40

[Cảm Nhận] Quốc Tướng Gia Thần Toán: Ân Tịch Ly – Nỗi sầu thương có ai tỏ tường?

Tôi đọc Hoàng Bán Tiên, Hào Mộc Vọng Thiên và Thịnh Thế Thanh Phong trước khi đọc đến Quốc Tướng Gia Thần Toán. Nó là bộ cuối cùng trong hệ liệt nhưng lại là điểm khởi đầu, tạo nút thắt cho ba bộ còn lại. Vì đọc ba bộ kia trước cho nên tôi phần nào đoán được diễn biến trong bộ cuối cùng này nên cứ chần chừ không đọc mãi vì tôi biết cái kết hạnh phúc trong bộ cuối chẳng được vẹn toàn mà tôi thì lại là đứa đa sầu đa cảm, nhát gan không chịu nổi cái đau. Thế mà không hiểu ma xui quỷ khiến gì mà mấy ngày trước tôi lại lấy hết dũng cảm đi đọc nó để rồi lại cảm thấy đau, thấy uất ức, thấy bất công. Chẳng đến mức khiến tôi rơi lệ mà cứ âm ỉ nhức nhối. So với cái cảm giác đau một lần rồi thôi thì cái sự âm ỉ này nó dai dẳng hành hạ người khác hơn rất nhiều. Thế là tôi lùng đọc những bài cảm nhận về Quốc Tướng, nhưng vẫn cảm thấy không đủ, còn thiếu thiếu gì đó. Cuối cùng đành gom góp vốn chữ nghĩa ít ỏi để nói ra hết những suy nghĩ của mình, để cho lòng nhẹ bớt.

Continue reading

12

Mạn Đàm – Ngụy Vô Song – Tần Chính, chàng có phải là lang quân trong mệnh? (Phần 1)

Bài viết này viết từ hồi hè năm ngoái, có nghĩa là cách đây gần một năm. Dùng dằng mãi, cuối cùng cũng đã có thể hoàn thành nó. Coi như là trả hết cái tình cho Tam Thê Tứ Thiếp, cũng như với cả Lão gia và Bảy vị Tần phủ chủ tử. Đã có một khoảng thời gian dài không viết, bây giờ viết lại, có chút không quen tay. Xin mọi người đừng chê trách.


Ngụy Vô Song – Tần Lão gia, người có phải là lang quân trong mệnh?

.

.

Người từng hỏi , sinh tử tương hứa để làm gì

Người cũng biết, tâm ta sánh tựa bàn thạch kia.

Continue reading

4

Trường tương tư – Vĩ Thanh

“Vân Tử, còn có câu ta chưa kịp nói với ngươi.”

“Câu gì?”

“Ta yêu ngươi.”

.

.

Bên cầu Nại Hà có một nam tử bạch y thanh tú đứng đợi, mấy chục năm rồi, y vẫn đứng đó, khoan thai, dường như không hề có ý định đi qua cây cầu ấy để đầu thai. Có kẻ tò mò, có kẻ quan tâm tới hỏi thì y chỉ bảo y chờ một người. Bóng bạch y vẫn lẻ loi cô độc đứng đó, ánh mắt tang thương như thể trải qua bao kiếp người.

Tên quỷ đứng canh bên cầu nhìn thấy y như vậy bèn chép miệng tiếc nuối, “Ta không biết phải nói ngươi ngốc hay ngươi điên đây. Diêm Vương thấy ngươi khi sống có công với bách tính, nên cho ngươi kiếp sau đầu thai vào nhà quyền quý, cả đời không âu không lo, sung sướng một kiếp. Thế mà ngươi nằng nặc không chịu, đòi phải đợi cho được người kia, cầu xin Diêm Vương cho ngươi cùng hắn đầu thai cùng một chỗ, lại quỳ trước cửa điện xin gặp bằng được Nguyệt lão, tiếp theo đó chịu trăm khổ hình để cầu được một sợi tơ hồng buộc duyên số kiếp sau của ngươi và hắn lại làm một, chấp nhận cùng hắn nên duyên trăm năm, một đời vô tử, trải qua biết bao sóng gió mới có được cuộc sống đạm bạc vui thú điền viên. Hắn đáng để ngươi làm thế hay sao?”

Bạch y Nam Tử thần tình tràn đầy luyến thương, nhìn về hướng dòng người đang kéo tới bên cầu, nhẹ mỉm cười đáp, “Đáng, rất đáng, là vì kiếp này ta đã nợ hắn, và vì ta đã Hứa cùng hắn Thiên kiếp bên nhau.”
Từ đằng xa, có một lão nhân mặc hoàng bào đang từ từ đi tới, thật lạ, theo từng bước chân của lão đi thì dáng người lại trẻ ra một chút, đến khi đứng trước mặt vị nam tử bạch y kia thì đã không còn hình dạng già yếu nữa rồi mà là một nam tử tuấn tú tiêu sái, mái tóc bạc xóa hóa thành đen mượt, làn da nhăn nheo lại căng tràn sức sống. trên mặt tiếu ý dâng trào,  Hắn cầm tay vị bạch y nam tử kia, khẽ đặt lên nó một nụ hôn rồi ôm chầm người kia vào lòng. Khóe mắt y đỏ hoe, đôi tay cũng ôm lấy thân hình vĩ ngạn kia thật chặt.

“Đã để ngươi đợi lâu.”

“Ngươi quả thật là giữ lời hứa, trở thành một minh quân.”

“Sao ngươi biết.”

“Mỗi người đi qua cầu Nại Hà ta đều giữ lại hỏi vài câu, cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã chiếu cố tiểu Quân.”

“Vậy thì giờ ngươi đền đáp ta như thế nào đây.”

“Ngươi muốn cái gì.”

“Đời đời, kiếp kiếp, vĩnh bất phân ly. Được chứ?”

:Được. Mạnh bà bảo ta với ngươi qua cầu không cần phải uống thang dược,  chúng ta phải nhớ ký ức về nhau từ kiếp này để biết mà trân trọng kiếp sau.”

“Vân Tử, còn có câu ta chưa kịp nói với ngươi.”

“Câu gì?”

“Ta yêu ngươi.”

_____________

Là He đó, ta ko có lừa mn nha~~~

9

Trường tương tư – Đoạn 6

Cô đăng bất minh tứ dục tuyệt 
Quyển duy vọng nguyệt không trường than.

(Trường tương tư – Lý Bạch) 

Chiếu đơn lạnh lẽo đêm trường 
Ðèn khuya cô ảnh chập chờn bóng ai 
Nhớ thương dạ những ai hoài 
Trăng soi rèm cuốn lại ngồi thở than.

(Quỳnh Chi dịch) 

. Continue reading

17

Trưng cầu dân ý. . . .

Tình hình là hôm kia ta thông báo mình sẽ làm Hắc Ô Nha, Bạch Ô Nha. Lúc đó thì search thử chưa thấy ai làm mới ôm về. Hôm nay buồn buồn lê google dạo thêm 1 vòng nữa thì thấy hóa ra đã có người làm rồi. Là bạn Minqiu. Tính ta thì không thích làm trùng, chẳng biết phải làm sao, đã edit dc vài chương rồi. Ta muốn tìm một hiện đại văn, tưng tửng giống giống vậy mà khó quá, hoặc là cái nào đó na ná như của Nam Khang vậy, nhưng tìm hoài hổng ra.

Giờ có nên làm cái Hắc ô nha, Bạch ô nha không đây? Nếu làm thì đương nhiên tiến độ của nó sẽ chậm, bởi vì ta muốn làm ra một bản edit tốt nhất,  mọi người cũng biết tính ta mà, chắc hổng ai có kiên nhẫn theo dõi đâu ha?

Làm sao đây, làm sao đây??? Cho ta ý kiến đi. . .

4

Farewell, my King!

Với cái kiểu sáng 8h30 thức dậy đi làm, trải qua 12 tiếng trên tiệm, về nhà lúc 8h30 tối, ăn cơm 1 tiếng đồng hồ, ngồi tám chuyện linh tinh với mọi người trong nhà 1 tiếng đồng hồ, lên mạng 3 tiếng đồng hồ, sau đó đi ngủ, rồi lại bắt đầu một ngày khác với chu trình như thế, khiến tôi dần mất đi khái niệm về thời gian và ngày tháng.

Continue reading