Làm Vợ Của Quỷ: Chương 266+267

Chương 266: Về Thôn

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

*Đã beta

.

.

Ngụy Thời câu được câu không nói chuyện cùng lái xe, cố gắng để lái xe biệt đừng dời lực chú ý qua hai người ở chỗ ngồi đằng sau, anh sợ lái xe nửa đường bỏ chạy, có điều, miệng anh tuy nói, nhưng ánh mắt lại thường thường nhìn kính chiếu hậu trong xe.

Vẻ mặt Ngụy Hân âm u, an tĩnh ngồi phía sau, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn.

Mẹ Ngụy vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng tình huống thân thể cũng không có tệ đi.

Ngụy Thời lau mặt, hai người ngồi phía sau chính là người thân nhất trên đời này của anh, nếu như nói Ngụy Thời cũng có chấp niệm, thì phải là từ sau khi ba Ngụy qua đời, chỉ hy vọng thân nhân của mình có thể bình an sống đến suốt quãng đời còn lại, không cần đại phú đại quý, không cần quyền thế, đáng tiếc, ngay cả nguyện vọng bình thường như vậy, hiện thực lại vẫn luôn đối chọi với anh, dường như chấp niệm càng mạnh, thì thất vọng lại càng lớn.

Nửa đêm, trên đường cũng không có xe, lái xe bèn tăng tốc lên.

Xe chạy rất nhanh, bên ngoài xe, từng bóng đen lướt nhanh qua cửa sổ, giương nanh múa vuốt , giống muốn phá cửa xông vào bên trong xe, Ngụy Thời nhìn thấy phía trước xe cách đó không xa, có một người đàn ông đang nằm úp sấp trên đường, người nọ nhìn xe chạy tới gần, ngẩng đầu, Ngụy Thời bị mặt của gã làm hoảng sợ, sọ não nứt toát, mặt đầy máu, mắt gần rớt ra khỏi hốc, thân thể chỉ còn lại có nửa người trên, ruột tha trên mặt đất, hợp với nửa người dưới dài khoảng hơn một thước năm, gã vươn tay muốn bắt chiếc xe sắp chạy tới.

Lái xe không nhìn thấy người đàn ông này, chiếc xe chạy nghiến qua đoạn ruột một cái.

Ngụy Thời rõ ràng nghe được một tiếng “bẹp” rất nhỏ.

Radio vừa mới mở trong xe lại phát ra tiếng xẹt điện khe khẽ, lái xe “A” một tiếng, nhìn thoáng qua đầu  DVD trong xe, mắng một câu “Lại xảy ra vấn đề “, hắn vươn tay dùng sức đậ đập cái máy kia, sau khi đập, radio lại tiếp tục phát bài hát , lái xe tập thành quen mà tiếp tục nghêu ngao hát theo radio, còn quay đầu lại hỏi Ngụy Thời, “Ây, người anh em, cậu có thấy đêm nay mát mẻ hơn bình thường hay không?”

Mát mẻ là phải rồi, quỷ gần sắp đuổi kịp xe, có thể không mát mẻ hay sao? Mắt Ngụy Thời giật giật một chút, nhìn một đôi tay còn nhỏ máu đen đang chui vào trong sàn xe, cái đầu bị nứt làm đôi lộ ra óc màu xám trắng sắc óc đầu đã gần sắp lọt vào bên trong rồi…

Ngụy Thời vừa thuận miệng trả lời lái xe, vừa trộm lấy một lá bùa vàng từ trong túi tiền  ra, sau đó hơi khom người đứng lên, thì thầm trong miệng “Không thấy thuốc, để tôi lấy bao thuốc chỗ em tôi”, nói xong liền vươn tay ra, muốn dán lá bùa xuống ót nam quỷ kia.

Đêm nay chuyện này tiếp chuyện khác, không có được một chút thời gian yên tĩnh.

Đúng lúc này, Ngụy Hân vốn đang khép hờ mắt đột nhiên mở mắt ra, chân cậu nhẹ nhàng nhấc lên, dẫm nát đầu nam quỷ, sau đó, cứ như vậy nhẹ nhàng nghiền một cái, đầu nam quỷ “bẹp” một tiếng hóa thành một bãi nước đen tanh hôi.

Ngụy Thời không còn lời gì để nói, nhìn Ngụy Hân mặt không đổi sắc thu chân trở về, lại nhìn lá bùa trên tay, trấn định nhét lá bùa vào trong túi áo, sau đó làm bộ làm tịch tìm tìm ở phía sau, còn hỏi Ngụy Hân một câu “Em để thuốc ở chỗ nào ?” Đương nhiên, Ngụy Hân vẫn không ngoài dự liệu không trả lời anh, Ngụy Thời giận dữ lại ngồi trở về.

Lái xe nở nụ cười.

Ngụy Thời nhếch nhếch khóe miệng, cười theo một chút, nụ cười kia nhìn qua còn cảm thấy rất có nét đẹp tâm hồn .

Vài giờ đường xe lập tức trôi qua, lái xe cầm năm trăm đồng tiền xe lên đường về phố, mà ba người Ngụy Thời thì đứng ở bến xe thị trấn Nam Quảng, chờ tuyến xe sớm về trấn Quảng Tể xuất phát. Bến xe lâu năm thiếu tu sửa, lỗi thời rách nát, một cửa sắt, đi vào trong có thể nhìn thấy hai ba xe bus đứng ở trên một bãi đất nhỏ, mà ở cửa chính có hai cây đại thụ rũ rượi, phiến lá vàng vọt, nhìn như thiếu dinh dưỡng.

Ngụy Thời đứng dựa vào một cây, còn Ngụy Hân thì đứng dưới táng cây còn lại.

Lúc này, Ngụy Thời cũng không còn nghĩ đến việc nói chuyện với Ngụy Hân, Ngụy Hân vẫn luôn không mở miệng, điều này làm cho trong lòng anh bất ổn, không phải là đã xảy ra chuyện gì không thể nói chứ, nghĩ như vậy, tâm tình vốn đang có chút tức giận lại lập tức lo lắng.

Lúc này, điện thoại di động của anh vang lên.

Là giáo sư Tống gọi điện thoại tới.

Lúc này, chuyện xảy ra trong bệnh viện hẳn là đã bị người phát hiện , Ngụy Thời vừa nghe vừa nghĩ, vừa nghe giáo sư Tống nói , sự tình quả nhiên là như anh nghĩ, cục cảnh sát đã phong tỏa toàn bộ xung quanh bệnh viện, trong giọng nói giáo sư Tống còn mang theo mỏi mệt cùng đau thương, Ngụy Thời trấn an ông hai câu, còn nói chuyện mình có việc phải rời đi trước cho ông biết một chút, giáo sư Tống tỏ vẻ thấu hiểu, đồng thời cũng muốn Ngụy Thời cố gắng mau chóng trở về.

Ngụy Thời đồng ý liên hồi.

Giáo sư Tống giao du rộng lớn, ở thời buổi bây giờ, người không tin tà ma rất nhiều, mà tin tà ma cũng không phải không có, bằng không vì sao hằng năm, mỗi khi năm mới đến thì giá ngang đèn lại cao ngất trời ở đại miếu núi Nam Nhạc – một trong những thánh địa Phật giáo? Cho nên anh liên hệ một số người, nói sơ mọi chuyện với họ, rất nhanh, liền có được đồng ý khởi công.

Ngụy Thời cảm thấy không có vấn đề gì, chỉ điểm từng hạng mục cần phải chú ý.

Dù là giờ khởi công, ngày sinh tháng đẻ của người động tay khởi công, phải điều chỉnh phương hướng mũi tên chỉ theo tình huống biến hóa, vật liệu dùng cho mũi tên, cùng với một ít kiêng kị khác, nhiều vô số, việc to việc nhỏ, nói hơn mười điều.

Lại nói tiếp chuyện này cũng không khó, nhưng cũng cần phải cẩn thận.

Dù sao đối diện chính là một bệnh viện tràn đầy âm khí, một khi không cẩn thận phạm phải điều kiêng kị gì, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng mà, Ngụy Thời vẫn rất có lòng tin đối với giáo sư Tống, ông cũng không phải là loại người không biết nặng nhẹ, đương nhiên biết cái gì có thể làm, cái gì không thể làm.

Lúc Ngụy Thời gọi điện thoại, ánh mắt vẫn luôn nhìn Ngụy Hân.

Anh chú ý tới, Ngụy Hân đứng ở nơi đó, từ lúc anh gọi bắt đầu điện thoại, mãi cho đến khi chấm dứt, trong khoảng thời gian hơn nửa tiếng, cậu không hề động đậy một chút, giống như một cái cọc gỗ cắm ở chỗ đó, đồng thời, trên lưng còn vẫn luôn cõng mẹ Ngụy, mẹ Ngụy trong lúc hôn mê thỉnh thoảng vẫn động đậy một chút, nhưng mà Ngụy Hân không có, một chút cũng không hề động.

Không bình thường, rất không bình thường.

Một người sống, làm sao có thể trong tình huống lưng cõng vật nặng, mà kiên trì không động lâu như vậy?

Nghi hoặc trong lòng Ngụy Thời càng ngày càng nặng .

Hai người im lặng không nói lời nào chờ tới khi chuyến xe sớm khởi hành, ngoại trừ ba người bọn họ, trên xe , bao gồm cả lái xe thì chỉ có ba người, trong xe trống rỗng , từ thị trấn đến trấn của bọn họ tốn bốn mươi phút đường xe, ba người Ngụy Thời ngồi ở dãy ghế cuối cùng, lên xuống theo quy luật xe, Ngụy Thời cả buổi tối không ngủ, mệt mỏi tới cùng cực đã bắt đầu buồn ngủ, thân thể khẽ nghiêng, dựa vào vai Ngụy Hân ngồi ở bên cạnh.

Ngụy Hân cứng ngắc nghiêng đầu, nhìn tóc Ngụy Thời.

Cậu muốn vươn tay qua, kiểm tra, vài ngón tay gấp khúc lại, nhưng vẫn cứng ngắc không thể động, cậu đành phải hành động như phim quay chậm, từ từ cúi đầu, giống như quả lắc đồng hồ rỉ sét, từng chút từng chút, mặt đụng phải tóc Ngụy Thời. Cho dù cậu hiện tại không thể cảm giác được gì, cũng không thể ngửi được gì, thì Ngụy Hân vẫn cảm thấy, bản thân dường như ngửi được hương vị của dương thế, ánh mặt trời , sức sống , trong lành.

… Ngọt ngào khiến người say mê.

Ngụy Hân nhịn không được lại cúi đầu xuống sát thêm một chút.

Đã bao lâu.

Lâu lắm , lâu đến mức cậu cho rằng mình nhịn không nổi, chờ không được nữa.

Cậu rốt cục cũng có thể lại gần anh trai mình một lần nữa, cậu ở trong lòng nhớ kỹ hai từ anh trai này, một lần lại tiếp một lần, trải qua bao nhiêu đau khổ tưởng chừng như vô tận, tối tăm đến mức giơ tay không thấy được năm ngón, hư vô khiến người không chỗ nương tựa, cậu lại một lần nữa trở về thế gian này.

Tâm tình Ngụy Hân rất tốt.

Rất là vui mừng, cho nên khóe miệng cứng ngắc của cậu cũng xuất hiện một độ cong nhếch lên trên.

Ngụy Thời ngủ trong chốc lát, cảm thấy trên đầu mình có một cái gì đang tựa lên, anh vươn tay bắt lấy, nhưng chẳng tóm được gì, động như thế nên người liền tỉnh lại, ngáp một cái, ngẩng đầu nhìn, xe đã gần đến nơi rồi .

Xe dừng lại, ba người Ngụy Thời xuống xe.

Vốn Ngụy Thời còn cho rằng mình phải tìm xe để về thôn Ngụy, không nghĩ tới vừa xuống xe liền thấy được Ngụy Thất gia thường không dễ dàng ra khỏi thôn Ngụy, mang theo một người trong thôn đứng ở ven đường, bên cạnh còn đậu một chiếc xe, nhìn thấy ba người Ngụy Thời xuống xe, Ngụy Thất gia dùng giọng nói như muốn xé gió gọi, “Ngụy Thời, A Thời, bên này, bên này.”

Ngụy Thời sửng sốt, tư thế này thấy thế nào cũng giống như là đặc biệt đến đây đón anh?

Ngụy Thời nghi hoặc đi qua, “Thất gia gia, chào buổi sáng , tại sao mọi người lại ở chỗ này?” Sáng sớm còn có chút lạnh lẫn trong gió, Ngụy Thất gia đứng ho khan hai tiếng, “Đi ra ngoài bàn bạc chuyện, vừa vặn gặp phải, cùng trở về luôn.”

Ngụy Thời nếu tin lời ông nói, mới là lạ.

Nhưng mà, uy tín Ngụy Thất gia lập nên qua bao tháng năm vẫn có tác dụng, cho dù Ngụy Thời nghi vấn đầy mình thì cũng vẫn ngồi lên xe, nếu anh không có nhìn lầm, vừa rồi lúc anh xuống xe, người Ngụy Thất gia nhìn không phải là anh, mà là Ngụy Hân bên cạnh anh.

Chẳng lẽ Ngụy Thất gia đặc biệt tới đón Ngụy Hân trở về ?

Ngụy Thất gia từ chỗ nào biết được Ngụy Hân đã trở lại ? Nếu Ngụy Thất gia đã sớm biết tung tích Ngụy Hân, tại sao lại không nói cho anh biết? Vì cái gì Ngụy Hân lại muốn mang mẹ Ngụy về thôn? Ngụy Thất gia có liên quan đến chuyện này không? Thậm chí, chuyện mẹ Ngụy mắc bệnh có phải là có gì kì quái bên trong hay không?

Nói đi nói lại, bởi vì nguyên nhân “Thân ở trong núi” này mà Ngụy Thời vẫn luôn không nhớ ra được, muốn nói kỳ quái thì kỳ quái nhất chẳng lẽ không phải là chuyện mình lớn lên ở thôn Ngụy hay sao? Những tập tục kỳ lạ đó, những kiêng kỵ khác thường đó, những hiến tế từ xưa đó, thậm chí là chế độ tộc trưởng sớm thất lạc, bị lịch sử thu hồi lại vẫn tiếp tục tồn tại ở thôn Ngụy, nhắc tới, đều rất kỳ lạ.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Ngụy Thời càng nghĩ càng nhiều, càng nghĩ càng sâu.

Trong lúc anh miên man suy nghĩ, xe đã về đến thôn Ngụy.

Đến thôn Ngụy, đoàn người xuống xe, Ngụy Hân cõng mẹ Ngụy lên đi ở phía trước, Ngụy Thời đang định theo sau thì bị Ngụy Thất gia gọi lại, “Ngụy Thời à, cậu chờ một chút, ta có lời muốn nói với cậu.” Ngụy Thời gọi với về phía lưng Ngụy Hân một câu, “Về nhà chờ anh, anh nói chuyện với Ngụy Thất gia xong thì về.” Bước chân Ngụy Hân ngừng một chút lại tiếp đi về phía trước.

Ngụy Thất gia rút một điếu thuốc, “A Thời à, cậu đưa người về rồi thì quay trở lại tiếp tục công việc đi. Mẹ cậu có chúng ta chăm sóc rồi , không có việc gì .”

Đây là muốn mình mau chóng rời đi, sợ mình ở lại phá hư chuyện gì đó?

____

Chương 267: Bị Tập Kích

Edit: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

.

.

Ngụy Thời thuận miệng nói có lệ với Ngụy Thất gia, rằng để anh thu xếp ổn thỏa cho mẹ Ngụy, chăm sóc Ngụy Hân một chút rồi trở về đi làm, Ngụy Thất gia vừa lòng gật gật đầu, thật giống như trưởng bối quan tâm mấy đứa nhỏ nhà mình có phấn đấu nỗ lực hay không, gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười hiền lành.

Ngụy Thời bước trên con đường đá trở về nhà.

Cửa nhà khép hờ, Ngụy Thời đẩy cửa đi vào.

Sương sớm đã tan, không khí rất tươi mát, hít sâu một hơi có thể khiến tinh thần người thanh tỉnh lại ba phần, chung quanh cực kỳ an tĩnh, có thể nghe được tiếng chim tước vỗ cánh giữa những cành lá, sáng sớm ở nơi này, âm thanh đám chim chóc ríu rít gọi chào, dường như cũng êm tai hơn hẳn.

Ngụy Thời nở nụ cười một chút, lắc lắc đầu.

Làm gì mà có sáng nào cũng khác nhau, chẳng qua là tâm tình người không giống mà thôi.

Anh đi vào nhà, tới phòng mẹ Ngụy trước.

Mẹ Ngụy đã được Ngụy Hân đặt ở trên giường, nắng sớm ban mai sáng ngời, xuyên qua chút khe hở giữa những tấm rèm dày khiến cái âm u trong phòng cũng tán đi một ít. Ngụy Hân đứng ở bên cửa sổ, xuất thần nhìn bên ngoài, cũng không biết đang nhìn cái gì.

Bên ngoài chính là bức tường, có cái gì đẹp để nhìn đâu, Ngụy Thời nói thầm trong lòng .

Ngụy Thời đi tới phía sau Ngụy Hân, vỗ vỗ đầu vai, “A Hân.”

Ngụy Hân chậm rãi xoay người, động tác của cậu rất chậm, tựa như ông cụ tuổi già thể yếu, đầu óc cũng có chút không tỉnh táo lắm, chậm rãi từ từ , động tác cứng đờ không linh hoạt, cậu dùng đôi mắt tối tăm như đêm khuya, không có chút biến hóa nào nhìn Ngụy Thời, bộ dáng kia dường như dang hỏi “Gọi em làm cái gì?”

Ngụy Thời hỏi cậu, “Em không phải là…” Anh chỉ chỉ  yết hầu mình, “Không thể mở miệng nói chuyện ?”

Ngụy Hân cứng ngắc gật gật đầu.

Trên thực tế cậu không phải không thể nói chuyện , mà là thân thể cậu còn chưa khôi phục hoàn toàn, còn kém một chút, nhưng mà, cái này không cần phải nói cho anh trai mình biết, nếu như anh ấy biết, nhất định sẽ quậy ngất trời .

Có một số việc, nếu đã bắt đầu thì không còn đường để quay lại.

Hơn nữa, cậu cũng không muốn đường quay lại làm gì.

Đây là số mệnh.

Trong ánh mắt Ngụy Thời mang theo chút bi thương, cũng không biết Ngụy Hân ở bên ngoài rốt cuộc gặp phải chuyện gì, biến thành ngay cả nói chuyện cũng không thể nói được, “Em chờ anh một chút, anh đi lấy đồ cái.” Ngụy Thời vội vàng bỏ lại một câu, bước nhanh ra khỏi phòng.

Anh đến phòng mình tìm giấy bút, rồi quay lại phòng mẹ Ngụy.

Nếu không thể dùng ngôn ngữ để giao lưu, vậy thì dùng chữ là tốt rồi, lúc Ngụy Hân mất tích thì nó cũng đã lên cấp hai, cho dù mấy năm sau đó không có cơ hội học tiếp, thì hằng ngày chắc là sẽ có dùng từ hoặc là viết. Ngụy Thời nhét giấy bút vào tay Ngụy Hân, gằn từng tiếng nói với cậu, “Anh hỏi em viết.” Anh nhất định phải hỏi rõ ràng mọi chuyện, sau đó tìm ra đầu sỏ gây tai họa kia, khiến hắn trả giá lớn.

Vấn đề thứ nhất, Ngụy Thời hỏi, “Là ai mang em rời khỏi bệnh viện ?”

Bút trong tay Ngụy Hân là Ngụy Thời cứng rắn nhét vào, cậu cầm hời hợt, tay chậm rãi nắm thành đấm, tư thế này… Cậu thậm chí ngay cả bút cũng không cầm nổi, cậu dùng tư thế cầm bút giống mấy đứa con nít lần đầu tập viết chữ, rạch trên giấy vài đường, tờ giấy mỏng manh bị ngòi bút xé rách mấy đường, tay Ngụy Hân vừa động, rẹt một tiếng, tờ giấy lại rách thêm một lỗ.

Chỗ rách kia nhìn thật giống như một thằng hề xấu xí đang cười, khiến người chói mắt.

Ngụy Thời nhìn Ngụy Hân vụng về, không thể điều khiển được động tác.

Lại một lần nữa im lặng .

Ngụy Thời nhìn Ngụy Hân tiếp tục tàn phá tờ giấy, cố gắng viết chữ, nhịn không được bắt lấy bàn tay lạnh băng của cậu, lấy bút ra, vứt tờ giấy, “Chúng ta không viết, về sau lại viết, chỉ cần em trở lại là tốt rồi, việc này chúng ta cũng có thể để lại sau, chúng ta có thể luyện từ từ, tất cả mọi thứ sẽ khá hơn.”

Mặc kệ tình huống hiện tại của Ngụy Hân rốt cuộc là do sinh bệnh hay là nguyên nhân khác dẫn đến, Ngụy Thời đều hạ quyết tâm, nhất định sẽ làm cho Ngụy Hân khôi phục bình thường, cậu mới mười chín tuổi, là thời điểm đẹp nhất tốt nhất của cuộc đời, không nên mang vận mệnh nặng như vậy trên lưng.

Ngụy Thời kéo Ngụy Hân đến bên giường mẹ Ngụy.

Mẹ Ngụy suy yếu tái nhợt nằm ở nơi đó, Ngụy Thời không biết Ngụy Hân vì sao lại nhất định phải mang mẹ Ngụy về, bộ dạng mẹ Ngụy hiện tại hẳn nên nằm ở bệnh viện mới đúng, anh thở dài, “Vẫn nên đưa mẹ đến bệnh viện đi thôi, bộ dạng như vầy sao được.”

Tay Ngụy Hân giật giật, ngón tay lướt qua lòng bàn tay Ngụy Thời.

Lòng bàn tay có chút ngưa ngứa.

Ngụy Thời quay đầu nhìn Ngụy Hân, “Ý của em là không đưa đi bệnh viện?”

Trong lòng bàn tay lại truyền chút ngưa ngứa nho nhỏ.

Ngụy Thời có chút buồn bực, “Được rồi, chờ thêm một ngày, nếu mẹ còn không tỉnh thì nhất định phải đưa đi bệnh viện.” Cuối cùng, Ngụy Thời vẫn nhượng bộ dưới sự kiên trì của Ngụy Hân, dù nói như thế nào, Ngụy Thời vẫn tin tưởng Ngụy Hân tuyệt đối sẽ không hại mẹ Ngụy, cậu khăng khăng giữ mẹ Ngụy ở lại thôn Ngụy là có nguyên nhân .

Nhưng mà, Ngụy Thời cũng không thể đợi được qua ngày hôm sau.

Bởi vì ngay lúc anh gian nan khổ sở tiến hành giao lưu với Ngụy Hân, điện thoại di động của anh vang lên, trên điện thoại hiện ra dãy số xa lạ, Ngụy Thời tiếp, nghe được câu nói đầu tiên, chỉ biết phiền toái lại tìm tới cửa rồi . Anh là người duy nhất sống sót qua đêm đó ở bệnh viện số 3, bị cảnh sát tìm được nhờ cameras xung quanh bệnh viện, cảnh sát muốn anh lập tức trở về Đồng Thành hỗ trợ điều tra.

Kiểu đơn vị thế này gọi điện thoại xuống, đương nhiên là không chừa bất luận đường thương lượng nào.

Mục đích của Ngụy Thất gia, coi như đã đạt thành .

Buổi sáng cùng ngày Ngụy Thời không thể không trở về thành phố Đồng Thành , khiến anh cảm thấy kỳ quái lại may mắn chính là, trong điện thoại, cảnh sát cũng không nhắc tới Ngụy Hân cùng mẹ Ngụy, chỉ nói đến anh, Ngụy Thời đương nhiên sẽ gây thêm rắc rối mà nhắc tới Ngụy Hân cùng mẹ Ngụy, nhưng là nếu cameras quay được anh, vậy không có lý nào không chụp được Ngụy Hân cùng mẹ Ngụy, trừ phi…

Mặt mày Ngụy Thời âm trầm lại.

Trừ phi… Ngụy Hân và mẹ Ngụy căn bản không tính là người sống.

Ngụy Thời lắc đầu, giống như muốn đá văng suy nghĩ này ra khỏi đầu, điều này sao có thể, bản thân mình hiện tại tốt xấu gì cũng coi như một nửa thuật sĩ rồi , chẳng lẽ ngay cả  người hay quỷ cũng không phân biệt được? Nhất định là có nguyên nhân khác, chỉ là mình chưa nghĩ ra mà thôi, hoặc là cảnh sát cảm thấy tìm một mình mình là đủ rồi, dù sao mình không những là người sống sót cũng là bác sĩ thực tập ở bệnh viện số 3.

Ngụy Thời ngàn dò vạn dặn, mười vạn lo lắng Ngụy Hân cùng mẹ Ngụy, nhưng lại không đi không được, lúc rời đi cứ ba bước thì quay đầu lại, nhìn giống như sinh ly tử biệt vậy, mãi cho đến chỗ quẹo, không nhìn thấy được Ngụy Hân , mới tăng tốc, đi nhờ xe của một người trong thôn lên trấn trên.

Anh hạ quyết tâm, chờ cảnh sát hỏi xong, liền lập tức trở về!

Dù sao bệnh viện số 3 đã thành cái dạng kia, công việc cũng chắc là không thể tiếp tục ở đó rồi.

Đợi tới trấn Quảng Tể trên còn phải đổi xe đi đến huyện,  trên đó mới có tuyến xe về thành phố Đồng Thành, lằng nhằng cả buổi như vậy, đã đến xế chiều, trên đường đi anh còn nhận được một cú điện thoại thúc giục, nhưng tuyến xe chạy về thành phố Đồng Thành  chỉ có một chuyến lúc ba giờ chiều, cho nên dù anh muốn nhanh cũng không nhanh được.

Ngụy Thời ngồi trong phòng xe mòn mỏi chờ.

Lúc này vừa đến giữa trưa, mùi hương đồ ăn lởn vởn bên ngoài, nhưng một chút khẩu vị Ngụy Thời cũng không có, bụng của anh đã bị lo âu cùng phẫn nộ nhét đầy rồi, chẳng chừa chút chỗ trống nào. Trong phòng đợi cũng không có nhiều người, trạm xe cũng không chú ý nhiều như vậy, nhân viên công tác đã đi ăn cơm, năm cái ghế nhựa, ba bốn người ngồi, Ngụy Thời cũng không đi chú ý chung quanh là loại người gì, anh cứ ngu người ngồi ở đó, nghĩ về những chuyện trong lòng.

Lúc này, có ba người đàn ông đi vào trong phòng đợi.

Nếu như bình thường, Ngụy Thời nhất định sẽ chú ý tới ba người đàn ông này, vẻ mặt bọn họ hung hãn, lén lút, tay đặt ở trong túi áo, hơn nữa có một hai người, hữu ý vô tình ngồi kề bên anh, trong phòng đợi có hai người đàn ông trung niên, có lẽ là thường xuyên ở bên ngoài biết sự tình không đúng, lập tức thu thập hành lý đặt ở bên chân, ra khỏi phòng đợi.

Chờ  đến khi Ngụy Thời phát hiện ra điều không đúng, ba người đàn ông kia đã vây quanh anh.

Thần kinh Ngụy Thời căng cứng, tuy rằng thoạt nhìn vẫn còn đang ngẩn người, nhưng cả người đã đi vào trạng thái căng thẳng đề phòng, ba người đàn ông này nhìn thế nào cũng có bộ dạng ý đồ không tốt, anh gần đây cũng không đắc tội người nào, nhất là ở đường kia* , sao lại có người tìm anh gây phiền toái, anh chỉ là một con gà mới vừa bước chân ra xã hội thôi mà.

*ý nói đường ma quỷ, quỷ hồn này nọ.

Trong tay anh cầm cái bao da có thể kéo dài, đầu óc chuyển động rất nhanh , không thể chờ ba người này ra tay trước, tuy rằng ba người này dám hành hung giữa ban ngày ban mặt nhưng nhất định vẫn có ít nhiều một chút bị động, cho nên anh phải ra tay trước, nghĩ như vậy, Ngụy Thời mãnh liệt đứng lên, cầm bao da trên tay hung hăng đập mạnh vào mặt một người đàn ông đang đứng ở bên cạnh, gã kia bất ngờ không kịp đề phòng, vừa vặn bị đập trúng, kêu một tiếng, “Ra tay.”

Bình thủy đặt trong bao da phát huy tác dụng, gã kia bị ngăn lại.

Ngụy Thời bắt lấy cơ hội này, chạy ra khỏi phòng đợi, ba gã kia lấy dao găm từ trong túi áo ra, người phụ nữ còn lại trong phòng đợi nhìn thấy màn hỗn loạn này sợ đến mức phát run cả người, Ngụy Thời một cước đá văng một gã đang chặn đường phía trước.

Ba gã đàn ông kia chắc hẳn không nghĩ tới động tác Ngụy Thời sẽ nhanh như vậy, mau như vậy.

Ngụy Thời không thể không ở trong lòng cảm tạ huấn luyện ma quỷ mà Từ lão tam bắt anh tập, khiến thân thủ của anh cao hơn trước kia nhiều, ít nhất đánh nhau với ba gã này không đến mức lập tức bị thua, anh đoạt tiên cơ, rốt cục trước khi bị ba gã kia đâm dao vào người thì đã chạy ra khỏi phòng đợi.

Bên ngoài chính là ngã tư đường người đến người đi, khắp nơi đều là cửa hàng, quán ăn.

Một khi Ngụy Thời chạy ra ngoài, ba gã đàn ông kia biết muốn chặn đứng Ngụy Thời là điều không thể, cho nên hùng hùng hổ hổ nhét dao găm lại vào trong áo, hai tay trống không, hung ác trừng mấy người gần đó khiến họ sợ tới mức mấy người đang ăn bún lập tức cúi gằm mặt xuống, ngay cả nhìn cũng không dám liếc nhìn bọn họ.

Trốn ra thật xa, Ngụy Thời đi vào một quán ăn thoạt nhìn có vẻ đông người nhất, kêu hai món, ngồi xuống.

Trái tim còn đang đập bình bịch .

Lại nói tiếp, tuy rằng Ngụy Thời gặp qua rất nhiều chuyện ngạc nhiên, cổ quái, đáng sợ, nhưng mà thật sự chưa từng gặp phải loại chuyện dao trắng cắm vào, dao đỏ rút ra, cho nên lần này nghĩ lại, cảm thấy liều mạng với người sống, cũng không thoải mái hơn chiến đấu với tụi yêu ma quỷ quái là bao, có lẽ là do anh quen nhìn những chuyện trong tối, người quỷ phân biệt rõ ràng, nhưng trong mắt anh, càng ngày lại càng mơ hồ .

Ngụy Thời vẫn luôn đợi cho đến khi xe gần chạy, mới dùng tốc độ nhanh nhất lên xe.

Miễn cho bị thứ không rõ lai lịch hồi nãy chặn đường.

6 thoughts on “Làm Vợ Của Quỷ: Chương 266+267

  1. Ths nàng na! 😉 đọc 1 lúc 2 chương sướng gì đâu ak.. Hehe
    Thương A Thời với A Hân quá à.! Gần cuối rồi, càng lúc càng hấp dẫn. Ông nội thất gia sao sống dai zị ko biết

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s