Làm Vợ Của Quỷ: Chương 264+ 265

Chương 264: Xuất Trận

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

*Đã beta (viết vậy để sau này đỡ phải ngồi mò lại)

.

.

Cảm giác được âm khí nồng đậm chung quanh cuồn cuộn đến, mà những người bệnh nằm ở trên giường cũng đột nhiên có động tĩnh, sắc mặt Ngụy Thời đại biến, âm khí nặng như vậy có thể khiến cho người sống trực tiếp biến thành người chết, người chết trực tiếp thành xác chết vùng dậy, vốn Ngụy Kim Thành đang đứng đó cuối đầu sám hối cũng chợt im ắng, thân thể giống như bị sốt, bước trước bước sau loạng choạng, lúc ẩn lúc hiện, bùm một tiếng ngã dài xuống đất, tay chân run rẩy vài cái, liền không động đậy nữa .

Ngụy Thời không thèm liếc mắt đến ông lấy một cái, nâng chân lên, đá thân thể nặng nề của ông qua một bên.

Anh lo lắng nhìn mẹ Ngụy nằm ở trên giường, bà ngược lại không động đậy như những người bệnh kia, vẻ mặt vẫn an tường ngủ ở đó.

Ngụy Thời thở phào một hơi.

May mắn, may mắn, vì để ngừa vạn nhất, tấm phù cùng trận pháp anh vẽ trước khi rời đi đã phát huy tác dụng, âm khí phát tác tạm thời còn chưa ảnh hưởng đến mẹ Ngụy, nhưng mà, Ngụy Thời ngẩng đầu, nhìn những “người bệnh” từ trên giường đứng xuống, sắc mặt một đám người như than chì, đôi mắt trắng dã , miệng mở ra, vô thức nhìn về phía trước.

Đôi mắt Ngụy Thời đột nhiên trở nên mơ mơ hồ hồ, giống như trong chớp mắt bị cận thị cao độ vậy, cái gì cũng không thấy rõ lắm, anh vươn tay dùng sức xoa xoa mắt, lại dùng sức chớp chớp, khóe mắt chảy ra một chút nước mắt sinh lý, tầm mắt cuối cùng rõ ràng trở lại.

Nhưng mà, Ngụy Thời tình nguyện bản thân giống như hồi nãy, cái gì cũng không thấy rõ lắm.

FML*, âm khí màu đen đậm đặc tràn ngập tại bốn phía trước mắt này là cái gì? Quả thực là không chỗ không ở, âm khí đó chui vào trong thân thể những người bệnh nọ, sinh khí trên người người bệnh bị rút đi, không khí nặng nề, còn có bệnh khí màu vàng hòa lẫn với âm khí màu đen, cái này, mẹ nó, là đang diễn thử tận thế sao?

*FML= F*ck my life = chết mợ con rồi = tèo rồi.

Ngụy Thời nhìn những “người bệnh” nọ đã biến thành cương thi, cứng ngắc xoay người, Ngụy Kim Thành bị Ngụy Thời một cước đá đến bên tường cũng chậm rãi đi tới, máu đen chảy trên trán ông ta, nhe răng ra, lắc lư vài cái, cũng cùng những “người bệnh” đó, đi về phía Ngụy Thời.

Ngụy Kim Thành cũng bị âm khí ảnh hưởng, đã chết, biến thành cương thi .

Nhìn gương mặt anh đã từng quen thuộc kia, giờ lại trở nên dữ tợn đáng sợ, tâm tình Ngụy Thời có chút phức tạp.

Nhưng mà anh rất nhanh thu hồi loại cảm xúc này lại, tình huống hiện tại đã không để cho anh có thời gian nghỉ nhiều.

Anh phải mau chóng mang mẹ Ngụy rời đi khỏi bệnh viện gần sắp biến thành “Quỷ Vực” này.

Nhưng mà, trước khi đi, anh còn phải làm một chuyện.

Ngụy Thời mặt không đổi sắc lấy ra một tấm “âm phù”  từ trong lòng ngực, loại phù này chỉ dùng để ngụy trang người chết , thường thì dùng những đồ vật mang tính âm để vẽ, ví dụ như nhựa cây mận, thứ này cũng rất thông âm, hoặc là nước cách đêm, nhưng dù là nhựa cây mận hay là nước cách đêm, cũng không có tác dụng bằng máu hoặc dịch từ thi thể ( nhất là những thi thể chết bất ngờ), dùng “âm phù” làm từ nhựa cây mận hoặc nước cách đêm trong tình huống âm khí nặng như bây giờ, chỉ sợ cố không quá năm giây sẽ mất đi tác dụng.

Cho nên, Ngụy Thời vẻ mặt cảm khái nhìn tấm “Âm phù”trên tay mình, lúc ấy chịu đựng mùi hôi cùng ghê tởm, dùng máu người chết vẽ ra một tấm “âm phù” để dự bị cho bản thân, quả thật là nhìn xa trông rộng mà . Ngụy Thời  dán tấm “âm phù” xuống lòng bàn tay trái.

Sau đó, Ngụy Thời dùng một tấm “âm phù”  khác vẽ từ nước cách đêm, dán tại lòng bàn tay phải của mẹ Ngụy, mẹ Ngụy vốn bị bệnh, trước đó không lâu lại bị xuất hồn một lần, cho nên sinh khí trên người bà vốn rất mỏng manh, lúc  này dùng tấm “âm phù” không có tác dụng mấy này ngược lại đạt được hiệu quả cũng không tệ lắm.

Chuẩn bị tốt hết thảy mọi thứ, Ngụy Thời cõng mẹ Ngụy trên lưng.

Nhóm cương thi vốn bị sinh khí người sống trên người Ngụy Thời hấp dẫn tới, giờ đây cả đám đờ đẫn đứng tại chỗ đó, Ngụy Thời cõng mẹ Ngụy, len lỏi đi qua đám bọn chúng, lúc bước ngang qua Ngụy Kim Thành, bước chân của anh tạm dừng trong chốc lát, sau đó, lại không chút do dự tiếp tục đi về phía trước.

Hành lang yên tĩnh, phía trước nhìn chẳng khác gì những buổi tối bình thường khác.

Chỉ có Ngụy Thời biết, mọi thứ không còn như cũ nữa , những người bệnh nằm trong phòng đã không còn ai sống nữa, những bác sĩ cùng y tá, toàn bộ đều chết hết, qua khỏi đêm nay, ngày mai sẽ trở thành một thảm kịch đặc biệt to lớn kinh động toàn quốc, lúc này Ngụy Thời vẫn có thời gian nghĩ tới, đến lúc đó nguyên nhân thảm kịch rốt cuộc sẽ bị nói thành cái gì? Rò rỉ khí độc? Bệnh truyền nhiễm không biết tên?

Đột nhiên, Ngụy Thời ngừng lại.

Anh đi lâu như vậy, hẳn đã sớm đến đầu kia rồi mà không ngời lại trở về cửa phòng bệnh 409 nơi mẹ Ngụy nằm, Ngụy Thời nheo mắt lại, âm khí phía trước giống như một cái động đen cắn nuốt hành lang, anh gặp phải “quỷ đả tường” .

Trên trán Ngụy Thời toát đầy mồ hôi, từng giọt từng giọt chảy xuống xuống dưới, thấm ướt tóc lẫn quần áo của anh, mồ hôi kề cận tóc, khiến mặt anh có chút ngứa, Ngụy Thời xốc mẹ Ngụy lên một chút, cõng một người đi lâu như vậy, Ngụy Thời cũng có chút mệt mỏi.

Muốn thoát khỏi “quỷ đả tường” là chuyện rất đơn giản, chỉ cần vuốt tường là có thể ra ngoài, nhưng là trên lưng còn cõng theo một người, còn phải đi ra khỏi nơi âm khí nặng như vậy, thì có chút khó khăn , Ngụy Thời cảm thấy yết hầu có phần ngứa, anh nhịn không được ho khan một tiếng, sau khi do dự một chút, anh cắn chặt răng, bỏ nhỏ lấy lớn, làm.

Ngụy Thời hạ thấp giọng, gọi, “Quỷ con, đi ra!”

Không động tĩnh.

Lại gọi, “Quỷ con, đi ra!”

Vẫn là không thấy gì.

Ngụy Thời cau mày, có chút không quen, trước kia chỉ cần gọi một tiếng thì quỷ con liền tung tăng nhảy nhót xuất hiện, bây giờ lại không thấy tăm hơi đâu, “Quỷ con, có ở đó hay không, có thì mau ra đây!”

Nhưng mà, mặc kệ Ngụy Thời gọi như thế nào, quỷ con vẫn không xuất hiện.

Ngụy Thời mắng một tiếng “Mẹ , chỉ biết không đáng tin cậy mà” .

Ngụy Thời đối với ý tưởng triệu hồi ra quỷ con, tuyệt vọng.

Cửa phòng bệnh chung quanh lục tục mở ra, người bệnh đã biến thành cương thi từ bên trong đi ra, trong âm khí nồng đậm, nhìn hơi lờ mờ , như người như quỷ. Ngụy Thời bị kẹp trong đám cương thi này, trên người cương thi phát ra mùi hôi cùng mùi máu tươi, khiến anh nhịn không được muốn ói, càng khiến người khó chịu chính là, những cương thi này chắc là do mới vừa biến thành cương thi, nên đi đường không ổn lắm, nghiêng nghiêng ngả ngả, thường thường, tay đánh Ngụy Thời một chút, chân đạp Ngụy Thời một đạp, thân thể nhích lại người Ngụy Thời thêm chút, trên người cương thi còn có máu đen cùng dịch mủ tí tách chảy, Ngụy Thời quả thực tránh cũng không thể tránh, mẹ nó, vẻ mặt Ngụy Thời như máu.

Mấy thứ này cũng quên đi, Ngụy Thời vẫn còn có thể nhịn.

Cái hiến Ngụy Thời bất an chính là, này đó cương thi giống như phát hiện mẹ Ngụy.

Chúng nó càng lúc càng có hứng thú với Ngụy Thời cùng với mẹ Ngụy trên lưng Ngụy Thời, Ngụy Thời rõ ràng cảm giác được, càng ngày càng có nhiều cương thi “cố ý” hướng về phía bọn họ , thế cho nên anh bây giờ hành động càng khó khăn hơn, một tay Ngụy Thời vuốt tường, lo lắng đến mức trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.

Đầu Ngụy Thời chạm mặt tường, từng bước từng bước dịch về phía trước.

Trước mặt, đằng sau, bên phải, tất cả đều là cương thi than chì.

Một con cương thi bị đám cương thi đằng sau đẩy ra, đụng phải người Ngụy Thời, vốn không còn nhiều sức lắm, Ngụy Thời nhẹ buông tay, mẹ Ngụy liền ngã ra đất, phát ra tiếng bịch nhỏ, cương thi chung quanh đột nhiên bắt đầu ồn ào, cái cổ cứng ngắc vặn vẹo, đôi mắt trắng dã tất cả đều nhìn về phía mẹ Ngụy.

Sắc mặt Ngụy Thời trắng bệch nhìn “âm phù” trong lòng bàn tay phải mẹ Ngụy bong ra từng mảng, rớt ở trên mặt đất. Lá bùa màu vàng, như tường thấm phải nước, xuất hiện vết loang lổ, biến thành màu đen, đã mất đi tác dụng.

Tay Ngụy Thời run lên một chút, xé “âm phù” trong lòng bàn tay trái mình xuống, dán vào tay phải mẹ Ngụy, cổ ngữ có câu “Nam tả nữ hữu”,  trong Mao sơn thuật, cũng có đạo lý như vậy, nhóm cương thi đang hướng tới mẹ Ngụy chợt dừng động tác lại, sau đó cái cổ cứng ngắc xoay xoay, đồng loạt nhìn qua chỗ Ngụy Thời, thoạt nhìn còn kích động hơn vừa rồi nhiều lắm.

Cũng đúng thôi, sinh khí trên người Ngụy Thời hiển nhiên nhiều hơn nhiều so với mẹ Ngụy ốm yếu.

Ngụy Thời hít một hơi, cái “Địa mạch tụ âm trận” thật hung mà, chỉ cần phát tác, sẽ cắn nuốt hết sinh khí vật sống bên trong trận pháp, nói cách khác mặc kệ là người hay là  động vật, cho dù chỉ là một con gián cũng thế, sinh khí không còn, chỉ còn lại có âm khí, cũng chính là tử khí. Mà hiện tại cái “Địa mạch tụ âm trận” này bởi vì áp chế lâu dài, nên càng phát tác dữ dội, càng lợi hại.

Mặt mày Ngụy Thời âm u, không phải chỉ là một cái mạng sao, bất cứ giá nào, liều mạng.

Anh dùng tốc độ nhanh nhất dán một tấm “âm phù” hiệu quả không tốt lắm lên trên người mình, kéo dài thời gian một chút, sau đó từ ba lô trên người lấy ra hơn mười cục xương gà, mỗi cái bọc trong một tấm bùa vàng, sau đó cắn ngón tay, nhỏ một giọt máu xuống mỗi một bọc vàng, đây là bản giản đơn của “Tá dương trận”, tác dụng của trận pháp này chính là chia sinh khí cùa người thi thuật đến mười mấy bọc giấy kia, thứ nhất là để là phân tán lực chú ý của cương thi chung quanh, để Ngụy Thời có thể đục nước béo cò, thứ hai làm như vậy sẽ khiến bản thân mình mất đi một lượng sinh khí lớn, bình thường mà nói thì tuyệt đối là ích nhiều hơn hại, nhưng tình huống bây giờ thì nhất định là hại nhiều hơn lợi.

Nếu mệnh cũng bị mất, thì còn có cái gì để nói nữa .

Ngay trước lúc Ngụy Thời đi quăng mấy cái bọc vàng đã chuẩn bị tốt ra bốn phía, anh vẫn chưa từ bỏ ý định kêu thêm một lần “Quỷ con, quỷ con, nếu mày mà còn không chịu ra nữa thì sẽ không gặp được tao đâu đấy, FML, mày rốt cuộc là có ra được hay không?”, nhóm cương thi chung quanh lại bắt đầu xôn xao một trận, lông mày Ngụy Thời đã gần thít chặt lại, đêm nay chuyện bực mình đã đủ nhiều , sẽ không còn sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ? Vẻ mặt Ngụy Thời rối rắm nhìn theo phương hướng khiến cho cương thi dị động.

Toàn bộ hành lang chật ních cương thi, đột nhiên xuất hiện một con đường.

Từ đầu bên kia hành lang, có một người đi tới.

Ánh mắt Ngụy Thời không nhìn xuyên qua được âm khí nồng đậm, chỉ cảm thấy người nọ, bóng dáng ấy, nhìn qua có chút quen thuộc, chậm rãi đến gần , mắt Ngụy Thời càng mở càng lớn, anh không thể tin được nhìn người đi đến gần trước mặt, đây chắc không phải là đang nằm mơ chứ? Không ngờ anh ở trong này, giữa đám cương thi này, tại cái “Địa mạch tụ âm trận” này, gặp được Ngụy Hân!

Ngụy Hân sống, Ngụy Hân còn sống sờ sờ! Đứng ở trước mặt anh!

Đôi mắt Ngụy Thời muốn dựng thẳng lên , miệng hết đóng lại mở , nói không ra lời.

Tuy rằng đã nhiều năm không gặp , nhưng Ngụy Thời liếc mắt một cái vẫn nhận ra Ngụy Hân, bộ dáng cậu bây giờ chẳng biến hóa mấy so với năm đó, sắc mặt vẫn có chút tái nhợt, nhưng mà lại hơi hơi có chút màu máu, cánh môi đỏ sẫm, nhìn qua có vẻ không vui lắm, cằm vẫn nhọn như thế, thân thể vẫn gầy yếu như thế, vóc dáng —— Ngụy Thời nhìn một chút, vóc dáng dường như cao hơn một chút, xêm xêm với mình , khí thế trên người vừa âm trầm vừa lạnh thấu xương, không có cảm giác hư vô giống như trước kia.

Vô luận nhìn từ góc độ nào, Ngụy Hân cũng giống như một người sống.

Nhất là khi cậu duỗi tay mình ra, Ngụy Thời trừng tay Ngụy Hân, thon dài, gầy gò, lạnh như băng mà lại có lực, kéo anh từ dưới đất lên.

Đến gần, Ngụy Thời ngửi thấy được từ trên người Ngụy Hân tản mát ra một mùi hương rất nhẹ.

Trong không khí hôi thối nồng nặc, mùi hương này lại quanh quẩn không đi. Có chút giống nước, mát lạnh trong trẻo lại mang theo chút tanh tanh.

Thằng nhãi này, vẫn giống như trước kia, chẳng biết tôn kính huynh trưởng gì cả.

_____________

Chương 265: Điều khiển thi thể

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

..

.

Không ngờ rằng, không thể gọi được quỷ con mà lại khiến cho Ngụy Hân xuất hiện .

Theo lý mà nói, cái bánh nhân thịt lớn như vậy nện xuống đầu, không nói Ngụy Thời bị làm cho choáng đầu hoa mắt, ít nhất cũng sẽ mừng rỡ như điên, người mình nhớ nhung, tâm tâm niệm niệm tìm nhiều năm như vậy, mà cứ như thế xuất hiện ở trước mặt mình, còn không khiến cho mình vui đến phát điên luôn sao!

Nhưng mà, Ngụy Thời dù vui mừng rất nhiều, nhưng vẫn luôn có chút cảm giác không thoải mái lắm.

Nhìn gương mặt bình tĩnh lại mang theo một chút biến hoá kỳ lạ của Ngụy Hân, Ngụy Thời cảm thấy trong lòng có chút nao nao, dường như rất sợ hãi cậu, có một loại xúc động hận không thể cách cậu xa một chút. Bởi vì tâm tình phức tạp như này, cho nên biểu tình trên mặt Ngụy Thời có hơi ngắc ngứ.

Anh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể đổ nguyên nhân lên người Ngụy Hân, thời điểm Ngụy Hân xuất hiện rất khác thường, thời gian không đúng, địa điểm không đúng, ngay cả phương thức cũng không đúng, thậm chí Ngụy Thời nhìn gương mặt giống như người sống của Ngụy Hân, cũng cảm thấy có điều không đúng, hình như Ngụy Hân ở trong lòng anh, đáng ra là một người chết mới phải. Ngụy Thời cảm thấy đầu óc mình là càng nghĩ càng hồ đồ, ngay cả loại suy nghĩ này cũng nghĩ ra cho được, anh lắc lắc đầu, bỏ những suy nghĩ lung tung trong đầu qua một bên.

Cuối cùng, vẫn là niềm vui sướng rốt cục tìm được em trai chiếm thượng phong.

Ngụy Thời cầm lấy tay Ngụy Hân, tay cậu có chút lạnh, nhưng mà da thịt cũng mềm mại, vẻ mặt ý mừng mà đánh giá Ngụy Hân trên dưới trái phải, đã bao nhiêu năm trôi qua, Ngụy Thời ánh mắt có chút ươn ướt, mười hai tuổi mất tích tại bệnh viện ở trấn, bản thân mình cực khổ tìm cậu suốt bảy năm trời.

Ngụy Thời nhìn chằm chằm cậu em trai mất mà tìm lại được này, bức thiết muốn biết mấy năm qua cậu sống như thế nào, rốt cuộc năm đó mất tích ra sao, cả đầu đầy những câu hỏi cần được trả lời, nhưng không biết nên hỏi cái gì trước mới tốt, cuối cùng mới thốt lên được vài chữ, “Em, mấy năm qua em sống tốt chứ?”

Đối mặt với kinh hỉ của Ngụy Thời, Ngụy Hân ngược lại có vẻ bình tĩnh hơn.

Cậu nhìn thoáng qua anh trai chân tay luống cuống, ôm lấy mẹ Ngụy đang nằm trên đất, dễ dàng cõng bà lên lưng, còn có thể để trống một tay dắt lấy Ngụy Thời vẫn còn ở trong trạng thái mất hồn mất vía đi về hướng cửa thang lầu.

Ngụy Thời rốt cuộc cũng không phải người thường, tại trải qua cơn thất thần lúc ban đầu, anh rất nhanh liền kịp phản ứng, hiện tại không phải là lúc để nói chuyện, cương thi chung quanh còn đang như hổ rình mồi mà nhìn chằm chằm bọn họ, có lời gì đi ra ngoài rồi hẵng nói.

Ngụy Thời đang định quăng mấy bọc vàng đã chuẩn bị tốt trên tay ra, cổ tay lại bị Ngụy Hân nắm chắc, Ngụy Hân nhìn anh lắc lắc đầu, Ngụy Thời có chút ngoài ý muốn nhìn cậu, miệng hỏi, “Không cần?” Ngụy Hân lại gật gật đầu, Ngụy Thời có phần do dự, anh không quá tin Ngụy Hân có biện pháp giải quyết tình thế nguy hiểm hiện nay, dù có một mình ở đây thì cũng cực kỳ khó giải quyết, không trả một cái giá lớn sẽ không có biện pháp dẫn mẹ Ngụy còn có Ngụy Hân từ trong bệnh viện thoát thân ra ngoài, nhưng mà, nếu không nghe Ngụy Hân, có thể khiến cho Ngụy Hân cảm thấy mình không tin cậu, xem nhẹ cậu hay không… Ngụy Thời rối rắm, nhưng mà rất nhanh anh đã quyết định xong rồi.

Trước làm theo lời Ngụy Hân nói, nếu tình huống không đúng, thì mình lập tức ra tay.

Ngụy Thời đi ở bên người Ngụy Hân, thường thường quay đầu liếc Ngụy Hân một cái, giống như sợ cái người đột nhiên xuất hiện này, lại mất tích khó hiểu thêm lần nữa. Ngụy Hân im lặng đi ở trước. Ngụy Thời bị kinh hỉ ngoài ý muốn đập cho đầu gần hồn mê không có chú ý tới, từ đầu tới đuôi, Ngụy Hân chưa hề mở miệng ra lần nào.

Khiến Ngụy Thời giật mình chính là, những cương thi quanh quẩn chung quanh, dường như căn bản không phát hiện ra đoàn người bọn họ, mặc cho bọn họ đi xuyên qua hành lang, nhiều lần, bởi vì dựa vào gần quá, Ngụy Thời cảm thấy những cương thi đó đều bắt đầu xôn xao, nhưng mà rất nhanh lại yên tĩnh xuống.

Lòng Ngụy Thời tràn đầy nghi vấn.

Anh nhìn khuôn mặt nghiêng của Ngụy Hân, hình dáng đường cong vẫn là đẹp như vậy, bớt đi chút ngây thơ trẻ con, thêm một chút cường tráng của đàn ông, cậu không chớp mắt nhìn về phía trước, thẳng tắp bước tới, mặc kệ phía trước có cương thi chặn đường hay không, mỗi khi Ngụy Thời cho rằng Ngụy Hân cứ tiếp tục như thế nhất định sẽ đụng phải cương thi ở đằng trước, thì cương thi đó sẽ đột nhiên lui qua bên cạnh hoặc là ngã.

Một lần còn có thể nói là ngoài ý muốn, lần thứ hai, lần thứ ba… Ngụy Thời cũng nhìn thấu được trò.

Ngụy Hân chẳng những không sợ những cương thi, cậu thậm chí có thể điều khiển hành động của cương thi.

Vẻ mặt Ngụy Thời thâm trầm suy nghĩ… Điều khiển thi thể à… Hơn nữa trình độ còn không thấp…

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Ngụy Hân, Ngụy Thời có chút khó chịu, nói thật ra , anh một chút cũng không muốn để em trai đi cùng đường giống như mình, con đường này đã định trước sẽ không yên bình, cũng đã định trước không thể có được một ngày bình thường, đừng tưởng rằng mình có thứ mà người khác không có thì có khả năng vượt trội, làm rạng rỡ tổ tông, đó chỉ là nói dóc thôi, đủ loại kiêng kị trong giới này vây khốn người phần lớn người trong đó, chỉ có thể dùng chút thủ đoạn để mưu sinh, còn không nói đến ông trời thỉnh thoảng cho mấy gò đất*, mấy năm nay, Ngụy Thời cũng ít nhiều quen biết được một ít người trong giới phép thuật, khốn cùng thất vọng, kẻ goá bụa cô đơn, người không của không phải ít, cho dù có phát tài, thì nhất định ở mặt khác cũng có phần thiếu hụt.

*ý nói khó khăn

Còn chưa có gặp qua người nào trong giới thực sự sống tự tại.

Cho nên lúc Ngụy Thời phát hiện chiêu thức điều khiển thi thể ấy của Ngụy Hân, tâm tình đương nhiên cực kỳ suy sụp.

Ngụy Hân tản ra khí thế bá vương, mang theo Ngụy Thời còn có mẹ Ngụy thuận lợi ra khỏi bệnh viện, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào, khiến Ngụy Thời thở phào nhẹ nhõm. Ngụy Thời đi ra khỏi cổng bệnh viện, quay đầu, nhìn bệnh viện bị âm khí nồng đậm bao bọc chặt chẽ, âm khí che khuất bầu trời, hơn nữa còn có xu thế từ từ tản ra bên ngoài.

Ngụy Thời nhanh chóng lấy điện thoại di động ra.

Lúc ở trong bệnh viện, di động không có phản ứng gì, chỉ có tạp âm, lần này lại bấm số thuận lợi, Ngụy Thời nói tình huống trong bệnh viện cho giáo sư Tống, giáo sư Tống ở đầu dây bên kia hồi lâu không nói chuyện, Ngụy Thời biết ông trong chốc lát không tiếp thu được sự thật tàn khốc này, người trong nguyên cả một bệnh viện gặp chuyện không may, chết nhiều người như vậy, là ai cũng đều sẽ khiếp sợ cùng thương tâm.

Ngụy Thời yên lặng cúp đem điện thoại, quay đầu nhìn Ngụy Hân.

Ngụy Hân còn nhìn bệnh viện xuất thần, trước kia tuy rằng Ngụy Hân cũng im lặng hướng nội, nhưng mà Ngụy Thời ít nhiều cũng vẫn có thể đoán chút suy nghĩ trong lòng cậu, mà Ngụy Hân hiện tại, chia lìa lâu năm, trên người cậu bao phủ cảm giác thần bí, còn có gương mặt không đổi sắc giống như thần kinh mặt bị tê liệt, thường gọi là mặt than, đã khiến Ngụy Thời hoàn toàn đoán không được suy nghĩ của cậu .

Ngụy Hân xa lạ như vậy, tản ra cảm giác xa cách, khiến Ngụy Thời có chút không biết nên ở chung với cậu như thế nào, giằng co trong chốc lát, Ngụy Thời vẫn nhịn không được mở miệng, “A Hân, mấy năm nay, em rốt cuộc ở nơi nào? Lúc ở bệnh viện, em là bị ai bắt cóc ?”

Ngụy Thời vẫn luôn tin tưởng rằng, Ngụy Hân là bị đám ác ôn buôn người bắt cóc.

Đôi mắt Ngụy Hân giật giật, cuối cùng nhìn qua Ngụy Thời.

Đôi mắt của cậu rất đen, giống như hồ nước trong đêm không trăng không sao, tối tăm, vắng lặng, sâu không lường được.

Dưới ánh mắt của cậu, Ngụy Thời nhịn không được rùng mình một cái, có chút không dám nhìn thẳng.

Trong lòng Ngụy Thời có chút cảm thụ không đúng, thật giống như một giọt nước làm dầu bắn lên, trong lòng nổi lên một ngọn lửa vô danh, thằng nhóc này từ khi xuất hiện thì chả buồn lên tiếng , hỏi nó, nó cũng không mở miệng, muốn quậy sao? Ngụy Thời nhìn chằm chằm vào mắt Ngụy Hân, “Nói chuyện, anh hỏi em trả lời!”

Ngụy Hân lại giống như không nghe thấy gì, chỉ nhìn Ngụy Thời thật sâu một cái, cõng mẹ Ngụy lên dọc theo đường đi bộ đi về phía trước, Ngụy Thời tức đến khó thở chặn trước mặt cậu, “Em tính đưa mẹ đi đâu?”

Ngụy Hân vươn tay, viết hai chữ xuống mu bàn tay Ngụy Thời: về nhà.

Ngụy Thời sửng sốt, “Em là muốn dẫn mẹ về nhà? Hiện tại? Em hẳn là phải trả lời câu hỏi hồi nãy của anh chứ?” Lúc này Ngụy Thời mới nhớ tới, hình như đều là mình  nói chuyện, còn Ngụy Hân vẫn không mở lời nào, anh có chút khó khăn mà nuốt một ngụm nước bọt, “A Hân, em tại sao lại không nói? Chẳng lẽ…”

Chẳng lẽ em không thể nói chuyện ?

Ngụy Hân không trả lời anh, vòng qua người tiếp tục đi về phía trước.

Ngụy Thời theo cũng không được mà không theo cũng không được, mới nãy ở  trong điện thoại anh đã đáp ứng ở lại giúp giáo sư Tống tu bổ cái “Cung sát cục” kia, cứ như vậy theo Ngụy Hân rời đi, buông tay mặc kệ, không phải là nguyên tắc làm người của Ngụy Thời, nhưng mà, nếu không đi theo Ngụy Hân, không làm rõ mọi chuyện, Ngụy Thời biết, bản thân mình mỗi phút mỗi giây sau đó cũng sẽ đứng ngồi không yên.

Cuối cùng, Ngụy Thời cắn răng, mẹ , mấy thứ như nguyên tắc chính là để phá vỡ .

Vẫn là em trai quan trọng hơn.

Nếu không giám sát chặt chẽ, quay đầu, lại mất, anh cũng không còn chỗ để khóc.

Nếu giáo sư Tống bên này có chuyện gì cần thương lượng, hoàn toàn có thể gọi điện thoại.

Nghĩ như vậy, Ngụy Thời liền bỏ xuống những suy nghĩ miên mang trong đầu, chạy nhanh vài bước, đi tới bên người Ngụy Hân, Ngụy Hân đi như bay, căn bản nhìn không ra trên lưng cậu còn cõng thêm một người, ngẫu nhiên Ngụy Thời còn phải chạy hai bước mới có thể đuổi kịp tốc độ của cậu.

Đi như vậy mấy phút đồng hồ, Ngụy Thời cảm thấy mình cần phải ngăn Ngụy Hân lại.

Một tay anh bắt lấy cánh tay Ngụy Hân, giữ không cho cậu động, “Dừng, dừng, A Hân, cứ đi như vậy không phải lẽ biện pháp, chẳng lẽ em nghĩ cứ đi như vậy về nhà? Vậy phải đi tới lúc nào? Chúng ta kêu xe ngồi không phải nhanh hơn sao?”

Ngụy Hân tránh một chút, Ngụy Thời liền nhanh chóng thêm lực, giữ chặt lấy Ngụy Hân, nói giỡn, nếu không ngăn cậu lại, Ngụy Thời cảm thấy hai chân mình cần phải chặt đi, vẻ mặt anh quái dị mà nhìn Ngụy Hân, đầu óc cậu rốt cuộc là lớn lên như thế nào, không chịu động não một chút.

Ngụy Thời vừa kéo Ngụy Hân, vừa đứng ven đường bắt xe.

Lúc này, là lúc tối tăm nhất trước khi bình minh đến, đèn đường vàng đỏ, phá tan tối tăm, dòng xe cộ dày đặc ban ngày lưu thông trên đường giờ chỉ có tốp năm tốp ba xe chạy qua, cho dù là thành phố huyên náo, cũng có lúc an tĩnh. Giờ này muốn bắt xe rất là khó , Ngụy Thời vất vả lắm mới bắt được một chiếc xe, lái xe vừa nghe phải rời khỏi thành phố thì như thế nào cũng không chịu đáp ứng, rít một tiếng, lái xe đi luôn.

Rơi vào đường cùng, Ngụy Thời đành phải tiếp tục đón xe.

Ngụy Thời vất vả khuyên can cộng thêm năm trăm đồng tiền xe mới thuyết phục được một lái xe đáp ứng đưa ba người Ngụy Thời về huyện Nam Quảng dưới thành phố B, lái xe chỉ đồng ý đưa người tới huyện, còn vào trong trấn thì bọn Ngụy Thời phải tự mình bắt xe.

Ngụy Thời đồng ý .

Anh mở cửa sau xe ra, để Ngụy Hân ôm mẹ Ngụy ngồi vào, còn bản thân thì ngồi ghế trước, lái xe vừa thấy bộ dáng nhắm mắt của mẹ Ngụy, trên mặt lại do dự, không chịu xuất phát, Ngụy Thời biết lái xe đang suy nghĩ gì, liền giải thích cho hắn, “Bác à, phía sau là em trai cháu và mẹ của cháu, mẹ của cháu bị bệnh, đã được châm cứu ngủ.” Lái xe liếc nhìn kính chiếu hậu một cái, “Sẽ không gặp chuyện không may chứ? Nhìn tình huống có vẻ không tốt lắm.”

Ngụy Thời bình tĩnh nói, “Không có việc gì, chỉ là sốt một chút thôi.”

Người cũng đã lên xe , cũng không thể đuổi xuống.

Lái xe do dự đề máy xe.

 

 

2 thoughts on “Làm Vợ Của Quỷ: Chương 264+ 265

  1. quỷ con k ra mà lại ra “A Hân” cuộc đời mới đẹp sao, tình yêu mới đẹp sao, cảm ơn nàng nhiều, vất vả cho nàng rồi, cố lên người ơi *ôm ôm*

  2. Hình như A Hân Giận A Thời sao ko gọi quỷ lớn ra thì phải. Với A Thời mất đi đoạn trí nhớ hạnh phúc kia, thật… Đau lòng a. Ko biết đến cuối có nhớ lại đc ko nữa…
    Cám ơn nàng nhìn nà. Hóng nàng post tiếp. Hi hi. Iu nàng, hun vài trăm cái moa moa ta…:3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s