Làm Vợ Của Quỷ : Chương 274+275

Chương 274: Tắm Rửa

Edit/ Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

.

.

Ngụy Thời vươn tay khuấy nước trong thùng một chút, múc chút nước rửa mặt, có lẽ thật là có khỉ nước tác quái ở nơi đó, ngày mai lại đi nhìn một chút, anh không yên lòng chà chà xà phòng, cầm khăn mặt lau ở trên người.

Ban đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng nước ào ào chảy.

Nước chảy dọc theo thân thể xuống, ngoằn nghèo chảy về phía lỗ thoát nước, tất cả mọi thứ cũng không khác biệt lắm so với bình thường, một tay Ngụy Thời múc nước dội phía sau lưng, tay còn lại dùng khăn vòng ra sau chà chà. Nước mang theo bọt xà phòng có chút đục đục, dọc theo xương sống lưng chảy về khe nhỏ giữa mông, nước phía sau lưng dường như có ý thức của mình, toàn bộ nối nhau chảy về hướng kia, thậm chí, chúng nó cũng không chảy xuống đất, mà là chui vào khe mông.

Dòng nước không ngừng ve vuốt bộ phận bí ẩn kia.

Thật giống như có một đôi tay triền miên, đang vuốt ve thân thể gầy yếu trước mắt này, từng tấc từng tấc , tham lam du động , không người nào chú ý tới loại đùa bỡn im hơi lặng tiếng này—— Ngụy Thời dội nước xuống ngực, dòng nước vốn phải  chảy xuôi bốn phía thân thể lại không ngừng cọ rửa hai điểm trước ngực anh, mang theo một chút cảm giác khác thường.

Ngụy Thời không phải là người đặc biệt cẩn thận, lại nói, trong đầu anh có chuyện, động tác tắm rửa đều làm theo bản năng. Hơn nữa, là một người đàn ông, mấy chuyện tắm rửa làm qua loa là được rồi, không giống như đàn bà, vừa tắm vừa có thể nhìn tình trạng làn da của mình này nọ, cho nên anh căn bản liếc cũng không thèm liếc thân thể mình một cái, mãi cho đến khi ngực ngưa ngứa khiến anh sợ run cả người, từ trạng thái thất thần thanh tỉnh lại, anh cúi đầu nhìn thoáng qua, cầm lấy khăn mặt lau một hồi, thật giống như dùng phấn viết bảng chà đi những chữ viết trên bảng đen vậy.

Nước quẩn quanh hai điểm nhỏ kia rồi chảy xuống, trực tiếp hướng về nơi mẫn cảm giữa hai chân.

Nước lạnh vờn quanh bên trên, đau nhức rất nhỏ bỗng hóa lớn dưới cảm giác lạnh lẽo, ngược lại thành khoái cảm.

Ngụy Thời liếc nhìn nửa người của mình một cái, nhớ tới bản thân lâu rồi không phát tiết, hiện tại có cảm giác, Ngụy Thời cũng không tính nhịn xuống, anh vươn tay, nắm chặt chỗ kia, bắt đầu xoa nắn. Khoái cảm quen thuộc giống như thủy triều đánh ụp lại, Ngụy Thời nhịn không được mà thoải mái thở dài một hơi, khẽ nhắm mắt lại, động tác dưới tay càng nhanh .

Dòng nước đang chảy xuôi trên mặt đất bỗng dâng lên, nước trong thùng tắm cũng lơ lửng giữa không trung, dòng nước sáp lại gần, dội lên người Ngụy Thời, Ngụy Thời hoảng sợ, động tác trên tay dừng lại, vừa định mở mắt ra, chợt nghe đến phía sau truyền đến một tiếng động nhỏ, bên lỗ tai có một làn gió cực nhẹ thổi qua, thật giống như có người cố ý thổi khí bên tai anh vậy.

Ngụy Thời biết đây là đụng phải quỷ .

Dòng nước không ngừng cọ rửa khe mông, ngực, bụng, giữa hai chân, chỗ nào cũng không buông tha, to gan lớn mật trêu chọc thân thể anh, Ngụy Thời nhịn không được run lên một chút, miệng thiếu chút nữa đã rên rỉ thành tiếng, anh nhanh chóng cắn chặt răng, yên lặng niệm “Chú đuổi quỷ” .

Hơi thở lạnh băng quanh quẩn bên anh, dòng nước cẩn thận săn sóc từng điểm mẫn cảm trên người anh, thân thể Ngụy Thời có thể làm ra phản ứng cơ bản nhất, nhưng không cách nào phản kháng gông cùm xiềng xiếc trên người, giống như bị quỷ áp giường, nhưng mà tình huống so quỷ áp giường nhẹ hơn một chút, ít nhất thân thể anh dưới những động tác vuốt ve vẫn cảm nhận được khoái cảm, sẽ run rẩy rất khẽ, mà những phản ứng này không chịu sự khống chế của anh, hiển nhiên là lấy lòng con quỷ to gan lớn mật phía sau này.

Đến cuối cùng, trong lúc được dòng nước ve vuốt đụng chạm, Ngụy Thời rốt cục nhịn không được, tiết ra.

Chất bẩn màu trắng theo dòng nước chảy xuống hướng mặt đất.

Ngụy Thời mở ra mắt, toàn thân vô lực thở dốc, cả buổi mới trở lại bình thường.

Anh nhìn thoáng qua phòng tắm trống không mà yên tĩnh, lạnh lùng hừ một tiếng, vừa rồi cái cảm giác này, không phải là lần đầu tiên anh trải qua đương nhiên anh biết được rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, thằng quỷ nhỏ lâu không thấy kia đã trở lại.

Ngụy Thời nghiến răng nghiến lợi mắng một trận, tắm táp qua loa một hồi rồi rời khỏi phòng tắm.

Bên ngoài chính là viện nhỏ trong nhà.

Vừa ngước mắt liền thấy Ngụy Hân đang đứng dưới một tàng cây cách phòng tắm không xa, Ngụy Thời cũng không có tâm tình để ý tới cậu, hiện tại anh một lòng một dạ nghĩ cách làm sao giải quyết gọn gẽ một lần thằng quỷ nhỏ càng ngày càng quá phận kia, “Anh tắm xong rồi, em vào đi.” Anh nói với Ngụy Hân.

Ngụy Hân dựa vào thân cây, phân không rõ là người hay là cây.

Ngụy Thời lê bước qua, cầm lấy tay Ngụy Hân kéo cậu từ dưới tàng cây ra, “Còn dây dưa lằng nhằng gì nữa, đi tắm rửa, tắm xong đi ngủ sớm một chút.”

Ba ngày sau, chú Hai Ngụy được đưa lên núi.

Trong nhà cũng yên tĩnh trở lại, bản thân Ngụy Thời cũng là người rất có động lực, trong vòng một tuần đã mở xong trạm xá, mua một ít thuốc thường dùng còn có dụng cụ chữa bệnh đơn giản, quét dọn khử độc căn nhà hai phòng làm trạm xá kia, cũng không chọn ngày, cứ thế mà khai trương.

Thôn Ngụy tổng cộng cũng khoảng một ngàn người, bệnh nặng nhất định là phải đi bệnh viện, mấy bệnh vặt như phát sốt cảm mạo này nọ thì mới đến trạm xá, quê nhà hương thân , Ngụy Thời lập tức tìm được cảm giác sinh hoạt tự tại hơn so với trước kia ở trong bệnh viện vừa bận rộn lo lắng lại vừa rối ren.

Lúc không có bệnh nhân, còn có thể tìm vài người lập bàn mạt chượt.

Cuộc sống miễn bàn dễ chịu biết bao nhiêu .

Ngay cả chuyện phát sinh ở đêm tắm rửa đó, dường như cũng không khiến người nổi nóng lắm.

Bệnh tình mẹ Ngụy dần dần chuyển biến tốt đẹp, Ngụy Hân tuy rằng vẫn là im lặng , ít nhất người vẫn ở trước mắt anh, không mất tích nữa, Ngụy Thời cảm thấy ánh mặt trời sáng lạn, hoa rất là thơm, cỏ rất là xanh, anh Ngưu cách vách đánh bài thua tiền không chịu chi cũng không đến nỗi chướng mắt lắm .

Hết thảy mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp.

Ngụy Thời còn thường thường gọi vài cú điện thoại cho Ngụy Ninh, khoe khoang một chút về cuộc sống mới của mình, khiến Ngụy Ninh đang liều chết liều sống phấn đấu thành phố B vừa hâm mộ vừa ghen tỵ, Ngụy Thời mỗi lần cúp điện thoại đều đắc ý lẫn thỏa mãn.

Chẳng qua, người khó tránh khỏi sẽ có lúc vui quá hóa buồn.

Ngày nọ, anh vẫn giống như bình thường, xỏ dép lê, đạp lên ánh tà dương, ngậm điếu thuốc, lết bước về nhà, vừa đến cửa nhà, chợt nghe một tiếng rầm vang lên thật lớn, cửa lớn bị đập mạnh vào tường, trên bức tường màu trắng xuất hiện vài lỗ hổng, Ngụy Thời hoảng sợ, nhanh chóng chạy tới định nhìn một chút rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, thì nhìn thấy mẹ Ngụy đầu tóc rối bù từ trong nhà chạy ra, vừa nhìn thấy Ngụy Thời liền rít lên.

Tiếng rít sắc bén giống như có người dùng móng tay cào thật mạnh xuống thủy tinh khiến lỗ tai đau nhức.

Mẹ Ngụy ngả nghiêng lảo đảo, lúc vượt qua cánh cửa, liền ngã dúi dụi xuống mặt đất, Ngụy Thời nhanh chóng chạy qua nâng bà dậy, mẹ Ngụy ngẩng đầu, biểu tình điên cuồng, đã gần mất đi lý trí, bà nắm chặt cánh tay Ngụy Thời, móng tay bấm thật sâu vào thịt Ngụy Thời, Ngụy Thời đau đến run người, chịu đựng không gỡ tay bà ra, mà là nhẹ nhàng lên tiếng, “Mẹ, đây là làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì ?”

Ánh mắt dại ra của mẹ Ngụy dấu một chút oán độc, “Đều là mày, đều tại mày, tao không nên sinh ra mày, đều là mày, đều là mày.”

Bà không ngừng lặp đi lặp lại những lời này.

Ngụy Thời nghe không hiểu ra sao, không biết vì sao bà lại nói như vậy, nhưng mà cái câu “Không nên sinh ra” từ trong miệng cha mẹ mình nói ra, vẫn làm lòng người có chút đau không muốn nghĩ, chẳng qua tinh thần mẹ Ngụy vốn là có chút vấn đề, cũng không nên kích thích bà nữa, cho nên anh dịu dàng nói với mẹ Ngụy, “Được, đều là lỗi của con, chúng ta trước tiên vào nhà,  có chuyện gì vào nhà lại nói.”

Gân xanh trên cổ mẹ Ngụy nổi lên, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần mặt vặn vẹo không thành bộ dáng, trên mặt đều là mồ hôi, bà kéo căng cổ, dùng thanh âm sắc bén rít lên, “Ba của mày chết, hắn đã chết, đều tại mày, đều là mày sai.”

Hàng xóm tất cả đều vây lại đây, tôi một lời bà một lời lao xao hẳn lên “Đây là làm sao vậy?” “Thím nhà Ngụy chẳng lẽ lại…” “Ngụy Thời à, mau đỡ mẹ con vào, có muốn lên bệnh viện hay không, muốn người giúp thì gọi một tiếng.” Ngụy Thời miễn cưỡng đồng ý vài tiếng, dưới sự trợ giúp của vài thím ở bên cạnh, khống chế cánh tay mẹ Ngụy, cưỡng ép bà vào phòng, có lẽ vừa rồi giãy dụa mạnh mẽ khiến mẹ Ngụy dùng sức quá nhiều, hiện tại bà được người ta đỡ xụi lơ vô lực ngã xuống ghế, miệng vẫn còn lẩm bẩm, “Gia Thành chết, đều là hắn sai, đều là hắn sai.” Bà vô thần nhìn bốn phía, “Đều là hắn sai.”

Ngụy Thời hít sâu một hơi.

Cha của anh, Ngụy Gia Thành, đã mất tích mười mấy năm , người trong nhà đều cho rằng ông đã chết.

Hiện tại mẹ Ngụy náo loạn một hồi như vậy, chẳng lẽ là có ẩn tình khác?

Lúc này, đám người chen chúc ngoài cửa đột nhiên tránh qua, để lộ ra một đường, có tiếng ho khan mơ hồ truyền đến, Ngụy Thất gia cũng tới .

___

Chương 275: Hỏi Ý

Edit/Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

.

.

 

Ngụy Thất gia chống gậy, gõ gõ tảng đá lót mặt đất, phát ra tiếng vang “cộc cộc cộc” lanh lảnh, từng chút từng chút, gõ xuống tim người, tuy rằng nhìn qua chỉ là một cụ già suy yếu bảy tám mươi tuổi, nửa thân nằm trong mồ, nhưng khí thế phát ra trên người cũng rất là uy nghiêm, ông nhìn người thôn Ngụy vây đến ba vòng trong ba vòng ngoài, “Đều đứng ở chỗ này làm gì, tản ra đi, tản ra đi, để lại hai người ở đây chăm sóc chút là được rồi.”

Người thôn Ngụy lập tức giải tán, còn hai người đàn bà trung niên lưu lại.

Ngụy Thời nhíu mày nhìn mẹ Ngụy sắc mặt tái nhợt, một đầu mồ hôi lạnh, do dự không biết có nên đưa người đến bệnh viện kiểm tra một chút hay không, tình huống tinh thần khi tốt khi xấu, nếu tiếp tục chuyển biến xấu đi thì sẽ khó chữa.

Miệng mẹ Ngụy lặp đi lặp lại mấy câu nói vừa rồi

Ngụy Thời nhớ tới, kỳ thật đây không phải là lần đầu tiên anh nghe mẹ Ngụy nói như vậy, mấy năm trước, thời điểm lúc Ngụy Hân mất tích, mẹ Ngụy cũng từng nói qua mấy câu giống như vậy, nói anh hại chết ba Ngụy lại còn muốn hại chính em mình.

Lúc đó, Ngụy Thời cũng không đem những lời này để ở trong lòng.

Mẹ Ngụy bởi vì chuyện của Ngụy Hân, trạng thái tinh thần rất kém , mỗi ngày đều hốt hoảng .

Nhưng mà, bây giờ mẹ Ngụy vẫn như cũ nhắc lại những lời ấy, Ngụy Thời liền không thể không bắt đầu hoài nghi.

Ngụy Thất gia đứng ở trước mặt mẹ Ngụy, dùng giọng nói như gió xé hét lớn một tiếng, “Được rồi, cô thân làm mẹ, cái gì có thể nói, cái gì không thể nói cũng không biết ?”

Mẹ Ngụy bị giọng rít này của ông làm cho hoảng sợ, thân thể run lên, miệng mấp máy, cuối cùng yên tĩnh lại.

Vừa mới la xong, Ngụy Thất gia liền bắt đầu ho khan, tiếng ho kịch liệt, thân thể ông dường như sẽ rơi rụng giây tiếp theo vậy, Ngụy Thất gia khoát tay một cái, “Các người đỡ cô ta vào trong nghỉ ngơi một chút, ta còn chút chuyện muốn nói với Ngụy Thời.”

Hai người phụ nữ trung niên ở lại đó đỡ mẹ Ngụy vào phòng.

Trong phòng chỉ còn lại Ngụy Thất gia cùng Ngụy Thời, trong chốc lát mọi thứ bỗng yên tĩnh trở lại.

Ngụy Thất gia thở dài, “Cháu đừng đem những lời mẹ cháu nói để ở trong lòng, cháu cũng biết tình huống của bà hiện giờ. Bà là phụ nữ, một mình nuôi các con lớn lên không dễ dàng chút nào.”

Ngụy Thời nghiêm mặt lại, “Cháu biết, cháu chỉ không yên tâm mà thôi.”

Ngụy Thất gia còn nói, “Vốn đang muốn tìm cháu bàn chuyện này, hôm nay tình huống như thế này thì tạm thời khoan nói. Cháu trước tiên hãy dàn xếp hết mọi chuyện trong nhà, còn chuyện kia thì về sau lại bàn tiếp.”

Ngụy Thời như có như không gật đầu một cái, “Cháu nghe theo ông .”

Không mặn không nhạt nói vài câu như vậy xong rồi Ngụy Thất gia bước đi .

Ngụy Thời đi nhìn mẹ Ngụy, hai người phụ nữ trung niên kia nhìn thấy Ngụy Thời đến, nói với anh một tiếng rồi cũng rời đi, mẹ Ngụy ngây ngốc ngồi ở trên ghế, hai mắt vô thần nhìn cửa sổ, ánh sáng ảm đạm chiếu vào, rọi xuống gương mặt bà, Ngụy Thời mới phát hiện, mẹ Ngụy thật sự đã già rồi, trên mặt bà đã có rất nhiều nếp nhăn, mái tóc dần đã hoa râm, tinh thần bà giống như người già tuổi xế chiều, mà tuổi thực tế của bà lại chưa đến năm mươi.

Ngụy Thời ngồi xổm xuống  bên người mẹ Ngụy, nắm chặt bàn tay lạnh băng mà khô gầy của bà.

Giọng nói mẹ Ngụy trống rỗng, “Bọn họ đều nói Gia Thành chết, ta không tin, ta biết hắn không chết, bọn họ không lừa được ta, bọn họ đều nói ta điên rồi, hừ, bọn họ mới điên rồi, đầu óc ta còn rõ ràng lắm, hắn không chết, hắn không chết…” Tay bà dùng sức cầm lấy tay Ngụy Thời, gân xanh nổi trên mu bàn tay, “Hắn không chết, ta biết hắn không chết, cậu mau tìm hắn trở về…”

Ngụy Thời dùng tay kia vỗ vỗ tay mẹ Ngụy, trấn an bà, “Được, con đi tìm.”

Mẹ Ngụy quay đầu, “Đi ngay bây giờ.”

Ngụy Thời cười khổ một chút, “Được, con sẽ đi ngay bây giờ.”

Thấy Ngụy Thời đáp ứng rồi, mẹ Ngụy mới quay đầu, lại xuất thần nhìn cửa sổ.

Ngụy Thời ở trong phòng ngây người trong chốc lát, mới chậm rãi đi ra ngoài.

Kỳ thật Ngụy Thời đã gần như quên bẵng mất chuyện ba Ngụy mất tích. Thời gian cách đây đã lâu, lúc đó anh lại quá nhỏ, hơn nữa ba Ngụy hằng năm đi làm ở bên ngoài, quanh năm suốt tháng cũng chỉ ở nhà vài ngày, hình tượng cha trong đầu anh không chiếm chỗ nhiều, sau cùng, liền quên sạch sẽ, chỉ là có lúc ngẫu nhiên nhớ tới, trong đầu cũng chỉ có hình ảnh một người đàn ông mơ hồ, cảm thấy quen thuộc lại thân thiết, còn nhiều hơn nữa thì không có ấn tượng mấy .

Đối với Ngụy Thời mà nói, sức nặng của sinh mạng Ngụy Hân cùng mẹ Ngụy không thể nghi ngờ là nặng hơn rất nhiều.

Nhất là Ngụy Hân, làm bạn bên anh đến lớn, luôn luôn ở bên anh.

Mất đi cha, mẹ thì quanh năm suốt tháng làm việc ở bên ngoài, lúc mới đầu, hai anh em Ngụy Thời bị giao cho nhà chú Hai chăm sóc, sau đó, nghe được thím Hai ở sau lưng buông lời oán giận với chú Hai nói thêm hai đứa con nít thì thêm nhiều chuyện, gánh nặng cũng nặng hơn, Ngụy Thời tự học nấu ăn, tự mình coi sóc việc nhà, tự mình chăm sóc em trai nhỏ tuổi hơn.

Đó là một khoảng thời gian cô độc rất dài.

Chỉ có Ngụy Hân im lặng ít lời, Ngụy Hân nghe lời hiểu chuyện, mang đến tia sáng cho khoảng thời gian u tối ấy. Hai anh em nương tựa lẫn nhau, chăm sóc cho nhau, cũng chính bởi vì vậy, chuyện Ngụy Hân mất tích mới khiến cho Ngụy Thời gặp đả kích lớn như vậy, thiếu chút nữa anh không gượng dậy nổi.

Bây giờ mẹ Ngụy nhắc lại chuyện xưa, Ngụy Thời cũng đặt chuyện này ở trong lòng, quyết định tìm thời gian đi tra một chút.

Nghĩ vậy, Ngụy Thời nhớ tới lần gặp mặt trước, cậu có nói qua, cùng với tình trạng tinh thần bây giờ của mẹ Ngụy, anh hoài nghi không biết bên nhà mẹ Ngụy có mắc bệnh tâm thần di truyền hay không. Ngụy Thời gãi gãi cằm, thở dài thật sâu.

Qua hai ngày, Ngụy Thời nhìn trạng thái tinh thần mẹ Ngụy có chuyển biến tốt đẹp, anh tìm một người chăm sóc mẹ Ngụy, mỗi tháng năm trăm đồng, cũng không cần bà làm chuyện khác, chỉ là lúc mình ở trạm xá thì chăm sóc coi chừng mẹ Ngụy một chút, nếu như mình có chuyện rời nhà thì giúp nấu cơm.

Ngụy Thời vừa đóng cửa trạm xá liền ra ngoài.

Anh muốn tìm nơi ba Ngụy xuất hiện cuối cùng trước khi mất tích, cũng là nơi ba Ngụy làm việc. Công việc của ba Ngụy rất đơn giản, chính là làm than bếp lò cho người ta, bây giờ thì đều dùng khí đốt chứ không dùng than, nhưng mười mấy năm trước, trong thành phố vẫn chủ yếu dùng than nhiều hơn.

Ngụy Thời đi trên đường, ánh mắt nhìn cửa hàng mặt tiền hai bên đường.

Khu phố này đã từng rất phồn hoa, nhưng bây giờ cũng đã có vẻ cũ kỷ, nhất là khi so với những khu nhà cao tầng mới xây chung quanh, khu nhà nhỏ này, càng giống như một miếng vải thô ố vàng, cửa hàng nơi mặt tiền thấp bé chật chội, ngỏ nhõ chật hẹp, người đến người đi, bảng hiệu cửa hàng có mới có cũ, xen lẫn nhau, giống như thời không giao thoa với nhau.

Đi một hồi, đã đến cuối phố, Ngụy Thời có chút lo lắng, có lẽ cửa hàng ba Ngụy từng làm đã đóng cửa, đây là chuyện rất có khả năng xảy ra. Cho nên, khi anh nhìn thấy bảng hiệu có vài chữ to “Cửa hàng dụng cụ làm bếp Vượng Ký”, cùng với dòng chữ nhỏ bên dưới “Chuyên kinh doanh các loại bếp than, bếp lò”, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, vẫn may, ông chủ cửa hàng này rất tốt, mười năm như một tiếp tục kiên trì, không đóng cửa không chuyển không đổi nghề, ngay cả tên tiệm cũng không đổi, thật sự quá tốt .

Ngụy Thời vào cửa hàng, bên trong bày một loạt bếp than đá mới tinh đủ loại hình dạng, một người đàn ông trung niên đang cầm một miếng tôn bạc gõ gõ đập đập, nhìn thấy Ngụy Thời tiến vào, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hỏi anh, “Muốn mua bếp than đá hay là muốn cái gì?” Ông đứng lên đón Ngụy Thời, cầm lấy cái khăn bên cạnh lau lau tay.

Ngụy Thời đưa qua một điếu thuốc cho ông.

Ông chủ kỳ quái liếc nhìn Ngụy Thời một cái, nhận lấy thuốc, “X Dung Vương* à.”

*Là tên thuốc lá

Ngụy Thời cười hì hì đáp lời với ông chủ, nói vài câu, ông chủ cũng người dễ chịu, cẩn thận hồi tưởng lại một chút, ông mới rốt cuộc nhớ tới người tên Ngụy Gia Thành này, ông chủ vừa hút thuốc vừa nói, “Cậu là người nhà của chú ấy? Con trai?”

Ngụy Thời gật gật đầu, “Đúng vậy, ba cháu mất tích nhiều năm như vậy, cháu hy vọng có thể tìm được chút đầu mối gì đó…”

Vẻ mặt ông chủ hiểu rõ, “Ài, kỳ thật trước kia đã có người hỏi qua bác vài lần, không thì cũng mấy câu từa tựa vậy, chuyện mười mấy năm trước, đến bây giờ bác cũng không còn nhớ rõ, bác lúc ấy có nói, Ngụy Gia Thành xin nghỉ về nhà xong thì căn bản là không có trở về đây làm việc, bọn họ cũng không tin.”

Ngụy Thời sửng sốt một chút, “Ý ông chủ là ba cháu không có về lại đây.”

Ông chủ gật đầu khẳng định, “Đúng vậy.”

Ngụy Thời suy nghĩ một chút, “Ông chủ, phiền bác cẩn thận suy nghĩ một chút, lúc trước khi xảy ra chuyện này ba cháu có hành động kỳ quái gì hay có nói điều gì lạ không?”

Ông chủ cũng rất chịu phiền, ông hút thuốc suy nghĩ trong chốc lát, “Ầy, trước kia cũng có người hỏi qua, bác lúc ấy liền nói, chú ấy a, chính là ba của cháu, không có hành động cổ quái gì, ngày đó chú ấy xin phép khi về nhà, còn nói hai ngày nữa sẽ trở lại, đâu nghĩ  vừa đi… Ầy, người a…” Ông chủ cảm khái, đột nhiên, ông chau mày, “Lúc chú ấy rời đi, dường như có nói một câu gì đó, ầy, coi đầu óc của bác này, lớn tuổi , trí nhớ cũng không tốt .”

Ngụy Thời tỉnh táo tinh thần, nhanh chóng đưa một điếu thuốc qua, “Đừng nóng vội, ông chủ, bác cứ chậm rãi nghĩ.”

Ông chủ rít một hơi thuốc, “Hình như là nói muốn đưa hai đứa con trai ra ngoài.”

Ngụy Thời gãi gãi tóc, “Chỉ những lời này?”

Ông chủ gật gật đầu xác định, “Đúng vậy, có lẽ không nói y như vậy , nhưng ý trong lời nói đó cũng mang nghĩa tương tự thế, lúc ấy bác còn tưởng rằng chú ấy là nghĩ điều kiện trong thành phố tốt, muốn đưa con trai vào đấy học.”

Trước khi mất tích ba Ngụy tâm tâm niệm niệm đều là hai đứa con trai, trong lòng Ngụy Thời có chút đau đớn.

Anh lại nói tiếp hai ba câu với ông chủ, sau đó lại mời ông đi ăn bữa cơm.

Nhưng mà, chỗ ông chủ cũng không nói chuyện gì hữu dụng nữa.

Ngụy Thời không vui trở về thôn Ngụy.

Đến cửa nhà, thì nhìn thấy mẹ Ngụy đang ngồi ở trên ghế cao, đang canh gì đó, người thím anh mời đến chăm sóc mẹ Ngụy nhìn thấy anh trở lại, nhanh chóng chạy tới, “A Thời, A Thời, mau tới đây, mẹ con lại phát bệnh, bà ấy đặt tất cả vật dụng của con ở đó.” Thím chỉ chỉ một góc, nơi đó đặt đầy một đống đồ, Ngụy Thời đi qua liền thấy, đều là những thứ mình thường hay dùng, từng cái từng cái đều đặt ở đó.

Mẹ Ngụy ngồi ngay ngắn trên ở ghế, nhìn Ngụy Thời.

Ngụy Thời không biết đã xảy ra chuyện gì, anh gãi gãi cằm, có chút bất đắc dĩ đi qua, “Mẹ, mẹ lôi hết đồ của con ra ngoài làm cái gì vậy?”

Mẹ Ngụy ngồi thẳng tắp, ánh mắt thanh minh, thần trí nhìn qua cũng không hỗn loạn, bà nhìn Ngụy Thời, “Cậu mau đi tìm ba cậu trở về, tìm được thì tôi vẫn nhận cậu là con, còn tìm không được, tôi coi như không có đứa con như cậu.”

Ngụy Thời biến sắc.

Mẹ Ngụy nói xong câu này, đứng lên, đóng cửa lớn lại, Ngụy Thời bị nhốt bên ngoài cửa.

Advertisements

5 thoughts on “Làm Vợ Của Quỷ : Chương 274+275

  1. Thương a Thời quá à. .. Số a khổ vậy hay sao ak. Đến khi gặp A Dương vẫn cứ cực. Thương lắm lắm luôn. Chờ kết quả cuối a. Hihi.
    Cám ơn nàng nhiều nhé Nguyệt. Moa moa 😘😘😘 thi tốt nàng nhé

  2. Đọc đến đây thì không nhịn được phải trồi lên cảm thán một hơi, tội nghiệp A Thời ghê, ch xúi quẩy cực khổ gì cũng tới tay, vận mệnh gì không biết. Đọc cuốn đầu thấy Ngụy Ninh cũng thê thảm rồi mà không ngờ anh còn muốn thảm hơn Ngụy Ninh gấp mấy lần, vì người khác mạng mình cũng chả cần.
    Chào chủ nhà, định làm một người đọc im lặng thôi, nhưng không nhịn được, cảm ơn chủ nhà vì mọi thứ, bạn dịch rất hay.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s