Làm Vợ Của Quỷ: Chương 272+ 273

Chương 272: Hậu Sơn

Edit/Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

.

.

195

.

 

Ngụy Thời nhìn tờ giấy, phản ứng đầu tiên là: Chữ này đích thực xấu như gà bới! Quả nhiên hẳn nên đưa nó tới trường học thêm vài năm.

Sau đó, mặt Ngụy Thời sa sầm lại.

Một đường thì gọi anh trai, một đường thì giống thiếu niên đang trong kỳ phản nghịch gào “Đừng quản tôi”, mày cho là ông thích quản mày? Nếu không nể tình ông với mày cùng một bụng mẹ chui ra, thì dù mày có chết ở trước mặt ông, ông cam đoan ngay cả ngẩng đầu liếc nhìn cũng lười làm.

Mẹ, cho rằng ông có nhiều thời gian nên thích quản mày? Thích làm những chuyện vô ích hả?

Thằng chết bầm này quả thật là ngứa da thiếu đánh mà.

Ngụy Thời lạnh lùng ngẩng đầu nhìn Ngụy Hân, “Em là có ý gì?”

Anh dùng ngón tay cầm tờ giấy lên, tay kia thì búng tờ giấy một chút, phát ra tiếng nhỏ giòn tan, trên mặt Ngụy Thời đã không còn cười nữa, nhìn rất dọa người.

Cũng không biết Ngụy Hân thức thời hay như thế nào, dù sao đi chăng nữa cũng không tiếp tục vuốt râu cọp, cậu yên lặng đứng ở trong phòng, mắt to trừng mắt nhỏ với Ngụy Thời, Ngụy Thời rất không nguyện ý thừa nhận, thật ra là anh luôn luôn nhìn chằm chằm Ngụy Hân, mà đôi mắt đen kịt của Ngụy Hân, dung hòa cùng một chỗ với u ám chung quanh, thật sự khó có thể phân biệt, cậu rốt cuộc là đang nhìn người, hay là nhìn chốn hư không nào đó…

Ngụy Thời cũng không biết.

Cuối cùng, vẫn là Ngụy Thời lui một bước trước tiên, “Em muốn làm cái gì thì làm cái đó đi, nhưng mà, nhưng mà em vẫn phải nói dự định sau này với anh một tiếng.” Ngụy Thời xoay người đi tới cửa, tay vịn nắm cửa, xoay lưng lại nói một câu, “Chờ chút ra cùng ăn cơm, mỗi ngày tự giam mình ở trong phòng, cũng không sợ mốc meo sao.”

Ngụy Thời ra cửa, cố gắng hít thở sâu nhiều lần, mới từ từ đi ra bên ngoài.

Tập tục nơi bọn họ là chỉ cần có người chết thì sẽ dựng lều bạt cho linh cữu, nhưng chỉ khi thật sự đậy quan tài rồi thì mới có thể mời thầy cúng, gánh hát đến dựng tràng cúng kiến, làm đàn tràng ba năm bảy ngày, đưa quan tài lên núi xong thì mới coi là hoàn thành.

Mà đậy quan cũng cần phải chú ý, ví dụ như một cụ già qua đời, trước khi chết ông nói muốn gặp con cháu mình đang làm ăn xa ở bên ngoài chưa kịp trở về, như vậy, sẽ trước tiên phải tẩy rửa sạch sẽ thi thể của cụ, mặc áo liệm, bỏ vào quan tài, mà quan tài thì đậy nửa nắp lại, lấy vải trắng che mặt, đợi cho sau khi thấy được con cháu rồi mới có thể tiến hành đậy quan. Ví dụ khác như có người chết đột ngột, trước khi đậy quan còn phải thỉnh thầy cúng về làm lễ cúng bái nhỏ, để oán khí trên người người chết tan đi, tránh cho sau khi chết lại không thể đầu thai. Lại ví dụ như người chết cháy bị đốt thành tro bụi, hoặc là thi thể không được vẹn toàn, trước khi đậy quan cũng phải làm lễ cúng nhỏ, hơn nữa tình huống khác nhau, thì lễ cúng bái cũng khác nhau.

Ngụy Thời vẫn cảm thấy, làm thầy cúng, cũng không phải chuyện dễ dàng. Phải chú ý cả một đống chuyện lung tung.

Nhà Ngụy gia dựng lều bạt nửa tháng sau thì trong thành phố mới thông tri để cho người trong nhà bọn họ tới mang tro cốt Ngụy Kim Thành về nhà. Thím hai Ngụy là phụ nữ nông thôn chưa từng rời quê bao giờ, Ngụy Quang cũng chính là em họ Ngụy Thời còn chưa trưởng thành, cho nên mặc kệ có nguyện ý hay không, chỉ cần Ngụy Thời không định xé rách mặt nói hết chuyện kia ra, vậy thì nhất định là phải giúp chuyện này .

Ngụy Thời cũng không để ý, nhận giúp.

Người cũng đã chết hết, còn có cái gì đâu. Lại nói, anh cũng muốn về thành phố bàn bạc chuyện của mình, anh thật sự không tính trở về thành phố làm việc mà ở lại thôn Ngụy mở một cái trạm xá nhỏ, trước đó, anh đã thuyết phục cậu Ủy Thành Bân rồi, mấy ngày nay cũng gọi vài cú điện thoại cho cậu anh thương lượng chuyện này, cậu anh kiên quyết không đồng ý, sau lại thấy bộ dáng khăng khăng cố chấp của anh, lại sửa miệng nói muốn muốn gặp mặt anh để nói cho rõ ràng

Ngụy Thời cũng hiểu được cậu là muốn tốt cho anh.

Ủy Thành Bân cảm thấy, cháu ngoại trai thật vất vả tốt nghiệp trường học xong, tìm được việc làm tốt, cho dù đơn vị công tác xảy ra vấn đề, thì ông cũng hoàn toàn có thể đổi cho cháu ngoại trai sang một nơi khác không hề kém so với bệnh viện số 3 để tiếp tục làm, chuyện này với ông mà nói, cũng không phải chuyện khó làm gì. Hiện tại, một sinh viên tốt nghiệp đại học tốt nhường thế, mà lại khóc gào đòi phải về nơi nông thôn như thôn Ngụy, nó cho là nó hưởng ứng lời kêu gọi quốc gia về quê, giúp đỡ xây dựng quê hương sao? Bị tẩy não đến ngốc rồi! Ủy Thành Bân là kiên quyết không đồng ý, làm ở trạm xá nông thôn thì một tháng có thể kiếm bao nhiêu tiền? Có đủ sinh hoạt hay không, có đủ nuôi gia đình sống tạm hay không? Người trẻ tuổi, chính là đầu óc dễ dàng nóng nảy bồng bột, hoàn toàn không nghĩ tới hậu quả.

Bây giờ Ngụy Thời đang an vị trước mặt cậu anh.

Ủy Thành Bân bình tĩnh nhìn anh, “Nói đi, là nguyên nhân gì?”

Lúc này Ngụy Thời cũng không dám cợt nhả nữa, anh nói đơn giản về chuyện Ngụy Hân, còn có bệnh tình kỳ quái của mẹ Ngụy kia nữa, “Cậu, con là tính trước tiên về thôn Ngụy làm khoảng hai năm, thuận tiện chăm sóc Ngụy Hân còn cả mẹ con nữa, nếu không con sẽ lo lắng.”

Ủy Thành Bân nghe xong giải thích của anh, sắc mặt rốt cục cũng đẹp hơn một chút, “Chuyện của A Hân quả thật cần phải để tâm, nhưng mà, mẹ con thì…” Ủy Thành Bân có chút chần chờ, ông như là suy nghĩ một chút mới tiếp tục nói, ” Tình huống hiện tại của mẹ con, con cũng đừng quá lo lắng, cậu cảm thấy cái này có liên quan tới di truyền, năm đó bà ngoại con cũng là như vậy, nhìn qua thì nghiêm trọng, qua một trận thì lại tự mình hồi phục, phát tác nhiều lần, mẹ của bà ngoại con, cũng chính là bà cố ngoại cũng bị như thế, bà ngoại con đi sớm, lúc trước cậu cũng không nhớ tới chuyện này…”

Cậu, nghe cậu nói như thế, con càng lo lắng hơn! Ngụy Thời ở trong lòng gào một tiếng, “Đi sớm”?! Thế này còn chưa đủ khiến người lo lắng sao!

Chắc là biểu tình trên mặt Ngụy Thời rất rõ ràng, Ủy Thành Bân giải thích một chút, “Bà ngoại con không phải qua đời vì bệnh, mà là tai nạn ngoài ý muốn.”

Ngụy Thời hỏi, “Vậy còn bà cố ngoại cháu?”

Ủy Thành Bân nhíu mày, “Cậu cũng không biết.”

Hai người không thể nói tiếp chuyện này, dưới sự kiên trì của Ngụy Thời, Ủy Thành Bân cuối cùng vẫn không thể thay đổi ý nghĩ của anh, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một hơi, Ngụy Thời an ủi ông, nói cháu ngoại trai của cậu tài cán đầy mình, ở đâu cũng đều có thể nổi bật, hoàn toàn không cần lo lắng bị mai một. Tuổi đã một bó to như vậy mà còn muốn làm nũng giả vờ dễ thương, Ngụy Thời cũng hiểu áp lực rất lớn, nhưng mà, Ủy Thành Bân vốn nhìn anh lớn lên, liền mắc câu bộ dạng này của anh, bị anh nói một trận, sắc mặt cũng dần dần trở nên tốt một chút.

Cuối cùng, cậu cháu hai người rốt cuộc cũng giải hòa .

Ngụy Thời mang theo hủ tro cốt Ngụy Kim Thành trở về thôn Ngụy, Ngụy Quang mặc áo tang quỳ gối ngay dưới tàng cây hòe đại thụ trong thôn Ngụy, phía sau cậu là thầy cúng cùng gánh hát mời đến từ thôn sát bên, dẫn đầu là đạo sư tên Đông lão tiên, mặt mày gầy gò vàng vọt, mặc đạo phục tẩy đến trắng bệch, rách nát không thèm vá lại, một đôi mắt tròng trắng nhiều hơn tròng đen, lại thích dùng khóe mắt nhìn người, cho nên có vẻ đặc biệt chanh chua, bộ dạng không phúc không thọ.

Bình thường, người trong thôn Ngụy có tang lễ gì, đều là thỉnh đoàn thầy cúng này.

Trong vòng mười dặm quanh thôn, đoàn thầy cúng cũng không phải không có, nhưng mà nếu như người thôn Ngụy đi thỉnh, thường bọn họ sẽ không đồng ý tới cửa, chỉ có đoàn của Đông lão tiên nguyện ý tiếp nhận chuyện thôn Ngụy, dần dà, người thôn Ngụy nếu có chuyện gì, thì cứ trực tiếp đi tìm Đông lão tiên. Về phần vì sao những đoàn thầy cúng khác không nguyện ý tiếp chuyện thôn Ngụy, cũng không có giải thích, sau này có một đoàn nói ra, đại khái chính là khí hậu thôn Ngụy khác biệt, không hợp với bọn họ, đi cũng như không, về còn sợ xảy ra chuyện.

Cái giải thích này chẳng khác không giải thích là bao.

Ngụy Quang quỳ ba lần, dập đầu chín lần với hủ tro cốt, Đông lão tiên dẫn nhóm hát diễn tấu sáo và trống, miệng lẩm bẩm, Ngụy Thời  cầm hủ tro cốt đứng tại chỗ không động.

Đông lão tiên cầm trong tay một cái gậy trúc bọc đầy giấy trắng, trên giấy vẽ phù, vòng quanh Ngụy Thời, đi vài bước lại khập khiễng một bước, thân thể nhoáng lên một cái, miệng hô một tiếng.

“Người chết thành tro… Chớ có hỏi quỷ thần… Con cháu quỳ nghênh… Tổ tiên trở về …”

Giọng nói sắc bén phá vỡ oi bức sau trưa, tàng cây hòe rậm rạp khiến người rùng mình vài cái, toàn thân nổi da gà, hận không thể chà chà vài cái, Ngụy Thời thậm chí còn cảm thấy, dưới chân giống như có luồng gió lạnh nào đó thổi lên.

Đông lão tiên làm lễ cúng bái xong, dẫn đầu hướng về phía nhà Ngụy Thời.

Ngụy Thời cầm hủ tro cốt theo sát ở phía sau, em họ Ngụy Quang thì càng vất vả hơn, cậu phải theo kịp đoàn người phía trước này, mỗi lần Đông lão tiên dừng lại niệm kinh, thì phải quỳ xuống nghênh đón. Thiếu niên mười tám tuổi, trên mặt mang theo đờ đẫn, cúi đầu quỳ gối ở đó, người bên cạnh muốn cậu quỳ thì cậu liền quỳ, muốn cậu đứng lên thì cậu liền đứng lên, giống như mất hồn vậy.

Vẻ mặt Ngụy Thời có chút phức tạp mà nhìn cậu.

Chờ đến khi rốt cục nghênh hủ tro cốt về nhà, Đông lão tiên tiếp tục thực hiện chuyện đậy quan.

Ngụy Thời vẫn buộc một tấm vải bố trắng nơi cánh tay, bọn họ gọi cái này là “Tha đầu” thường thì trong nhà người chết đều chia thân thích, quan hệ huyết thống càng gần, thì tấm vải bố “Tha đầu” lại càng dài, tấm vải “Tha đầu” của con thảo cháu hiền thì dài đến gót chân, mà bạn bè người thân cùng quê thì được phát một tấm vải dài khoảng một thước, lúc đến bái tế hoặc giúp đỡ lúc bận rộn thì buộc lên cánh tay là được, Ngụy Thời không giống như thân thích trong nhà mang “Tha đầu” ở trên đầu, mà là buộc trên cánh tay.

Anh nhìn thoáng qua nhà chính, không tìm được Ngụy Hân, cũng không thấy mẹ Ngụy, đi vào phòng bọn họ tìm một chút, mẹ Ngụy ngược lại đang ngồi chơi ở trong phòng, giống như lúc trước, không chịu đi ra ngoài, người thôn Ngụy cũng biết mẹ Ngụy mang bệnh trên người, tính cách cũng rất là cổ quái, cho nên cũng chưa lại đây quấy rầy bà, bên chú Hai Ngụy ồn ào, còn bên nhà Ngụy Thời lại an tĩnh, ngẫu nhiên có mấy người người lại đây, lấy đồ xong liền lập tức đi.

Ngụy Thời tìm một lượt trong nhà mình với nhà chú Hai, lại hỏi vài người, vẫn không tìm được Ngụy Hân, anh có chút nóng nảy, nhanh chóng đi ra cửa tìm, đụng tới một người liền hỏi một tiếng, rốt cục từ miệng một đứa bé biết Ngụy Hân đi nơi nào, thằng nhóc này sáng sớm, trời vừa hửng sáng đã ra Hậu Sơn, cũng không biết vào trong đó làm cái gì.

Ba mặt thôn Ngụy có núi vây quanh, chỉ có ngọn núi đối diện với cây đại thụ hòe trong thôn Ngụy mới gọi là Hậu Sơn. Thôn Ngụy ở khu vực đồi núi, núi hợp với núi, cao thấp, lên xuống trùng điệp, thế núi không cao, cũng không dốc đứng, nhưng Hậu Sơn của thôn Ngụy là ngoại lệ, ngọn núi này cao hơn so với những ngọn núi khác, cũng dốc đứng hơn, sừng sững đứng ở nơi đó, giống như lúc nào cũng quan sát thôn Ngụy. Còn nữa, phần mộ tổ tiên thôn Ngụy chính là nằm trong khe núi ở Hậu Sơn.

Ngụy Thời từ nhỏ đến lớn đã không thích ngọn núi Hậu Sơn này.

Anh tìm một vòng quanh Hậu Sơn, không tìm được người, đành phải đi ra nghĩa địa thôn Ngụy, từ rất xa, đã nhìn thấy Ngụy Hân đứng ở bãi tha ma.

—— Đứng giữa những nấm mồ và bia mộ.

__________

Chương 273: Ảnh Ngược

Edit/ Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

.

.

 

Giờ này đã là lúc trời chiều ngã về tây, trong sơn cốc nổi lên sương mù màu trắng, chúng xua đuổi chút ánh dương còn sót lại, dần dần, hơi mù chiếm cứ toàn bộ sơn cốc, rồi sau đó những tia sáng còn lưu lại trong núi nhập vào bóng đêm, khiến hơi mù càng lúc càng đậm, sương mù cũng càng ngày càng nặng, Ngụy Hân đứng ở giữa nghĩa địa, bóng dáng phong phanh mà gầy yếu,  như ẩn như hiện giữa màn sương dày đặc, hình dáng mơ mơ hồ hồ, dường như những luồng sương mù không ngừng lưu động trực tiếp xuyên qua thân thể cậu.

Lúc Ngụy Thời đi đến phía sau lưng Ngụy Hân, đứng không xa lắm, trời đã tối.

Ngụy Thời cảm thấy trời tối cũng quá nhanh, dường như là có thiên cẩu trực tiếp nuốt lấy mặt trời, loáng một cái trời đã tối sầm, cũng không phải hoàn toàn tối mịt đến mức đưa tay không thấy được năm ngón, vẫn mơ hồ có ánh mặt trời, nhưng so với ánh trăng sáng ngời thì vẫn tối hơn một chút.

Đến gần Ngụy Thời mới phát hiện, trên tóc, trên mặt, quần áo Ngụy Hân đều dính một chút chất bẩn đen tuyền nào đó, kề sát vào còn ngửi được mùi đất, như là mới từ trong đất chui ra vậy. Ngụy Thời vươn tay, năm ngón tay hết mở lại nắm, cuối cùng, anh vỗ vỗ bả vai Ngụy Hân, “A Hân, tối rồi, về thôi.”

Ngụy Hân chậm rãi xoay người, im lặng nhìn anh.

Ánh mắt của cậu thật ra nhìn rất đẹp, mắt hẹp dài, có vẻ rất sâu, nhưng lúc nhìn người thì lại cho người ta cảm giác có chút gì quái quái, giống như cậu đang nhìn người chết chứ không phải người sống, Ngụy Thời cảm thấy, chắc là do trong mắt Ngụy Hân tròng đen quá nhiều, không giống người thường cho nên mới khiến người khác nhìn có chút rởn da gà .

Ngụy Hân không nói một lời, theo sau Ngụy Thời, lúc ban đầu, Ngụy Thời còn thường thường nói với cậu mấy câu, nhưng mà đối mặt với đối tượng giống như không thể kiềm chế được mà đắm chìm trong thế giới của mình, kịch một vai của Ngụy Thời cũng không xướng nổi nữa, anh ngậm miệng lại.

Hai người cứ im lặng như vậy mà về tới nhà.

Bên kia đã làm xong đàn tràng, làm cháu, Ngụy Thời cũng không thể không lộ mặt, làm đủ bổn phận, cứ bận rộn như vậy, ngược lại tạm thời quên đi những tâm sự trong lòng mình, để chúng qua một bên.

Năm ngày kế tiếp đều rất bận, mỗi ngày anh ngoại trừ trước khi đi ngủ sẽ đi thăm mẹ Ngụy cùng Ngụy Hân một chút, thời gian khác đều bận chuyện của mình đi. Giúp đỡ tang sự của chú Hai Ngụy là một chuyện, chuyện khác chính là mở một cái trạm xá ở thôn Ngụy, thôn Ngụy không thể so với nơi khác, những chuyện như vậy cần lớp người già thôn Ngụy đồng ý , nhất là lão tộc trưởng thôn Ngụy, Ngụy Thất gia gật đầu.

Ngụy Thời cầm theo một gói thuốc lá cùng hai bình rượu, qua sông đến nhà Ngụy Thất gia nói chuyện này.

Chỗ ở của Ngụy Thất gia cách biệt với những người thôn Ngụy khác, một bên ở bờ Tây sông, một bên ở bờ Đông sông, một cái cầu gỗ bắc ngang qua sông. Sông này chảy qua sơn cốc trong thôn Ngụy, nước sông trong suốt thấy đáy, cá lội giữa những đám rong rêu, đến mùa hè, tháo giày, cuộn ống quần lên  là có thể trực tiếp băng qua sông, đến mùa đông, trong sông có đóng vài cái cọc, có thể dùng qua sông.

Nhưng mà người thôn Ngụy không làm như vậy, họ nghiêm túc xây một cái cầu, cho dù là đang mùa hè, ngoại trừ mấy đứa nhóc không chịu nghe lời người lớn,  thì người muốn qua sông đều thành thành thật thật dùng cầu băng qua.

Chỉ cần là người thôn Ngụy, từ lúc nhỏ, lớp người già sẽ ân cần dạy bảo bọn họ, muốn bọn họ không được xuống sông, không cần xuống sông, trong sông có khỉ nước sẽ kéo người xuống làm kẻ chết thay.

Ngụy Thời đứng ở trên cầu, nhìn ảnh ngược của chính mình trên dòng nước chảy yên bình.

Là bộ dáng một người tuổi trẻ gầy gầy, đột nhiên, dưới mặt nước có cá quẩy đuôi một cái, mặt nước lung lay một chút, ảnh ngược méo mó, giống đánh nát gương, trở thành từng mảnh nhỏ, Ngụy Thời nhìn nhìn, mắt hoa lên, ảnh ngược của mình ở mặt trên mặt sông đột nhiên nở một nụ cười với anh, lưỡi le ra, dài đến ngực.

Ngụy Thời bị gương mặt giống hệt mình biến thành dị dạng làm cho hoảng sợ, nhanh chóng nhìn kỹ lại, mặt nước dao động khôi phục lại, ảnh ngược vẫn là cái bóng kia, anh vươn tay ra vẫy vẫy một chút, ảnh ngược trên mặt nước cũng động theo.

Ngụy Thời nhẹ nhàng thở ra.

Chắc là gần đây rất chuyện nhiều, đầu óc hỗn loạn, cho nên xuất hiện ảo giác .

Anh gõ cửa nhà Ngụy Thất gia, một tiếng ho khan từ xa tới gần, cửa mở ra, Ngụy Thất gia đứng ở phía sau cạnh cửa, ông liếc nhìn Ngụy Thời một cái, “Đến đây, vào trong ngồi.”

Ngụy Thời đi theo phía sau vào phòng.

Ngụy Thất gia còng lưng, tay khô gầy nắm thành đấm, che miệng, vừa ho vừa nói, “Cháu đến tìm ta có chuyện gì, nói đi.”

Ngụy Thời giật mình, Ngụy Thất gia thật đúng là đi thẳng vào vấn đề, gọn gàng dứt khoát.

Ngụy Thất gia nhìn thoáng qua Ngụy Thời, “Đám nhóc bọn cậu, không có việc gì thì làm gì đến tìm ông lão nửa thân đã nằm trong mồ như ta.” Ông hữu khí vô lực phất phất tay, “Được rồi, được rồi, nói đi.”

Đã nói đến đây rồi mà còn nói thêm những lời khách sao thì có vẻ làm kiêu, Ngụy Thời nói ra suy nghĩ muốn xây một trạm xá ở thôn Ngụy cho ông nghe, chủ yếu là muốn người trong thôn đồng ý chuyện này, đương nhiên, nếu như có thể cung cấp chỗ vậy thì càng tốt hơn, không có cũng không sao.

Ngụy Thất gia vẫn luôn nghe anh nói, nói xong mới chậm rãi nuốt nuốt, dùng giọng nói khàn khàn như xé gió nói, “Cháu là muốn chuyển công việc từ thành phố về thôn Ngụy?”

Ngụy Thời lên tiếng “Đúng vậy” .

Ngụy Thất gia không trực tiếp trả lời anh, giống như đang cân nhắc chuyện gì, sau một lúc lâu mới rốt cục gật đầu, “Cũng tốt, thôn Ngụy cách trấn trên cũng khá xa, bình thường có đau đầu nhức óc gì thì phải đi lên trấn trên xem bệnh, có một trạm xá ở đây cũng tiện hơn một chút, khụ, khụ.”

Ngụy Thời nghe ông nói, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.

Anh còn sợ  Ngụy Thất gia bởi vì nguyên nhân gì đó không biết mà không đáp ứng chuyện này, dù sao mấy lần trước đó Ngụy Thất gia bộc lộ thái độ rõ ràng muốn anh về thành phố làm việc.

Lớp người già Ngụy gia cũng không phải có thể dễ dàng đắc tội, chuyện bọn họ quyết định cũng không phải dễ dàng thay đổi . Ngụy Thời vốn đang cho rằng nhất định phải liệt kê một, hai, ba nguyên nhân không thể không trở về, cùng với vài lợi ích khi xây trạm xá ở thôn Ngụy để từ từ thuyết phục Ngụy Thất gia.

Ngụy Thất gia liếc nhìn Ngụy Thời một cái, “Muốn làm thì phải làm cho tốt, đừng chỉ có biết treo nơi cửa miệng.”

Đây là giáo dục .

Ngụy Thời nhanh chóng đồng ý rồi, sợ ông già lại đổi chủ ý.

Khiến Ngụy Thời càng ngoài ý muốn chính là, Ngụy Thất gia còn cấp cho Ngụy Thời một căn nhà trống trong thôn, để anh mở trạm xá ở đó, nhà trống tổng cộng có hai gian phòng, gian phía trước làm trạm xá, gian phía sau là một căn phòng sinh hoạt nhỏ, để cho Ngụy Thời ở đó, thậm chí có cả phòng bếp nhỏ nữa.

Đương nhiên, Ngụy Thời không định ở lại đây . Nhà anh ngay tại thôn Ngụy, không lý gì còn ra ngoài ở.

Thương lượng mọi chuyện rõ một năm một mười rồi, Ngụy Thời vẻ mặt nhẹ nhàng từ nhà Ngụy Thất gia rời đi, Ngụy Thất gia ngồi trên ghế bành ở nhà chính, nhìn theo bóng dáng anh rời đi, sau một lúc lâu, mới truyền đến một tiếng thở dài.

Ngụy Thời trở về nhà, lại vội một trận, ăn cơm xong, múc nước tắm rửa.

Thùng tắm chứa nước lạnh kéo lên từ giếng, buổi tối nóng bức, dùng nước lạnh tắm không thể nghi ngờ là chuyện khiến người sảng khoái tinh thần nhất.

Ngụy Thời cởi hết quần áo, trần truồng đứng ở bên cạnh thùng tắm, cầm cái khăn mặt trong tay, có chút đỏm dáng nương theo ánh đèn quan sát mặt nước, dùng tay vuốt vuốt mái tóc ướt sũng, hướng về mặt nước tự mình nhe răng nở nụ cười.

Đột nhiên, động tác nhe răng của anh cứng đờ.

Anh nhớ tới, xế chiều hôm nay lúc băng qua cái cầu kia, tay phải của anh vẫy vẫy, ảnh ngược trên mặt nước cũng vẫy vẫy theo, nhưng cái tay mà bóng ấy vẫy không phải là tay phải, mà là tay trái…

FML, thật sự là gặp quỷ mà. Ngụy Thời trong lòng mắng một câu.

2 thoughts on “Làm Vợ Của Quỷ: Chương 272+ 273

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s