Thần Mộc – Chương 51+52

Chương 51: Về lại tông môn

Edit/Beta: Hải Đường Tĩnh Nguyệt

*Lâu lâu bonus hai chương cho mọi người~

nhung-dong-vat-dau-gau-tu-khi-moi-lot-long

Anh nói không được dọa người. Tui đâu có dọa người, tui dọa hổ mờ~~~

.

.

Mạc Thiên Liêu nhìn Thái Thủy trong tay, im lặng sau một lúc lâu. Cái thứ này chính là linh trí tập trung đại trí tuệ thiên địa? Sao vẫn có cảm giác có chỗ nào đó sai sai.

“Sớm nói nó là phế vật rồi.” Thanh Đồng khinh thường nhìn cái miệng đang há to kia, ngẫm lại Mạc Thiên Liêu vì cái thứ như vậy mà ném mạng đi, thật sự là xấu hổ muốn chết.

“Meo meo à, cưng không thể nói như vậy,” Thái Thủy bay đến bên cạnh Thanh Đồng, dạo qua một vòng quanh y,“Đó là cưng còn chưa biết điểm ưu việt của anh đấy thôi.”

Nói rồi, miệng rộng đồi mồi nháy mắt biến thành một thanh trường kiếm, còn tự làm cho mình vỏ kiếm hoa lệ xứng tầm, rồi sau đó biến thành miệng nói:“Anh có thể biến thành phi kiếm.”

Nói xong, nháy mắt lại biến thành trường đao, biến thành cung tiễn, biến thành ám khí, vô luận biến thành cái gì, vẫn là vật cứng mang sắc đồi mồi, mỗi khi biến hình xong, lại biến thành miệng để giải thích:“Anh có thể biến thành trường đao, cung tiễn, ám khí vô địch, cái gì cần có đều có, chỉ có thứ cưng không thể nghĩ được, không có thứ anh biến không ra .”

Giọng nói Thái Thủy cực kỳ ầm ĩ, làm cho Thanh Đồng đau đầu, bị y nâng tay, một cái tát quất qua.

Thần khí đang nói đến hùng hồn nhất thời biến thành một mảnh lá rơi thê thê thảm thảm bay xuống dưới, thấy không ai vớt nó lên, liền bay trở về lại, trốn sau lưng Mạc Thiên Liêu, biến thành miệng tiếp tục dong dài không thôi:“Chủ nhân, tui nói cho anh nghe nè, mèo này không thể chiều được, phải dạy bảo thì mới có thể nghe lời, úi da, nóng nóng nóng !”

Mạc Thiên Liêu tóm cái miệng rộng kia lại, bóp ở trong tay, dấy lên mộc trung hỏa. Thần khí không ngại bất kỳ ngọn lửa nào, chỉ sợ mỗi mộc trung hỏa luyện thành nó.

Bị đốt một hồi, Thái Thủy thành thật, ỉu xìu biến thành một đóa hoa đồi mồi, nằm ở trên sàn thuyền bay, còn tung ra vài cánh hoa, làm bộ hoa tàn điêu linh, khó mà sống nổi.

Thanh Đồng nâng tay búng nó, thần khí lù lù bất động, cũng không nói, bĩu môi:“ Phế vật này lưu chuyển ở các phòng đấu giá suốt trăm năm, sợ là học thấu triệt mấy thứ giả dối của con buôn.”

Mạc Thiên Liêu đau đầu xoa xoa thái dương, như thế nào cũng không nghĩ tới Thái Thủy biến thành bộ dạng này, nhớ ngày đó hắn từ trong thiên tài địa bảo đào ra linh trí này, thì nó vẫn còn là một vầng sáng nho nhỏ thẹn thùng đó.

“Cũng không thể nói như thế được,” Thái Thủy thấy hai người nói chuyện, lại nhịn không được xen mồm,“Nhập thế xuất thế đều tu hành, con buôn có chỗ tốt của con buôn.”

Mạc Thiên Liêu tóm lấy cái miệng rộng ấy lại:“Gần đến tông môn , lúc có người không cho ngươi nói, cũng không cho lộn xộn.”

“Vậy tui biến thành cái gì?” Thái Thủy bay đến đỉnh đầu Mạc Thiên Liêu, thấy linh kiếm thuộc tính hỏa kia,“Chủ nhân, anh có tui rồi, thế vậy mà còn dám dùng linh khí khác sao! Đây là vị trí của tui!”

Ốc Vân Tông, im lặng an hòa như lúc xưa.

Thái Thủy bị chỉnh một hồi, thành thành thật thật biến thành một cái bảo hộ cổ tay đồi mồi, đeo trên cổ tay phải Mạc Thiên Liêu. Mạc Thiên Liêu vốn muốn đi bái kiến tông chủ trước, kết quả sư tôn nhà mình thẳng đường trở về Ốc Thanh Động, hắn chỉ đành cùng trở về.

“Sư tổ! Sư thúc!” Trong động đệ tử đời thứ hai đang cần cù chăm chỉ luyện kiếm, nhìn thấy Thanh Đồng nhất tề hành lễ, Thanh Đồng đầu cũng không gật trực tiếp hướng cung Thanh Ninh đi.

Mạc Thiên Liêu đi theo sau sư tôn, hơi hơi gật đầu với các đệ tử kia.

“Đó là, sư thúc?” Các đệ tử nhìn khí thế nam tử áo đen tăng một đoạn lớn, bọn họ nhớ rõ ba tháng trước lúc sư thúc rời đi vẫn chỉ là tu vi sơ kỳ trúc cơ đi? Nhìn tựa hồ……

“Sư thúc, đã kết đan ……” Tố Hằng tu vi tối cao trong nhóm đệ tử đời thứ hai liếc nhìn liền nhìn ra.

“Cái gì !” Mọi người sửng sốt vô cùng, điều này sao có thể đâu? Dù có là thiên tài đi chăng nữa, cũng không khả năng ba tháng đã kết đan!

“Sư huynh, huynh nhìn lầm rồi!”

“Làm sao có thể được, hắn là song linh căn !” Có đệ tử đời thứ hai không phục, một song linh căn làm sao có thể so với siêu việt thiên linh căn, không đến hai năm đã kết đan, gạt người đúng không? Cái tên thiên linh căn cùng nhập môn với Mạc Thiên Liêu đến nay còn chưa tới trúc cơ đó !

Đi vào rừng trúc phía trước cung Thanh Ninh, nghe được thanh âm răng rắc răng rắc, một con hổ vằn nằm ngửa trên sàn, ôm một cây trúc cắn say sưa, ống trúc thô thô kia đã bị cắn ra lông. Một con hỏa hồ li ngồi xổm bên cạnh hổ, bất đắc dĩ nhìn hắn:“Mạnh Hổ, ngươi có nghe ta nói chuyện hay không?”

Con hổ mập ngưỡng đầu, đảo mắt nhìn hồ ly:“Nghe được, thế nhưng sư tôn ta chưa trở về, chuyện đại hội ba phái này, không có sư tôn dẫn đi, sao ta tự mình đi được?”

“Sư tôn ta cùng sư thúc Huyền Cơ đều sẽ đi , Ốc Thanh Động hiện tại chỉ có một mình ngươi, ngươi không đi ai đi?” Hỏa hồ li nâng vuốt, vỗ vỗ đầu hổ mập,“Quyết định như vậy đi.” Nói xong, liền xoay người rời đi.

“Ấy, Viêm Liệt sư huynh.” Hổ mập đứng lên, nhào qua ngăn lại đường đi hỏa hồ li, ai ngờ nhào lên quá nhanh, bị vấp món đồ chơi ống trúc của mình, lập tức bổ nhào vào đè bẹp hỏa hồ li dưới thân.

Hỏa hồ li giãy dụa không ra, một luồng sáng hồng lóe lên Viêm Liệt, mặc đạo bào tay rộng màu đỏ xuất hiện dưới thân hổ, nâng tay chuẩn bị lôi hổ mập qua một bên.

Lúc Thanh Đồng cùng Mạc Thiên Liêu đi tới, nhìn thấy chính là một cảnh như vậy.

Hổ vằn dài hơn một trượng, đè nam tử mắt hoa đào dưới người, tư thế cực kỳ bất nhã.

Mạc Thiên Liêu giật giật khóe miệng:“Hai vị sư huynh, quấy rầy .”

Một tay Viêm Liệt đẩy hổ mập ra, đứng lên, vội ho một tiếng, khom người hướng Thanh Đồng hành lễ:“Sư thúc trở lại.”

“Ừ,” Thanh Đồng lên tiếng, ngồi xuống xích đu,“Đi nói với sư phụ ngươi một tiếng.” Ngụ ý, chính là y không định đi bái kiến tông chủ .

Viêm Liệt theo thói quen đáp :“Hôm nay tới là vì chuyện đại hội ba phái, vừa khéo sư thúc trở lại, còn thỉnh sư thúc cho biết.”

Thanh Đồng hơi hơi nhíu mày, đại hội ba phái, chính là thịnh hội ba tông môn lớn tụ họp, bình thường là mỗi trăm năm mới có một lần, tính tính thời gian, xác thật cũng nên đến:“Lát nữa bổn tọa sẽ thương lượng cùng Thiên Lang.”

“Vâng.” Viêm Liệt cung kính đáp, đứng dậy cáo lui.

“Sư tôn !” Con hổ mập tới gần lên xích đu, lại gần sư tôn, cọ đầu trên mu bàn tay.

Thanh Đồng nâng tay cho hắn một bàn tay, đưa bạch hồ ly bên trong vòng tay ra, đặt trên đầu hổ.

Hổ mập sửng sốt, cố sức giương mắt nhìn đám lông màu trắng trên đầu:“Sư tôn, cái này giao cho tông chủ hay là trực tiếp đưa Viêm Liệt?” Chung quy đây là một con hồ ly.

Tiểu hồ ly đương nhiên có thể nghe hiểu lời hổ mập nói, thấy vậy lập tức nhảy xuống, biến thành thiếu niên áo trắng, phù một tiếng quỳ trên mặt đất, vin đầu gối Thanh Đồng:“Để ta cùng ngài đi, xin ngài đừng đem ta tặng người.”

Bạch hồ ly là ôm lòng tình nguyện bị đại yêu ăn cũng không làm linh sủng cho người khác, nơm nớp lo sợ theo Thanh Đồng chạy lâu như vậy, chợt nghe nói muốn đưa cậu cho người khác, nói cái gì cũng không chịu.

“Nhưng ngươi là hồ ly.” Hổ mập vây quanh thiếu niên dạo qua một vòng, trong Ốc Thanh Động chỉ có hổ, đương nhiên, còn có bàn cào, nuôi hồ ly không thích hợp lắm.

“Trước nuôi đã, sau rồi nói tiếp.” Thanh Đồng phẩy tay, lắc lắc gáy thiếu niên, lại biến nó thành hồ ly, ném tới đỉnh đầu hổ mập.

Hổ mập nghiêng nghiêng đầu, cảm giác cục lông trên đầu đang lạnh run, rất đáng thương , liền không nói gì nữa, nhấc chân chuẩn bị đãi hồ ly đi ăn chút hịt, đột nhiên nghe được một tiếng “Cạch”, cúi đầu, nhìn thấy một cái kẹp bẫy hổ* màu đồi mồi đang chuẩn bị đóng lại, một chân trước của nó khéo sao đạp ngay giữa cái kẹp đó.

“Grao –” Hổ mập dọa nhảy dựng, nhảy mạnh qua một bên.

“Ấy dà da, bị dọa rồi.” Kẹp bẫy hổ biến thành một cái miệng rộng, há há cười nhạo hắn.

Mạc Thiên Liêu nâng tay triệu hồi Thái Thủy quấy rối về:“Vừa rồi ta nói như thế nào ?”

“Anh nói là không được nói chuyện trước mặt người khác, đây cũng không phải người, là hổ.” Thái Thủy đảo quanh tay Mạc Thiên Liêu, thấy hổ mập hiếu kỳ nhìn nó, liền lại biến thành kẹp hổ, cạch cà cạch cạch bay đi cắn hắn.

Hổ mập sợ tới mức dựng thẳng đuôi, đầu đội hồ ly chạy như bay.

Mạc Thiên Liêu xoa xoa thái dương, quay đầu nhìn sư tôn, phát hiện Thanh Đồng không biết khi nào đã ngủ. Thở dài, gọi thị nữ lấy thảm đến đắp cho y.

“Mèo này thật xinh đẹp, so với vài lô đỉnh tui thấy ở phòng đấu giá thì còn đẹp hơn.” Thái Thủy không biết khi nào đã bay trở về, lượn ở sau Mạc Thiên Liêu chậc chậc cảm thán.

“Em ấy vì ta mà xé rách thần hồn, ngươi có biết biện pháp gì tu bổ không?” Mạc Thiên Liêu nâng tay, nhẹ nhàng vén tóc trên gương mặt mỹ nhân qua một bên, sau đó nắm cái miệng đang lơ lửng giữa không trung vào bàn tay, thấp giọng hỏi.

Miệng rộng giãy dụa, ý đồ trốn thoát lòng bàn tay tùy thời sẽ phóng hỏa thiêu mông nó:“Anh cho tui ăn Cửu Hồn tinh, tui liền nói cho anh.”

_____________

Tác giả có lời muốn nói: Vở kịch nhỏ:

Tiểu hồ ly: Ta muốn ở lại chỗ này

Đại thấp huynh: Không được, nơi này chỉ dưỡng hổ

Tiểu hồ ly:[ chỉ Thợ Mộc ] vậy hắn là cái gì?

Đại thấp huynh: Hắn là bàn cào của hổ

Thợ Mộc:……

*Cái kẹp bẫy hổ lúc đóng lại nhìn như thế này

463

Khi mở ra nó giống như cái miệng răng cưa. Đạp trúng cái miếng tròn tròn ở giữa là nó sẽ bật vào. Cực kỳ nguy hiểm.

__________

Chương 53: Cửu Hồn

.

.

Bởi vì dung hợp đá Thái Sơ có thể tự hấp thu linh khí thiên địa, chuôi thần khí Thái Thủy này cơ bản không cần cung cấp bất cứ linh lực nào, tự mình có thể đổi tới đổi lui, bay tới bay lui, căn bản không cần ăn cái gì.

Mạc Thiên Liêu hơi hơi nhíu mày:“Ngươi muốn cửu Hồn tinh làm cái gì?”

Miệng rộng bay ra, biến thành một cái dây chuyền:“Nhìn thấy không, chỉ cần khảm Cửu Hồn tinh trên này, tui liền biến thành dây đeo cổ cho mèo. Để mỹ nhân đeo tui lên cổ, liền có thể ôn dưỡng thần hồn.”

Cửu Hồn tinh có thể ôn dưỡng thần hồn, cái này Mạc Thiên Liêu đương nhiên biết, lúc trước mua Cửu Hồn tinh cũng vì mục đích này, bắt lấy cái vòng mèo tự mình đa tình kia:“Vô nghĩa, cái này ta đương nhiên biết.” Hắn làm Thái Thủy tỉnh lại, cũng không phải để nó nói mấy thứ mà người thường cũng biết, nếu thứ này vô dụng như vậy, dứt khoát……

“Ấy dà da, được rồi, là bạch hồ ly kia cần Cửu Hồn tinh,” Thái Thủy cảm giác được sát ý của chủ nhân, nhanh chóng sửa miệng,“Tui với nó tốt xấu gì cũng quen biết một hồi.”

“Ư……” Thanh Đồng đang ngủ bị thanh âm ầm ĩ kia làm ồn, hơi hơi nhíu mày, phát ra một tiếng hừ nhẹ.

Mạc Thiên Liêu buông Thái Thủy ra, uy hiếp nó không cho tiếp tục nói, nâng tay  ôm lấy mỹ nhân trên xích đu, đưa vào trong phòng.

Thời gian gần đây Thanh Đồng ở cùng hắn, tinh thần vẫn luôn căng thẳng, Thí Địa dù sao cũng là tu sĩ hóa thần, chỗ đó lại là ma cung Thí Địa. Cho nên, mèo nhỏ ham ngủ không có ngủ suốt ngày giống như lúc trước, mỗi lần Mạc Thiên Liêu ngồi thiền mở mắt ra, nhìn thấy không phải cục bông đang tỉnh thì chính là sư tôn đang canh giữ bên cạnh hắn.

An trí tốt cho Thanh Đồng, Mạc Thiên Liêu định tìm nơi không có ai để hỏi Thái Thủy cho ra lẽ, ai ngờ mới ra khỏi cung Thanh Ninh, liền bị một đám sư điệt vây quanh.

“Sư thúc, ngài đã trở lại, Chấp Sự Đường có rất nhiều chuyện chờ ngài quyết định đó.” Chưởng quản Chấp Sự Đường, Tố Hằng sư điệt cầm chặt ống tay áo Mạc Thiên Liêu, kéo hắn về hướng Chấp Sự Đường.

Chấp Sự đường Ốc Thanh Động, nay cực kỳ náo nhiệt. Những lúc đến tháng lãnh đồ, các đệ tử xếp hàng ở Chấp Sự Đường. Lúc trước giao do đệ tử chưởng sự lĩnh, hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ bị cắt xén, nay công khai lĩnh, hóa ra lại bớt chuyện .

Mạc Thiên Liêu bước vào chính sảnh Chấp Sự Đường, mọi người đều nhìn lại đây.

“Ý? Vị tu sĩ kim đan kia là ai?” Ngoại trừ vài đệ tử chưởng sự, rất nhiều người không thường gặp Mạc Thiên Liêu, thêm nay đã thành kim đan, khí thế đại biến, đương nhiên sẽ có người không nhận ra.

“Đó là nhị sư thúc á.” Tố Vấn ở trong đám người xếp hàng cười nói, nhìn gương mặt sư thúc càng tuấn lãng, căn bản không dời mắt được.

“Cái gì?” Sư tỷ muội bên cạnh đều sợ hãi than,“Mấy tháng trước sư thúc bất tài không phải vừa trúc cơ hay sao?”

“Mấy tháng đã kết thành kim đan, làm sao lại có nhân vật thiên tài như vậy!” Có người không tin, cái này hoàn toàn không hợp lẽ thường, tôi luyện tâm cảnh không phải một sớm một chiều có thể hoàn thành, trừ phi có kỳ ngộ gì đó, được cao nhân làm chỉ điểm, hoặc là có linh bảo quán đỉnh.

Vài nam đệ tử đều gật đầu, đều không tin tưởng loại chuyện này, thấp giọng nói:“Nói không chừng là vì bái nhập sư môn, cố ý áp chế tu vi, nay……”

“Mấy tháng kết thành kim đan , trước đây cũng không phải không có,” Tố Vấn không quen nhìn sắc mặt vài nam đệ tử ghen tị, giọng nói lạnh lùng,“Chính mình làm không được, không có nghĩa là người khác làm không được, đừng nói bậy, quên những người bị xử trí vài ngày trước đó rồi sao?”

Mọi người nghe vậy, lập tức ngậm miệng.

Bằng thần hồn cường đại của Mạc Thiên Liêu, đương nhiên nghe rõ ràng thấu đáo mấy lời nói chuyện khe khẽ của các đệ tử, quay đầu hỏi Tố Hằng sư điệt:“Ngày hôm trước xử trí người nào?”

Lúc trước người Thanh Vân Tông đến khiêu khích, nói ra nhiều bí mật như vậy, ví như đệ tử thân truyền của động chủ hóa ra là song linh căn vân vân , tất nhiên là có người phản bội tông môn để lộ bí mật. Sau khi bọn Mạc Thiên Liêu đi rồi, tông chủ hạ lệnh nghiêm tra, ngược lại thật sự bắt được đến vài tên nội gián. Ngoài ý liệu là, trong đám này không có thiếu niên Trình Khê thường xuyên đối với Mạc Thiên Liêu âm dương quái khí, ngược lại là hai tên đệ tử đan linh căn bình thường tông chủ mới thu, tâm sinh ghen ghét, muốn nhập phái khác.

“Xử trí như thế nào ?” Mạc Thiên Liêu ngồi xuống, nhìn sổ sách cao chừng một thước trên bàn, xoa xoa ấn đường.

“Hết thảy trục xuất môn phái .” Tố Hằng đáp, bởi vì này những người này còn chưa tiếp xúc đến bí mật quan trọng nhất của tông môn, những gì biết cũng không nhiều, tin tức lộ ra kia cũng không quan quan trọng, tông chủ nhân từ, không phế linh căn bọn họ, chỉ là trục xuất sư môn.

Vài tên nằm mơ muốn nhập phái khác không biết trong ba tông môn lớn, tuyệt sẽ không thu đồ đệ trục xuất sư môn của đối phương, đi Thanh Vân Tông chạm một mũi, đi Lưu Vân Tông, lại càng nhục nhã. Bọn họ chỉ có thể đi một số môn phái nhỏ không danh tiếng mà thôi.

Mạc Thiên Liêu gật đầu, tông chủ vẫn rất hảo tâm, nếu để hắn xử trí, tất nhiên là phế linh căn rồi ném ra ngoài. Người như thế tâm thuật bất chính, một khi có thế lực tất nhiên sẽ quay về trả thù, còn nữa, trong tông môn này thật sự là bí mật quá nhiều, không giết một người răn trăm người thì khó mà trấn áp được.

Sự tình trong Chấp Sự Đường chờ hắn phúc đáp ý kiến xếp thành núi, Mạc Thiên Liêu bất đắc dĩ phát hiện, đại sư huynh nhà mình chỉ xử lý những chuyện quan trọng nhất, phàm là có thể kéo dài, thì hết thảy để lại cho hắn xử trí.

Đợi Mạc Thiên Liêu sắp xếp xong xuôi chuyện ở Chấp Sự Đường, đã đến lúc hoàng hôn.

Mạc Thiên Liêu mang theo Thái Thủy đi ra phía sau núi, định chặt chút cây ăn quả nấu cơm tối cho mèo đại gia, thuận đường cẩn thận đề ra câu hỏi với Thái Thủy.

Thảo mộc phía sau núi vẫn tươi tốt như trước, Mạc Thiên Liêu tìm một cây ăn quả phẩm chất thích hợp, tâm niệm vừa động, trong tay xuất hiện một cái rìu đồi mồi dài, vung lên chém tới cây ăn quả kia.

Hổ mập từ trong rừng bước ra, trên đầu còn đội hồ ly màu trắng, hóa thành hình người chào hỏi Mạc Thiên Liêu:“Sư đệ, lại chặt cây à.”

“Răng rắc” Cái cây to bằng chén trà bị một rìu bổ gãy, Mạc Thiên Liêu lên tiếng, tiếp tục chặt, chém thân cây thành vài đoạn, lại chặt thành củi bự tầm hai ngón tay.

“Cái rìu này của ngươi không tệ ,” Mạnh Hổ lấy hồ ly nhỏ trên đầu xuống,“Ta đi một chuyến tới chỗ tông chủ, ngươi chăm sóc nó một lát, lúc về ta lại đây lấy.”

“Mang nó theo không tốt.” Mạc Thiên Liêu nhìn thoáng qua hồ ly cuộn thành một cục ngồi trên tảng đá, hồ ly có thể tự mình trốn khỏi phòng đấu giá, hắn không cho rằng người này nhu nhược như vậy, còn phải lúc nào cũng có người quản lý.

“Nó sợ người.” Đại sư huynh bất đắc dĩ nói, phẩy tay liền đi .

Mạc Thiên Liêu liếc nhìn hồ ly kia, dọc đường đi mèo đại gia vẫn đem hồ ly này làm gối đầu, không nguyện ý ngủ trên đùi y . Âm thầm phỉ nhổ bản thân lòng dạ hẹp hòi một chút, Mạc Thiên Liêu thu thập củi gỗ đã chặt tốt, ôm tới bãi đất trống.

Hồ ly nhỏ cũng cùng chạy qua, biến thành thiếu niên áo trắng ngồi gần bên hắn.

“Ngươi tên là gì?” Mạc Thiên Liêu nghĩ đến, lâu như vậy cũng chưa từng nói chuyện với hồ ly lần nào.

“Sương Nhẫn,” Thiếu niên đáp, ôm đầu gối nhìn Mạc Thiên Liêu bận việc một lát, đột nhiên hỏi,“Nghe nói ngươi ở phường thị mua được một loại tinh thạch màu tím, có thể cho ta xem không?”

Mạc Thiên Liêu nhướn mày:“Ngươi biết đó là cái gì?”

Sương Nhẫn hơi mím môi:“Ta không biết thứ trong tay có phải là nó hay không, nhưng ta muốn tìm Cửu Hồn tinh.” Thời gian gần đây, cậu nhìn ra được, Mạc Thiên Liêu là luyện khí sư cực kỳ lợi hại. Cậu lập máu thề, sẽ không phản bội Thanh Đồng, Thanh Đồng không cho cậu nói chuyện của Mạc Thiên Liêu cho người khác, thì bất luận trước mặt kẻ nào cậu cũng sẽ không nhắc tới.

Nói xong, Sương Nhẫn móc ra một miếng bạc vụn:“Đây là khiên bạc ta trộm được từ phòng đấu giá, có thứ này có thể luyện ra pháp khí tránh né huấn linh giác.”

Mạc Thiên Liêu tiếp nhận kia miếng bạc vụn, có chút sửng sốt, khiên bạc này quả thật là cực kỳ khó có được:“Ngươi muốn ta giúp ngươi làm?”

“Thần hồn chân nhân bị hao tổn, nói ra cũng rất cần cái này.” Sương Nhẫn nhìn chằm chằm ánh mắt Mạc Thiên Liêu.

Ánh mắt Mạc Thiên Liêu đột nhiên biến lạnh, nháy mắt thoáng qua, bóp chặt cổ thiếu niên:“Ngươi có mục đích gì?”

“Ta là Hàn Sương An Hồn Hồ, khụ khụ, đương có thể nhìn ra,” Sương Nhẫn không có phản kháng, tùy ý hắn bóp,“Ta đưa khiên bạc cho ngươi, ngươi phải đáp ứng làm cho ta một pháp khí phòng huấn linh giác.”

Hàn Sương An Hồn Hồ, thần hồn không thể tự nhiên thu lại, bản thân liền có công hiệu trấn an thần hồn, thuộc về yêu thú tương đối dễ dàng bắt giữ. Khó trách Móng Nhỏ muốn bắt nó làm gối đầu, ngủ ở trên An Hồn Hồ có thể xoa dịu đau đầu.

Mạc Thiên Liêu buông tay ra, nhíu mày nhìn thiếu niên ánh mắt kiên định kia, cậu ta đã rời khỏi phòng đấu giá, vì sao đối với thứ này lại chấp niệm như thế?

“Muội muội của ta, cũng bị bắt,” Sương Nhẫn cắn cắn môi,“Ta phải đi tìm nó.” Hàn Sương hồ bọn họ bình thường chỉ sinh hoạt trên Tuyết Sơn, rất quái gở, nếu là có người mạnh mẽ muốn ký kết huyết khế, vậy thì muội muội can trường của cậu không biết lại làm ra việc ngốc gì, cậu phải mau chóng đi tìm nàng mới được.

Mạc Thiên Liêu yên lặng nhìn thiếu niên này một lát, chậm rãi nâng tay, sờ sờ đầu cậu:“Tốt, ta thử xem.”

Cách đó không xa trong rừng, mỹ nhân mặc áo lụa nhám màu tuyết đứng ở sau cây, lẳng lặng nhìn một màn này, lặng yên không một tiếng động xoay người rời đi.

Mạc Thiên Liêu cầm chim trĩ đã nướng tốt đi cung Thanh Ninh, biết được sư tôn còn đang ngủ, chỉ có thể tiện nghi cho đại sư huynh vừa trở về. Mạc Thiên Liêu trở lại tiểu viện của mình, nhìn khiên bạc trong tay phát ngốc. Cửu Hồn tinh có thể làm thành thứ bảo dưỡng thần hồn, cũng có thể làm thứ phòng tránh huấn linh giác, hai thứ này có thể thống nhất làm một được không?

“Làm sao thế, đêm dài đằng đẵng, gối đơn khó ngủ?” Thái Thủy miệng rộng đang bay tới bay lui đỉnh đầu,“Óa, nóng nóng nóng !”

Một tay Mạc Thiên Liêu đốt mộc trung hỏa, một tay tóm Thái Thủy đến:“Ngươi có nói cho ta biết không, hả?” Buổi sáng hỏi nó làm sao tu bổ thần hồn, tên này vẫn đánh trống lảng chuyển đề tài.

“Anh hùng, đừng động thủ,” Thái Thủy kêu to,“Tui tuy hiểu biết huyền bí của thiên địa, nhưng chưa thông hiểu đạo lý, anh phải để tui có thời gian nghĩ đã chớ !”

Mạc Thiên Liêu ném Thái Thủy, nằm trên giường ngẩn người.

Thái Thủy biến thành một giá nến cắm tại đầu giường, đợi một lát lại nhịn không được nhỏ giọng lầu bầu:“Không có mỹ nhân trong ngực, làm sao có thể ngủ ngon? Mỹ nhân a, mỹ nhân……”

Sau một lát, Mạc Thiên Liêu mạnh ngồi dậy, trở mình xuống giường.

“Anh làm gì đó?” Thái Thủy bay lên cùng hắn, đi ra sân, xuyên qua rừng trúc, trèo qua cửa sổ.

“Ngủ.” Mạc Thiên Liêu trèo lên giường lớn mềm mại trong nội điện cung Thanh Ninh, nhẹ nhàng ôm mỹ nhân ngủ say vào trong lòng. Thanh Đồng tự nhiên cọ cọ mặt vào lồng ngực ấm áp kia.

Thái Thủy chậm rãi rơi xuống trên giường, nhìn Mạc Thiên Liêu muốn hôn một cái lại lúng túng không dám, sốt ruột ở bên gọi tới gọi lui, nhỏ giọng nói:“Muốn tui giúp hay không?” Nói rồi, biến thành một cái ngọc thế đồi mồi.

6 thoughts on “Thần Mộc – Chương 51+52

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s