗ vỗ mông chạy lấy người .

Ngụy Thời dựa theo lời ông nói , mỗi ngày đều làm không dám bỏ sót, trong nháy mắt, nửa tháng đã bay nhanh qua.

Mắt thấy chỉ cần sống qua vài ngày cuối cùng này, liền đại công cáo thành.

Hôm nay là cuối tuần, Ngụy Thời chiếm lấy máy tính của bạn cùng phòng chơi game, chơi đến lúc xuất thần thì, dưới lầu có người gọi.

“Ngụy Thời, có người tìm.”

Ngụy Thời chạy xuống lâu thì thấy, hóa ra là một em gái có gương mặt thanh tú động lòng người, cúi đầu đỏ mặt.

______________

Chương 245: Gặp Lại

Ngụy Thời không biết những người khác gặp phải loại chuyện không đầu không đuôi này thì sẽ có cảm giác gì.

Dù sao cảm giác của anh chỉ là có chút không hiểu nổi.

Một em gái xinh đẹp mà anh không hề có ấn tượng gì tìm tới cửa, nhìn em gái xấu hổ, đôi mắt nhỏ mang theo sợ hãi, chẳng hiểu sao Ngụy Thời bắt đầu cảm thấy xấu hổ, trong không khí cũng bắt đầu tràn ngập ái muội, anh gãi gãi tóc, “Bạn tìm mình? Mình dường như chưa từng gặp bạn.”

Lời này vừa nói ra khỏi miệng, liền giống như chọc phải tổ ong vò vẽ, sắc mặt em gái trắng nhợt, nước mắt như nước trào ra . Người ra ra vào vào hai bên ánh mắt trách móc, dường như muốn nói “Cặn bã cút ngay, để tao tới”, Ngụy Thời chịu không nổi, anh đành phải nói với em gái này, “Chúng ta ra ngoài tìm một chỗ nói chuyện.”

Em gái coi như hiểu người hiểu ý, gật đầu đồng ý .

Ngụy Thời đi đằng trước, em gái yên lặng đi theo sau, đi tới một cái đình nghỉ mát gần trường học.

Mùa đông mặc dù đã qua, nhưng bước chân mùa xuân dường như đã muộn một chút, ngày thường cái đình hoa lá quấn quanh này là nơi các đôi tình nhân thích đến nhất, bây giờ chỉ có dây mây khô héo, vi vu trong gió , ngược lại thanh tịnh không ít.

Ngụy Thời có chút không biết nên nói như thế mới tốt.

Anh không biết em gái này, nhưng em gái này lại biết anh, kết nối với những chuyện xảy ra hồi trước, hiển nhiên, em gái này chắc quen lúc đó , vấn đề là, bây giờ anh hoàn toàn quên em gái này là ai, hơn nữa, nhìn em gái dạng này, có lẽ giữa hai người quả thật từng có chút…

Đại não Ngụy Thời bắt đầu mở công suất nghĩ đông nghĩ tây.

Anh nhìn thoáng qua em gái ấy, “Hồi trước mình bị bệnh một trận, mất trí nhớ , ừm…” Ngụy Thời nhìn em gái dường như nghe không hiểu, sau đó giải thích một chút, “Chính là quên đi rất nhiều chuyện, bạn à, bạn có thể nói cho mình biết, bạn tên là gì không? Tại sao lại biết mình?”

Sắc mặt em gái càng trắng, giống như có chút không thể tin được, nhưng nhìn đi nhìn lại Ngụy Thời thật sự không giống như đang nói dối, cho nên cô lập tức luống cuống lên, nước mắt tí tách rơi xuống.

Ngụy Thời không ngờ tới cô sẽ kích động như vậy, hoảng sợ, “Đừng, bạn đừng khóc nha.” Anh lấy khăn tay từ trong túi ra, đưa cho em gái, “Có cái gì chúng ta từ từ nói, bạn tên là gì, chúng ta làm quen lại lần nữa.”

Em gái khóc đến thút thít nghẹn ngào, thấp giọng nói, “Em tên là Mã Tú.”

“Mã Tú…” Ngụy Thời theo bản năng mà lặp lại một lần, tên này quả thật có chút quen thuộc.

Em gái tên Mã Tú này tính cách có chút hướng nội, lại dễ dàng thẹn thùng, y hệt như ốc sên, gặp chút chuyện sẽ mau chui lại vào nhà, Ngụy Thời đành dùng thái độ phải cực kỳ ôn hòa mà nói chuyện với cô, phương thức nói chuyện này, đối với Ngụy Thời mà nói, giống như là một trải nghiệm hoàn toàn mới, nếu không phải nhìn Mã Tú là con gái, nhường nhịn một chút cũng là chuyện con trai nên làm, huống chi anh còn muốn hỏi thăm chuyện tình từ cô, thì Ngụy Thời tuyệt đối sẽ không chịu phiền như thế.

Mã Tú hiển nhiên không biết giao tiếp với người ngoài như thế nào, dễ dàng bị Ngụy Thời hai lần ba lượt dụ nói hết toàn bộ chuyện , Ngụy Thời đã biết thôn Mã gia, biết mình đã ở đó khoảng đầu năm mới, đã biết lúc ấy bên cạnh mình còn có một thi thể đi theo hình với bóng, biết mình đột nhiên biết mất khỏi thôn Mã gia, đương nhiên, cũng biết tại sao Mã Tú rời núi lại đi tìm anh.

Nguyên nhân rất đơn giản, lúc anh ở tại thôn Mã gia, nhàn rỗi không có việc gì làm thì sẽ cùng tán gẫu với Mã Tú, Mã Tú rất tò mò đối với thế giới bên ngoài núi, Ngụy Thời liền hứa với cô, nếu về sau Mã Tú có cơ hội đi ra ngoài, nhớ phải tìm anh, anh nhất định sẽ “ba bao”, bao ăn bao ở bao chơi, cái này kỳ thật chỉ là lời nói chơi lúc vui vẻ mà thôi, nhưng mà Mã Tú rất ngây thơ, không biết kiểu nói này, cho nên coi lời anh nói là thật.

Nếu không, sao lúc ra khỏi núi, tìm ai cũng không tìm, lại tìm Ngụy Thời.

Mà sở dĩ cô biết địa chỉ Ngụy Thời, đương nhiên cũng là lúc Ngụy Thời nói chuyện phiếm thuận miệng khai ra .

Ngụy Thời cười khổ một tiếng.

Kỳ thật bạn bè kiểu này lúc dừng chân tới nơi ở của đối phương hoặc lúc du lịch, chiêu đãi lẫn nhau đều là chuyện bình thường, nếu Mã Tú cũng vì nguyên nhân đó mà đến nơi này của anh, anh cũng rất vui mừng chiêu đãi cô, nhưng vấn đề không đơn giản như vậy.

Ngụy Thời hỏi Mã Tú tới nơi này làm việc hay là du lịch?

Vẻ mặt Mã Tú không biết làm sao, còn mang theo chút kinh hoảng, đau xót lẫn chân thành, thật giống như là muốn trốn người hay trốn chuyện gì đó, Ngụy Thời vừa thấy chỉ biết cô nhất định là có chuyện gì mới từ thôn Mã gia chạy đến đây, bởi vì thôn Mã gia kia thật sự rất khép kín, chỉ có một ít đàn ông trong thôn mới ra ngoài đi lại.

Tuy rằng Ngụy Thời biết Mã Tú này có lẽ là một phiền phức, nhưng mà anh cũng không đành lòng xua đuổi một cô gái mới mười bảy tám tuổi, ngàn dặm tìm đến nương tựa mình, lại không có bất kỳ kinh nghiệm xã hội nào, vừa nhìn liền biết là mục tiêu lừa bán tốt nhất, rơi vào đường cùng, đành đưa Mã Tú đến phố buôn bán kia, thuê một gian ở một khách sạn gia đình, để cho cô tạm ở đó chút.

Lúc Ngụy Thời bỏ tiền, trong lòng muốn nhỏ máu.

Vài ngày sau, nếu anh không tới gặp Mã Tú, thì Mã Tú tới trường tìm anh, khiến cho toàn thể người trong phòng ngủ đều cho anh đang hẹn hò với bạn gái, Ngụy Thời có giải thích cách mấy cũng chẳng thông, vài bạn cùng phòng dùng ánh mắt như nhìn cầm thú nhìn anh, Ngụy Thời biết có giải thích nữa cũng vô dụng .

Giải thích chính là che dấu, che dấu chính là sự thật.

Ngụy Thời nói bóng nói gió muốn từ miệng Mã Tú biết nguyên nhân cô rời khỏi thôn Mã gia, nhưng Mã Tú cái khác đều chịu nói, chỉ riêng đến chuyện này, miệng cứ giống như con trai ngậm ngọc, đóng chặt không mở, Ngụy Thời không có biện pháp ép cô, đành phải bỏ vấn đề này qua một bên, sau rồi lại hỏi.

Nhưng mà, Ngụy Thời biết nếu cứ như vậy mãi cũng không phải là cách hay.

Anh có thể lo cho Mã Tú nhất thời, nhưng không thể lo cho cô cả một đời, bây giờ anh còn là sinh viên, tuy rằng bình thường sẽ làm một công việc ngoài giờ kiếm tiền, nhưng mà học phí còn có phí sinh hoạt, vẫn lấy từ quỹ giáo dục của thôn Thôn Ngụy cùng với cậu anh cho, anh cũng không thể cầm tiền này đi nuôi người khác.

Cho nên Ngụy Thời quyết định, cho Mã Tú một tháng thời gian để thích ứng, một tháng sau, dù là đi hay ở thì cũng phải có kế hoạch đầy đủ, nếu cô muốn tiếp tục ở tại chỗ này, vậy phải đi tìm phòng ở tìm việc làm, đương nhiên, việc này, Ngụy Thời cũng sẽ cố hết sức để giúp cô. Ấn tượng của anh đối Mã Tú vẫn rất tốt, nếu nói không có suy nghĩ gì, đó là lừa mình dối người, nói nghĩ rất nhiều, vậy cũng không phải, chỉ là giữa các cô bé cậu bé mười hai mươi tuồi, có một loại hảo cảm khó hiểu, nếu loại hảo cảm này có thể tiến thêm một bước, vậy có thể biến thành thích, thậm chí là yêu.

Đây là loại một cảm giác rất dễ dàng chết non.

Có lẽ, trong quá trình trưởng thành của mỗi người, đều đã từng có.

Sắp xếp mọi chuyện xong, Từ lão tam nói bảy bốn mươi chín ngay thì hôm nay đã là ngày cuối cùng , Ngụy Thời vừa nhai đậu tương ngâm máu gà, một mùi máu tươi xông về phía cổ họng anh, sắc mặt Ngụy Thời có chút tái xanh, thứ này thật sự quá khó khăn ăn, nhất là phải ăn nhiều ngày liền như vậy, Ngụy Thời cảm thấy về sau trong vòng ba năm năm, anh cũng không muốn nhìn thấy những thứ làm từ đậu hay đồ ăn từ huyết nữa.

Ngụy Thời gắng nuốt hai mươi hạt đậu tương xuống.

Anh dùng khăn tay lau lau tay, hít sâu một hơi, ông đây cuối cùng cũng được giải thoát rồi, Ngụy Thời mạnh mẽ duỗi người, dường như nghe được xương khớp thân thể phát ra tiếng răng rắc, tuy rằng bộ dạng anh nhìn qua biếng nhác như chưa tỉnh khỏi giấc ngủ xuân, nhưng trên thực tế mấy ngày nay Ngụy Thời đều ở trong trạng thái thần kinh căng thẳng, không một khắc nào thả lỏng .

Bắt đầu hai ngày từ trước, anh đã cảm thấy bên cạnh mình có người đang nhìn chằm chằm.

Cái loại ánh mắt âm u mà lại tràn ngập ác ý này khiến toàn bộ tinh thần anh dựng đứng lên, anh vừa làm bộ như không có việc gì, vừa âm thầm không ngừng quan sát người xuất hiện mình, lại không có phát hiện lớn gì, ngoại trừ một lần, anh thoáng nhìn thấy đằng sau thân cây xa xa có bóng một người đàn ông, nhưng đợi đến khi anh bước tới đó, chỗ ấy đã trống huơ không có một ai.

Ngụy Thời chậm rãi bước ra khỏi cửa trường, hôm nay anh đã hẹn Mã Tú đi leo núi.

Mấy ngày nay, Ngụy Thời luôn luôn dẫn Mã Tú đi làm quen với khung cảnh gần đây, còn cả toàn thành phố này, để cho cô có thể có ấn tượng đại khái, ban đầu Mã Tú còn câu nệ sợ người lạ, không dám bước ra khỏi cửa khách sạn, bây giờ thì đã tò mò xen lẫn hưng phấn, tràn ngập sinh cơ cùng sức sống, đối với chuyển biến này của cô Ngụy Thời vui như mở cờ, nếu cô thật sự tính lưu lại đây, như vậy, nhất định phải đi ra ngoài.

Hiện tại, ít nhất đã có một khởi đầu tốt đẹp.

Ngọn núi này cảnh trí không lớn không nhỏ trong thành thị, núi không quá cao, nhưng phong cảnh lại rất được, vừa hay trùng vào ngày nghỉ, có rất nhiều người tới đây leo núi, hít thở không khí trong lành thuận tiện rèn luyện thân thể một chút.

Ngụy Thời dẫn theo Mã Tú đi dạo trên đường núi.

Nói là đường núi, đương nhiên không có khả năng là đường mòn giữa núi thật, mà là một đường xi măng bề ngang khoảng ba bốn thước, độ dốc cũng không cao, rất thích hợp để tản bộ như đang leo núi giả, nhưng mà thời tiết không tốt lắm, âm u, trời đầy mây xám, nhìn có chút áp lực, nhưng mà, cũng không có dấu hiệu trời mưa, cho nên Ngụy Thời vẫn quyết định tới đây.

Lúc đi đến giữa sườn núi, Ngụy Thời đột nhiên ngừng lại.

Anh cảm thấy hoàn cảnh chung quanh có chút không đúng lắm . Rất an tĩnh, ngay cả thanh âm chim hót cũng không nghe được, lại càng không muốn nói đã một hồi lâu anh chưa gặp người leo núi nào, Mã Tú vẻ mặt lo lắng đứng ở bên cạnh, hai tay xoắn tới xoắn lui, Ngụy Thời biết, cô cũng cảm giác được.

Ngụy Thời nhìn trái nhìn trái, hướng về không khí nói, “Xuất hiện đi, đừng trốn nữa .”

Bốn phía vang lên rục rịch kỳ quái, một người đàn ông từ trong rừng cây bên cạnh đi ra, gã dùng ánh mắt oán độc nhìn Ngụy Thời, sắc mặt Mã Tú bên cạnh lập tức trở nên trắng bệch, cô khẽ gọi một tiếng, “Mã Trác…”

Ngụy Thời quay đầu nhìn cô, “Em biết gã? Gã cũng là người Mã gia?”

Mã Tú vừa sợ hãi vừa bối rối gật gật đầu.

Người Mã gia gọi là Mã Trác này đến với ý đồ không tốt, “Cái con tiện nhân này, dám một mình ra ngoài thôn Mã gia tìm đàn ông, đợi đến khi trở về, tao nhất định phải cho mày biết quy củ Mã gia. Còn có mày, “Gã nhìn Ngụy Thời, hung tợn mà nói, “Tao muốn mày chết, rồi sẽ luyện mày thành cương thi dưới tay.”

Mã Tú bị gã dọa sợ tới mức rụt người lại, lắp bắp nói, “Tôi, tôi, tôi không phải là đàn bà của anh, tôi không đồng ý kết hôn với anh.”

Tốt lắm, nói tới đây, Ngụy Thời cảm thấy mình đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện rồi.

Mã Tú bị Mã Trác buộc kết hôn, Mã Tú không nguyện ý, nhưng không thể chống lại Mã Trác, chỉ có thể  trốn khỏi  thôn Mã gia, từ nhỏ đến lớn cô chỉ sinh hoạt trong thôn, căn bản không biết ai ở bên ngoài hết, chỉ biết có mỗi mình mình, cho nên liền tìm tới đây, hiện tại bị Mã Trác tìm được, Mã Trác coi mình là gian phu của Mã Tú, mặc dù mình không phải, nhưng Mã Trác này hiển nhiên không phải là dạng người chịu nghe người khác giải thích, lại nói, chuyện này có muốn giải thích cũng khó mà nói ra rành rẽ được.

Ngụy Thời thở dài.

Bên kia đã bắt đầu động thủ .

Chuông đồng trong tay Mã Trác lay động vài cái, loại âm thanh xào xạt này lại vang lên, Ngụy Thời nhịn không được nghiêng người qua nhìn, thì thấy có mấy cổ thi thể từ trong rừng cây nhảy ra, lấy tốc độ cực nhanh vọt về phía anh.

Không trung càng lúc càng u tối , chung quanh nổi lên một tầng sương mù.

Lúc mấy cổ thi thể nhảy lại đây, Ngụy Thời bị chúng nó làm cho hoảng sợ, mặt những thi thể đó đều là màu gỉ sét, mặc một thân áo liệm màu đen, càng thêm kinh khủng chính là, những vị trí để lộ ra bên ngoài của những thi thể đó đều phủ một tầng lông màu trắng dài và cứng, một mùi hôi nồng hơn mùi thi thể thối rữa đập vào mặt anh, Ngụy Thời bịt mũi, từ ba lô trên lưng lấy ra một thanh kiếm làm từ tiền đồng, còn có mấy tấm bùa vàng.

Anh cũng không phải sợ những thi thể này, chỉ là cảm thấy chúng nó quá ghê tởm. Lúc trước Từ lão tam tới có giúp anh bổ sung, thăng cấp trang bị trên người, cho anh không ít thứ tốt, ví như thanh kiếm tiền đồng này, nghe nói năm đó khi Từ lão tam hành tẩu giang hồ thì dùng nó nhiều nhất và nó cũng là pháp khí có uy lực mạnh nhất, đương nhiên, còn có bùa này, cộng thêm một số thứ khác cũng không thiếu, mấy thứ này, mấy ngày nay Ngụy Thời đều tùy thời tùy chỗ mang theo bên người, để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra .

Hiện giờ, quả nhiên là phát huy công dụng .

Ngay lúc Ngụy Thời định xông lên giải quyết đám thi thể đó trước thì….

Đột nhiên, trong không khí vang lên tiếng cười hì hì.

Là tiếng cười của trẻ con.

Ngụy Thời nghe cái tiếng cười quỷ dị mà lại đột ngột này, trong lòng không hiểu vì sao run lên một chút, anh ngẩng đầu, liền nhìn thấy một bé trai khoảng ba bốn tuổi, ngoại trừ môi rất đỏ, đỏ như nhiễm máu, sắc mặt lại rất trắng, trắng như thi thể, thì thằng quỷ con này là đứa con nít có ngoại hình đẹp nhất mà Ngụy Thời từng gặp qua.

Thật sự đáng tiếc, không ngờ lại là một con quỷ nhỏ.

7 thoughts on “Làm Vợ Của Quỷ – Chương 243+244+245

  1. Ôi rốt cuộc sau khi lê lết qua 3 vạn tám ngàn dặm cũng sắp tới ngày thỉnh được “xôi thịt” rồi. Mừng không diễn tả được. Cảm ơn chủ nhà nhìu nha, chúc chủ nhà giáng sinh và năm mới vui vẻ, khỏe mạnh.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s