Xả Tức Một Chút

Hôm bữa mình tranh luận trên page Mind Detox vì một bài về tự tử của giới trẻ trong giai đoạn khủng hoảng 1/4 cuộc đời. Mình công nhận là bài viết có ý tốt nhưng diễn giải về tự tử còn sai, đặc biệt là khi bài viết ám chỉ  người trẻ tự tử là do khủng hoảng phát triển mà nguyên nhân chính đến từ việc có quá nhiều sự lựa chọn dẫn đến hoang mang và bế tắc, thành ra người trẻ tự tử để không phải đối mặt với chọn lựa hay các vấn đề thêm lần nào nữa. Vấn đề nằm ở câu này, nó ám chỉ người có suy nghĩ tự tử là những người hèn nhát, không dám lựa chọn đối mặt với khó khăn hay quyết định. Trong khi, một người có suy nghĩ tự tử là khi họ tuyệt vọng không tìm thấy lối ra. Nghiên cứu cũng chỉ ra hơn hơn một nửa những người có tự tử đã tìm kiếm sự giúp đỡ từ các nguồn y tế trước khi thực sự tự tử. Và khi tất cả các phương thức ấy không còn hiệu quả thì họ mới chọn đến phương thức tự tử để chấm dứt nỗi đau. Nhưng ngay cả giây phút quyết định họ cũng cảm thấy băn khoăn và muốn tìm cách khác nhưng bản thân lại không thể thấy được đường ra. Vậy thì nói họ tự tử khi không dám đối mặt với sự lựa chọn, trốn tránh trách nhiệm có là quá khắt khe hay không?

Mình đọc và hiểu được người viết bài không có chuyên môn gì về tâm lý và viết theo kiểu bạn ấy hiểu từ cuộc nói chuyện giữa các chuyên gia và bạn trẻ. Tuy nhiên, trang Mind Detox được thành lập với tiêu chí rằng “nâng cao nhận thức và trang bị phương pháp giải quyết các vấn đề tâm lý nghiêm trọng cho giới trẻ thành thị.” nhưng người viết lại thừa nhận mình không có chuyên môn vậy thì làm sao nâng cao nhận thức tâm lý được?

Mình rất vui khi càng ngày càng có nhiều người chú ý về vấn đề sức khỏe tâm lý. Đỡ hơn cái thời mình loay hoay với trầm cảm mà còn không biết mình mắc bệnh gì vì thông tin khá hiếm trên mạng. Thế nhưng rối loạn tâm lý không phải là tâm lý thường thức, tâm lý đời sống mà chỉ cần đọc vài bài, nghe vài nơi là hiểu. Nó rất phức tạp và dễ bị hiểu sai. Đó cũng là nguyên do vì sao vẫn còn nhiều lầm tưởng và thành kiến về các rối loạn tâm lý. Đừng lấy lý do không hiểu chuyên môn để bao biện cho sai lầm. Nó có thể gây chết người đấy ạ.

Trong cuộc tranh luận với bên kia thì có một chị chuyên gia tâm lý, tham gia cuộc nói chuyện về chủ đề trên, vào nói chuyện với mình. Đại ý rằng, à ờ chị ấy thường đọc những bài viết về tâm lý, tuy có những chỗ sai nhưng các bạn ấy cũng là có ý tốt, với lại đây cũng là chủ đề khó nên các bạn ấy không hiểu rõ thì cũng nên châm chước. Chứ bây giờ nếu các bạn ấy không viết thì còn ai viết đây, và phải đợi đến bao giờ? Mình thì suy nghĩ thà ít mà đúng còn hơn nhiều mà sai. Tại sao chúng ta lại du di cho những người truyền bá thông tin sai lệch chỉ vì họ không hiểu. Mà trong khi những thông tin ấy có thể gây ra tác hại lớn, hoặc chết người? Chúng ta lên án những thầy đồng, bà cốt dùng nước tro chữa ung thư, tẩy chay họ, đòi hỏi chính quyền xử lý họ vì những gì họ làm có thể gây nguy hiểm đến tính mạng con người. Vậy mà lại du di cho trường hợp đưa thông tin sai lệch gây nguy hại đến sức khỏe người khác? Chỉ vì nó tác động lên tâm lý, chứ không phải thể chết, và vì chúng ta không nhìn thấy được nên nghĩ rằng nó không gây hại lắm?

Vì mình hiểu, nên mình có thể chỉ ra chỗ sai, vì mình hiểu nên mình có thể cảnh báo người thân không nên đọc bài viết ấy. Nhưng còn những người không hiểu thì sao? Có bao nhiêu người đọc rồi dùng suy nghĩ ấy, tâm thế rằng tự tử là trốn tránh trách nhiệm để nói với người thân đang mắc rối loạn tâm lý của mình? Và có bao nhiêu người sau khi nghe sẽ càng cảm thấy bản thân vô dụng và chọn lựa cái chết? Trong thời đại công nghệ thông tin ngày nay, một bài post lên FB trong quãng thời gian ngắn có thể đạt được cả ngàn share, độ phủ sóng lan rộng đến bất ngờ. Một thông tin sai cũng đủ đế giết người chứ chẳng cần dao kéo gì cả.

Thế nên các bạn ạ, hãy chọn lọc nguồn mà đọc, và khi đọc các thông tin khoa học từ các page mà bạn không biết thì luôn chỉ tin 50% mà thôi, còn lại 50% các bạn nên tự kiểm chứng. Đương nhiên, nếu đó là nguồn đáng tin cậy thì bạn khỏi cần kiểm chứng cũng được, như mình nè. Hi hi, bảo đảm với các bạn thông tin các bài viết tâm lý được đưa ra đã qua kiểm ra chéo từ các nguồn và đảm bảo đúng với khoa học cho đến thời gian hiện tại.

Cơ mà, lúc cãi nhau có một em học TLH ở trường đại học Nhân Văn vào mỉa mai mình là có học chuyên ngành tâm lý hay ko, hành nghề bao lâu, làm cái gì rồi mà dám chất vấn với tiền bối trong nghề, rồi lại dân tâm lý thì phải biết cách xả giận chỗ khác chứ sao lại dùng từ công kích thế kia. Mình thề là mình nói chuyện rất đàng hoàng các bạn ạ, có trên có dưới, lập luận rõ ràng. Mình chẳng hề công kích cá nhân ai mà nói thẳng vào điểm sai của bài. Mà mấy bạn trẻ bên VN cứ khoái xoáy vào cá nhân khi tranh luận nhỉ. Cơ mà mình không phải là dân trong ngành thật, nhưng về kiến thức thì mình dám cam đoan mình chẳng thua mấy bạn ấy đâu. Trẻ con bây giờ láo thật ấy. Nói chung là mình lờ nó luôn. Chứ gặp phải mình hồi xưa là mình tế con bé  lên rồi. Cảm thấy làm việc trong ngành khoa học với facts và evidence riết rồi mình mất khả năng mỉa mai luôn. Hu hu.

Advertisements

4 thoughts on “Xả Tức Một Chút

  1. Em đồng tình với chị trong bài viết này chị ạ, cơ mà em muốn nêu quan điểm chút thôi, ở cái vấn đề chị nói trẻ con giờ láo thật ấy, hiuhiu cái trình độ tranh luận trung bình của người Việt Nam bây giờ chứ chả riêng gì giới trẻ đâu chị, nó còn kém và thiếu tính xây dựng nhiều lắm T^T

    Tranh luận vốn dĩ là đặt vấn đề lên bàn cân mổ xẻ từng chi tiết để xem ưu nhược ra sao, tiếp tục chăm chút cải thiện hay loại bỏ bài trừ… cuối cùng mục đích chính vẫn là cái đích tốt hơn cho các bên tranh luận và cho chính cái vấn đề đó. Đấy mới là tranh luận tốt chứ. Em không hiểu sao em có suy nghĩ như vậy từ trước khi biết tới các kiến thức về nguỵ biện cho nên em chả thích tranh luận với hầu hết mọi người, vì nhiều người em thấy coi cái vấn đề tranh luận mang tính cá nhân, như kiểu họ gộp cả cái ý kiến của họ khi tranh luận vào một phần con người họ và họ phải bảo vệ điều đó cho bằng được ấy, nên chẳng ngần ngại lôi bản thân người khác vào công kích cạnh khoé hay là làm đủ trò con bò chả dính dáng tới vấn đề cần thảo luận miễn sao sau đó đạt được mục đích 😐 Ad hominem là kiểu nguỵ biện thấp kém nhất, tồi tệ nhất khi tranh luận, vậy mà em thấy trên mấy diễn đàn mạng bình bình thì số người mắc phải lỗi này vẫn nhiều lắm lắm luôn T^T

    Hình như đây là lần đầu em cmt trong nhà chị thì phải, nên em cũng nhân tiện bày tỏ sự cảm kích với những bài viết của chị, nó thực sự bổ ích, đặc biệt là loạt bài về trầm cảm và những bài nhắn nhủ tới tuổi trẻ của chị, những thông tin ấy từng giúp đỡ em nhiều lắm chị ạ ^_^ Chúc chị sức khoẻ và thành công trong cuộc sống để có thể tiếp tục con đường của mình chị nhé ~

  2. Ta đồng ý với ý kiến thà ít mà đúng còn hơn nhiều mà sai của cô. Khổ nỗi bây giờ rất nhiều người chỉ đọc dăm ba cuốn sách hoặc biết vài sự kiện đã đi sao chép lại và phát biểu ý kiến phiến diện và không có chuyên môn đầy ra rồi. Lượng thông tin trên mạng bây giờ rất nhiều, nhưng thực tế lại rất ít, vì quá loãng và loạn. Mà những quyển sách và nguồn có khi cũng không chính xác nốt vì người viết cũng không chuyên. Nhất là tâm lý là vấn đề phức tạp, nhưng thật ra bất cứ vấn đề khoa học nào cũng có thể sai lầm dù là chuyên gia. Có nhiều nguyên nhân, như không đủ dữ liệu, thời gian quá ngắn, áp lực kinh tế và chính trị (nghiên cứu cần tiền và chính phủ có thể bóp méo nếu bất lợi, dù cho ở mấy nước “tự do” cũng thế), v.v. Nên sàng lọc thông tin thiệt còn tốn nhiều thời gian hơn là tiếp nhận thông tin. =_=

  3. mình đồng ý với bạn về vấn đề chuyên môn. nếu nói như cái bạn viết bài kia thì mình cũng đang nằm trong phạm vi có nguy cơ tự tử vô cùng cao vì hiện tại mình mới ra trường, đứng trước rất nhiều lựa chọn nên cảm thấy hoang mang, đôi khi là bế tắc. thế nhưng mình thề là tuyệt đối chưa bao giờ mình nghĩ đến chuyện tự tử vì cái lý do vớ vẩn này bởi nhiều lựa chọn đồng nghĩa với nhiều tiềm năng và hi vọng. nó cũng giống như việc đi ăn một bữa tiệc buffet mà không biết chọn món nào trước nhưng làm gì có ai bỏ khỏi ăn nữa chỉ vì lý do đó, trừ khi tất cả những lựa chọn bày ra trước mắt đều không phải điều mà ta mong muốn.
    mình cũng rất thích tâm lý học nhưng ko có điều kiện học chuyên sâu nên chủ yếu là tự tìm hiểu qua sách báo và các kênh thông tin khác. dù vậy mình cũng hiểu được rằng tâm lý là một phạm trù rất phức tạp và có thể ảnh hưởng rất lớn đến bản thân mỗi người. thế nên nếu kênh thông tin về một vấn đề quan trọng như vậy không đảm bảo được mức độ chính xác thì chẳng khác nào đang đầu độc tư tưởng của mọi người. vậy nên mình hi vọng bạn giữ vững thái độ nghiêm túc như hiện tại, và cũng đừng vì một số người không quan trọng làm ảnh hưởng đến tâm trạng cũng như những việc mà bạn đang làm.

  4. Em đồng ý với chị 100% Ít về số lượng nhưng hơn về chất lượng vẫn sẽ tốt hơn ngược lại chứ! Mấy bạn bên ấy cũng thật… Sai thì phải sửa chứ nhỉ? Viết về tâm lý mà viết sai thì có khác gì giết người đâu? Hơi thiếu trách nhiệm nhỉ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s