1

Luyện Tập Sơ Cứu Cảm Xúc

Từ khi còn bé, chúng ta đã được dạy cách chăm sóc cơ thể, như đánh răng mỗi buổi sáng, xức thuốc sát trùng vào vết thương và dùng băng cá nhân bao lấy vết thương lại để tránh nhiễm trùng. Chúng ta dành thời gian mỗi ngày để chăm sóc răng miệng hơn là chăm sóc tâm lý. Chúng ta đều biết cách giữ gìn sức khoẻ thể chất, nhưng hầu hết chúng ta lại không biết cách giữ gìn sức khoẻ tâm lý. Dường như trong chúng ta, sức khoẻ thể chất quan trọng hơn rất nhiều so với sức khoẻ tâm lý.

Chúng ta không thể tách rời sức khoẻ thể chất và sức khoẻ tâm lý. Cơ thể chúng ta là một chỉnh thể liên kết với nhau. Những chấn thương tâm lý sẽ có ảnh hưởng nhất định lên sức khoẻ thể chất dẫn đến các bệnh về đường tiêu hoá, tim mạch…Ngược lại, các bệnh thể chất cũng ảnh hưởng đến sức khoẻ tâm lý không kém. Những người mắc ung thư cũng có nguy cơ mắc trầm cảm cao.

Những vết thương tâm lý xảy ra thường xuyên hơn chúng ta tưởng. Những vết thương như thất bại, từ chối, cô đơn (loneliness)…ảnh hưởng rất nhiều lên tâm lý và sẽ càng tệ hơn nếu chúng ta lờ đi chúng. Chúng làm ảnh hưởng và thay đổi cuộc sống của chúng ta theo nhiều cách. Cô đơn lâu dài có thể dẫn đến trầm cảm. Thất bại hay từ chối, nếu không được xử lý kịp thời và đúng cách có thể khiến chúng ta dần mất đi lòng tự tôn (self-esteem), mất đi sự tự tin ở chính bản thân mình và dẫn đến hàng loạt hệ luỵ sau này. Continue reading

Advertisements
2

Khi Chiếc Hộp Pandora Trống Rỗng

*Hơi trễ nhưng chúc các bạn có một Giáng Sinh vui vẻ. Hy vọng năm 2018 tràn đầy niềm vui và may mắn nhé.

Cảnh báo: Bài viết có nhắc đến một số chủ đề nhạy cảm như tự sát và các chứng rối loạn tâm lý. Cần cân nhắc trước khi đọc. Mình không lên án hay lãng mạn hóa trầm cảm hoặc tự tử.
.
.
Trong thần thoại Hy Lạp, thần Zeus đã ra lệnh cho thần thợ rèn Hephaestus tạo ra nàng Pandora, người phụ nữ đầu tiên trên trái đất. Khi đưa nàng xuống trần, thần Zeus đã cho Pandora một cái hộp và dặn nàng đừng bao giờ mở nó ra. Một ngày nọ, do không nhịn được tính tò mò nên Pandora đã mở hộp ra. Và từ trong hộp, chết chóc, dịch bệnh, đói kém… và hàng loạt thứ xấu xa khác được giải phóng và tàn phá loài người. Pandora quá sợ hãi nên đã vội đóng hộp nên thứ dưới đáy hộp không kịp thoát ra, đó là hy vọng. Hy vọng ở lại, giúp loài người vượt qua những thứ xấu xa mà Pandora đã vô tình giải phóng.

Nhưng nếu ngay cả hy vọng không còn ở trong cái hộp thì sao?

Đối với những người mắc rối loạn tâm lý và có suy nghĩ tự tử, họ giống như đang giữ một chiếc hộp Pandora trống rỗng, không còn hy vọng để giúp họ vượt qua những thứ khủng khiếp ngoài kia.

Nhận thức của chúng ta cấu thành từ sinh học (các giác quan, các cơ chế sinh hoá trong cơ thể phân tích thông tin từ môi trường), từ xã hội (những chuẩn mực quy tắc, môi trường mà chúng ta sinh sống) và cả từ tâm lý. Nó tạo thành một cái bong bóng bao lấy chúng ta, hình thành một phạm vi nhận thức, một “thế giới” của chúng ta. Và phạm vi nhận thức có khả năng co giãn lạ thường dựa trên sự thay đổi của những yếu tố bên trên. Có bao nhiêu thứ bạn đã từng tin là thật nhưng rồi hoá ra lại là sai lầm?

Hãy nghĩ về một lỗi lầm mà bạn mắc phải. Bạn buồn, bạn tự trách mình, bạn nghĩ giá như mình làm khác đi thì sẽ như thế nào, và rồi bạn sẽ coi đó như là một bài học và tiếp tục bước tới. Nhưng, hãy thử tưởng tượng bạn bị kẹt trong mãi ở đấy, kẹt trong sự tự trách và cả giá như. Đó là nhận thức của người mắc rối loạn tâm lý và muốn tự tử. Nhận thức của họ lúc ấy dần dần bị thu hẹp lại, hy vọng bị siết chặt và sụp đổ.

Hầu hết các vụ tự tử đều có động lực đến từ cơn lũ cảm xúc mạnh mẽ, không lý trí, không cân đo ưu nhược điểm. Họ chỉ muốn thoát khỏi cơn đau không thể nào chịu nổi nữa. Mà cơn đau này lại bắt nguồn từ những thất vọng về các nhu cầu tâm lý, mà trong đó, quan trọng nhất là nhu cầu được kết nối và chứng tỏ năng lực. Những người nhận thấy rằng họ thất bại ở hai khía cạnh này thường trải nghiệm những trạng thái tiêu cực mãnh liệt, ví dụ như nhục nhã, tội lỗi, giận dữ và đau buồn. Và như đã nói trên, nhận thức của họ bị thu hẹp lại và chỉ tập trung vào những cảm xúc tiêu cực ấy. Họ có tầm nhìn trong đường hầm (tunnel vision), tựa như bạn nhìn qua một cái ống hẹp và chỉ nhìn thấy một điểm sáng duy nhất ở đầu kia, thay vì một khung cảnh rộng lớn. Và với những người có ý định tự tử thì điểm sáng ấy lại là cái chết.

suicide

Ảnh: Gary Waters/Ikon Images/Getty Images

Mong muốn được chết có quan hệ mật thiết với sự tách ly xã hội và niềm tin rằng mình đã trở thành gánh nặng với người khác. Cảm xúc thường thấy nhất ở các vụ tự tử là tuyệt vọng và bơ vơ. Cảm giác tuyệt vọng và cô độc xâm chiếm khiến người đó có cái nhìn tiêu cực về tương lai và họ tin rằng không có gì có thể giúp họ cải thiện tình hình, và không ai có thể giúp cả.
Mặc dù mong muốn được chết, thế nhưng những người có ý định tự tử thường cảm thấy mâu thuẫn với suy nghĩ này. Họ đồng thời mong ước bản thân có thể tìm một cách khác để giải quyết vấn đề. Thế nhưng, bong bóng nhận thức bị siết chặt khiến họ không thể nào tìm được giải pháp khác. Họ tin rằng, chiếc hộp Pandora của họ trống rỗng.

Có lý do sinh học nào giải thích cho tự tử hay không? Câu trả lời là có. Các nghiên cứu về mối quan hệ giữa các chất dẫn truyền thần kinh và tự tử tập trung chủ yếu vào sự giảm thiểu lượng serotonin trong não bộ. Khó khăn trong việc điều chỉnh hệ thống serotonin được tìm thấy giữa những người từng cố gắng tự tử. Các nghiên cứu về sinh đôi và nhận nuôi cho thấy các yếu tố di truyền cũng đóng vai trò quan trọng không kém. Genes góp phần làm tăng nguy cơ tự tử bằng cách gián tiếp tăng khả năng mắc rối loạn tâm lý, ví dụ như trầm cảm, tâm thần phân liệt hay lạm dụng chất. Đồng thời, genes cũng có liên quan đến nhiều hệ thống chất dẫn truyền thần kinh, và cả điều độ sức ảnh hưởng của các yếu tố môi trường tới hành vi tự tử, ví dụ như những sự kiện áp lực trong cuộc sống, bạo hành thuở nhỏ…

Bạn sẽ làm gì hay sẽ nói gì khi người thân hay bạn bè của bạn có ý định tự tử? Thật ra những gì bạn nói có thể không quan trọng bằng việc bạn lắng nghe. Lắng nghe để hiểu được. Đừng tranh cãi, và cũng đừng đổ lỗi. Họ đang nói về những suy nghĩ và cảm xúc của mình, điều này không có gì sai cả. Chỉ đơn giản bằng việc lắng nghe, bạn có thể là niềm hy vọng trong chiếc hộp Pandora trống rỗng ấy của họ. Nếu bạn nghi ngờ người ấy có ý định tự tử, thì hãy hỏi thẳng họ. Bạn không gieo vào đầu những người có ý định tự tử những ý nghĩ tuyệt vọng bằng cách nói về việc tự vẫn. Điều ngược lại mới đúng – nhắc đến chủ đề tự sát và bàn luận về nó một cách cởi mở có thể là bước ngoặc thay đổi cuộc đời họ.

—–

Mình không ủng hộ, cũng không lên án hành vi tự tử. Đương nhiên, mình mong muốn nếu có thể thì những người tự tử hãy nán lại thêm chút thôi, cho bản thân mình thêm cơ hội. Nhưng mình cũng hiểu được cảm giác tuyệt vọng khi cảm thấy bản thân rơi mãi trong hố sâu không lối thoát đó như thế nào. Thế cho nên mình cũng không trách người tự tử hay cho đó là tội ác. Sống trong chăn mới biết chăn có rận. Mình không sống cho đời của người khác nên không thể hiểu được họ đã trải qua những gì. Người đã đi rồi, có trách móc cũng chẳng làm ai hạnh phúc hơn. Nếu có thể, nguyện cầu họ tìm được an yên mà họ muốn.

Tự tử là một hành động phức tạp với nhiều yếu tố như tâm lý, sinh lý, môi trường cấu thành, mà dù có giải thích như thế nào cũng dường như không đủ. Hy vọng rằng bài viết này các bạn ít nhiều hiểu được tâm lý và suy nghĩ của người muốn tự tử. Để tìm hiểu thêm về những dấu hiệu và cách phòng chóng tự tử, các bạn có thể đọc theo link dưới đây:

https://beautifulmindvn.com/…/phong-chong-tu-sat-lam-the-n…/

Viết: Hải Đường Tĩnh Nguyệt
Tham khảo: Abnormal Psychology by Oltmanns and Emery
Ted talk: The bridge between suicide and life by Kevin Briggs

 

3

Sổ Tay Rối Loạn Trầm Cảm

*Mình muốn xả một tý trước, ai không muốn đọc thì kéo xuống dưới down sách về.

.

.

.

 

Mấy ngày nay rơi vào giai đoạn trầm cảm nặng nề. Giờ mới ngóc lên được mà share cái này cho các bạn. Từ chủ nhật tuần rồi, mỗi đêm mình chỉ ngủ dc 4 tiếng, cơ đau nhức, mệt mỏi vã rời và cực kỳ trống rỗng.

Mình thực sự chưa bao giờ nghe nhạc của SHINee hay của J.H. Nhưng đọc tin anh qua đời, mình xót cực kỳ, mà mỗi lần nhắc đến nước mắt mình muốn rơi. Mình xót là vì trầm cảm lại lấy đi một sinh mạng nữa. Mình xót là vì thấy được trầm cảm đã hủy hoại nhận thức của một người như thế nào mà ngay khi có cả những thành công trước mắt, anh ấy vẫn cảm thấy bản thân không tài năng và không được công nhận. Mình xót là vì đó có thể là mình trong tương lai, khi mình đã từng đến rất gần cái chết và điều duy nhất níu kéo mình lại là vì mình không muốn ba mẹ mình hay bạn trai mình cảm thấy tội lỗi vì họ làm chưa đủ tốt, hay họ không giữ được mình.

Cứ mỗi lần đọc tin về ai đó ra đi trong cuộc chiến với trầm cảm, mình lại mất đi hy vọng.

Mình biết rằng mình sẽ ổn thôi, vì đây không phải là lần đầu tiên. Nhưng cái cảm giác tuyệt vọng, trống rỗng, mệt mỏi và mất phương hướng này thật là chết tiệt mà.

.

.

Mình bỏ rất nhiều công sức vào cuốn sổ tay này, hy vọng những bạn nào nghĩ rằng mình có thể mắc bệnh thì hãy đi khám, đừng thờ ơ nhé. Hãy đưa cho bạn bè, cho người thân đọc, nếu bạn nghĩ họ cần nó. Đừng để trầm cảm lấy đi thêm một người nữa, mình thật không thể chịu nổi đâu.

Các bạn truy cập link dưới đây để tải booklet:
– Bản rút gọn (1MB) thích hợp cho những bạn đọc trên tablet hoặc điện thoại: https://goo.gl/L14YrE
– Bản đẹp (9MB) thích hợp cho những bạn muốn in ấn: https://goo.gl/dRGZzw

Lưu ý: Các booklet này tuy được phát miễn phí nhưng TUYỆT ĐỐI không được copy hay chỉnh sửa khi chưa có sự cho phép của các tác giả cũng như in ra để bán với mục đích thương mại.

0

To My Future Self – Cho Tôi Của Tương Lai

Bạn muốn mình là người như thế nào trong ba năm nữa, năm năm nữa, hay mười năm nữa? Hãy viết ra những dự định, mong muốn hay những lời bạn muốn gửi đến bản thân sau này. In nó ra, bỏ vào một phong bì, dán lại và ghi ngày bạn sẽ mở nó ra, hay giữ nó trong hòm thư nháp trong email của bạn. Hoặc có thể lên trang web lettertomyfutureself.net để gửi email đến bản thân sau này. Để đến thời điểm đó bạn mở ra và xem rằng mình đã thay đổi bao nhiêu và hoàn thành được những gì. Hoặc những lúc bạn gặp khó khăn trắc trở thì cũng có thể mở nó ra và đọc những lời bạn-lúc-ấy động viên bản thân bạn-lúc-này. Nó sẽ là một trải nghiệm thú vị đấy.

allef-vinicius-235927.jpg

Hình: Allef Vinicus

Continue reading

1

[Tâm Lý Xã Hội] Sự Tuân Thủ và Bắt Nạt Học Đường

Sự tuân thủ (conformity) là một dạng ảnh hưởng xã hội có liên quan tới sự thay đổi về niềm tin hoặc hành vi của một người để hòa nhập vào một nhóm tốt hơn. Sự tuân thủ mang ảnh hưởng rất mạnh, có thể hiện hữu dưới  hình thức áp lực xã hội công khai hay những ảnh hưởng tiềm thức khó thấy. Dù cho chúng ta thích nghĩ bản thân mình là một cá nhân độc lập đến bao nhiêu thì thực tế là chúng ta luôn cố gắng để bản hòa nhập thích hợp hơn với một nhóm, và điều này thường có nghĩa rằng chúng ta đi theo dòng chảy.

Solomon Asch đã thực hiện một thí nghiệm nhỏ về “Áp lực từ nhóm và sự tuân thủ” (Group pressure and conformity). Ông đưa ra một tấm hình, phía bên trái là đường thẳng tiêu chuẩn, phía bên phải là ba đường thẳng khác nhau. Solomon hỏi những người tham gia cuộc thí nghiệm này, đường thẳng nào ở phía bên phải là đường thẳng tiêu chuẩn. Bạn nghĩ, “Dễ òm, là đường thứ 2.” Và những bạn nói ra kết quả của mình theo sau những người khác. Sau đó một vài câu hỏi tương tự nữa và bạn bắt đầu cảm thấy thí nghiệm này thật là chán. Nhưng bạn chợt nghe ai đó nói đường thứ 3 mới là đường tiêu chuẩn. Bạn cười khẩy, và cho rằng người đó thật là ngu, nhưng tiếp đến người thứ hai, thứ ba, thứ tư đều khẳng định đường số 3. Bạn bắt đầu hoang mang, tim đập mạnh hơn. Và khi đến lượt bạn trả lời, bạn sẽ làm sao? Bạn sẽ nói ra suy nghĩ của mình và trở thành kẻ lập dị trong nhóm, hay là thuận theo số đông? Continue reading

2

Những Câu Hỏi Hay Trên Quora (2)

1. Tại sao một số người chọn sống trầm cảm hơn là sống một cuộc sống hạnh phúc, ngay cả khi họ biết hoặc nhớ cảm giác hạnh phúc là như thế nào?

Trả lời bởi:Toorja Chakraborty, từng mắc trầm cảm và OCD.

– Câu hỏi này khiến tôi vừa vui mà cũng vừa khó chịu. Tôi vui vì có người cởi mở hỏi như vầy còn hơn là tự mình cho ra những lời giải thích giả thuyết về trầm cảm. Tôi khó chịu bởi vì tôi thấy vẫn còn có nhiều người giữ suy nghĩ rằng trầm cảm là thứ mà người ta có thể chọn để sống cùng.

Nếu bạn không biết thì trầm cảm là kẻ giết người thầm lặng. Nó giết chết tâm trí người khác bằng những cách rất khôn khéo và khó chơi. Một khi nó xong với tâm trí của bạn rồi, thì từ từ bạn sẽ phải đối mặt với sự suy nhược của cả tâm trí lẫn cơ thể. Tôi từng nhìn thấy một người với cơ thể vạm vỡ và nặng gần 77kg trong vòng một tháng sụt xuống còn có 55kg mà không hề trải qua bất kỳ hoạt động thể thao nào. Cơn trầm cảm nặng khiến họ không thể rời giường, thậm chí họ chẳng có động lực để uống hay ăn thứ gì cả. Trầm cảm ngăn họ, không cho họ cảm thấy khát hay đói. Những ai chưa từng trải qua cảm giác này sẽ không thể nào hiểu được những hậu quả khủng khiếp của trầm cảm. Và bây giờ thì bạn biết rồi đấy, trầm cảm chẳng phải là thứ dễ chịu hay hấp dẫn gì cả.

Vấn đề ở đây là, khi bạn mắc ung thư, bạn sẽ có rất nhiều triệu chứng thể lý. Trầm cảm là thứ mà dù bạn bị nặng cỡ nào cũng khó có thể thấy được triệu chứng rõ ràng từ bên ngoài, trừ khi người ấy suy nhược hoàn toàn hoặc tự tử. Có rất nhiều trường hợp tự tử mà người thân và bạn bè của nạn nhân không quan tâm lắm đến căn bệnh trầm cảm .Và cuối cùng thì họ nhận ra mức độ nặng nề của căn bệnh này nhưng đã quá muộn khi người đó không còn nữa.

Chỉ có những người nhạy cảm mới có thể cảm nhận được cơn giận dữ của người trầm cảm. Bởi vì nhịp điệu tâm trí của một người chỉ có thể được người khác cảm nhận bằng tâm trí của họ, đôi tay của bạn không thể làm gì được.

Bạn nên đối xử với nó như cách bạn đối xử với những căn bệnh khác. Nếu một người mắc trầm cảm nặng nhận được sự chữa trị thích hợp, họ có thể quay lại guồng quay cuộc sống bình thường.

Tôi đoán rằng bây giờ bạn thấy rõ ràng hơn rằng không ai muốn chọn sống với trầm cảm cả. Bạn có chọn ung thư hay không? Câu trả lời của bạn về câu hỏi này cũng là câu trả lời hoàn hảo cho câu hỏi bên trên của bạn.

Trả lời bởi: Geoffrey Brickley. Được chẩn đoán mắc PTSD và từng tham gia một số thí nghiệm lâm sàng.

Tôi mắc PTSD. Đây không phải là sự lựa chọn. Nó là thứ mà tôi phải sống cùng, giống như bị mắc ung thư, hay chân bị tật. Đó là thứ mà tôi có thể cố gắng đấu tranh, giống như bạn có thể làm phẫu thuật chỉnh hình hoặc hoá trị ung thư. Đây không phải là chứng có thể được chữa khỏi nhanh chóng. Nó đơn thuần là một phần của tôi. Sự thay đổi cấu trúc ở hồi hải mãi hay hạch hạnh nhân mà tôi phải sống cùng. Không có sự lựa chọn nào liên quan ở đây cả.

Tương tự như thế, trầm cảm ảnh hưởng đến não bộ, đặc biệt là vùng hạch hạnh nhân, giống như chứng PTSD mà tôi mắc phải.

Đây không phải là sự lựa chọn. Đây là một chứng rối loạn có thể chữa trị được, nhưng nó không phải là quyết định “Ngày hôm nay, chân tôi sẽ không gãy. Ngày hôm nay, tôi quuyết định tôi sẽ không mắc ung thư.” Mọi thứ không xảy ra theo như logic ảo diệu của bạn. Cũng giống như tôi, những người mắc trầm cảm không có tự do chọn lựa. Đây là thứ mà bạn có thể cố gắng chữa trị, nhưng không phải là thứ mà bạn có thể quyết định thay đổi trong khoảng khắc. Ngay cả hành động cố gắng chữa trị cũng trở nên khó khăn với họ. Có những thứ ảnh hưởng đến cách bộ não vận hành. Thậm chí quyết định chữa trị có thể trở nên chẳng khả thi từ góc nhìn của bạn.

Link: https://www.quora.com/Why-do-some-people-choose-to-live-in-depression-rather-than-live-a-happier-life-even-when-they-know-or-remember-what-it-felt-like-to-be-happy

2. Triệu chứng trầm cảm kỳ lạ nhất nào mà bạn đã từng trải qua?

Trả lời bởi: Jessica Spencer. Người mắc trầm cảm kinh niên, dùng thuốc hơn 20 năm.

– Một buổi chiều nọ, tôi chuẩn bị làm một cái bánh sandwich cho bữa trưa. Bản thân chuyện này cũng đủ kỳ lạ, bởi vì năm 18t tôi thường không có đủ năng lượng cũng như động lực để tự làm bữa trưa cho mình. Tôi chỉ làm khi mẹ tôi cũng muốn thứ gì đó.

Mấy tuần trước đó, tôi đã bảo mẹ tôi để bơ trong tủ thường thay vì trong tủ lạnh. Vì tủ lạnh làm cho bơ cứng lại và khó cắt, nghĩa là khi nó sẽ dính cục khi tôi cố gắng trét bơ và đôi lúc tạo thành lỗ lởm chởm trên bánh nữa. và ngày hôm đó, tôi chẳng thể tìm thấy bơ trong tủ thường. Tôi kiểm tra các ngăn tủ khác và nhanh chóng, một cơn buồn bực và hoảng loạn quét nhanh qua tôi. Tôi cảm giác nước mắt đong đầy trong khi tôi đang hoảng hốt vì chẳng thể tìm thấy bơ ở đâu.

Khi tôi mở tủ lạnh ra thì tôi tìm thấy nó. Bơ cứng như một hòn đó, tôi để nó bên ngoài vài phút cho nó mềm xuống trong khi tôi bình tĩnh lại nhưng vô ích. Bơ vẫn cứn. Tôi từ bỏ và cố gắng trét nó lên bánh nhưng được giữa chừng thì tôi sụp đổ. Tôi đứng trong bếp, khóc muốn rớt mắt ra khi tôi nhận ra rằng tôi không thể làm một việc rất đơn giản. Đó là cảm giác khi yêu cầu của tôi bị mẹ làm lơ, áp lực khi cố gắng làm thứ ăn cho bản thân, và cả nỗi khủng hoảng khi không thể làm được một cái bánh sandwich đơn giản quét qua người tôi và khiến tôi sụp đổ như một đống hỗn độn.

Với tôi, đó là sự kiện đó là kỳ lạ nhất mà tôi từng trải qua.

https://www.quora.com/What-is-the-strangest-symptom-of-depression-that-you-have-ever-experienced

Nguyệt: Mình nghĩ câu thứ hai, những người mắc trầm cảm sẽ hiểu được cảm giác đó, khi cảm xúc dồn nén bị bùng nổ và tất cả những thứ tiêu cực ùa lên. Với mình, triệu chứng kỳ lạ nhất đó là khi mình nằm xụi trên giường, nghe bài Without the Trace của The Gazette và bỗng chốc nước mắt òa ra và mình muốn biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào như tựa bài. Cảm xúc vốn tưởng chai lỳ bỗng dưng bộc phát, và mệt mỏi tràn đầy. Mình cũng không cảm thấy đói mà chỉ cảm thấy trống rỗng và trong vòng 1 tuần, mình sụt khoảng 2kg.
Nhưng bằng cách nào đó mà mình vượt qua được. Mình nghĩ về tương lai, mình nghĩ về những thứ mình muốn làm và con đường đi đến những mục đích đó. Mình tập viết, viết những cãm xúc giận dữ, cô độc ra rồi quăng nó vào thùng rác. Mình tập thể thao, mình tập thỏa mãn và tự thưởng cho bản thân trước những thành công nhỏ nhặt mà mình đạt được. Và thế là mình đi được đến ngày hôm nay. Trầm cảm cứ thi thoảng quay lại thăm mình, nhưng mình sẽ không để nó hạ gục mình.

Hy vọng rằng các bạn, những người mắc trầm cảm, sẽ tìm được cách chăm sóc bản thân tốt nhất, và đừng để trầm cảm quyết định bạn là ai. Trầm cảm có thể chữa trị được, con đường tuy dài nhưng không phải không thế. Thế nên đừng đánh mất hy vọng. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Bạn không có một mình.

Continue reading

0

[Tâm Lý Và Bệnh Chứng]: Rối Loạn Nhân Cách Ranh Giới

Ngày 20/6 này là ngày cuốn Tâm Lý Học Dị Thường – cuốn sách đầu tiên mà BMVN tìm hiểu, tổng hợp, viết, dịch và biên tập, cũng là cuốn thứ 4 trong chuỗi sách Tâm Lý Học Nháy Mắt của EZPsychology. Hôm trước có một số bạn trên page hỏi sách viết có khó hiểu không và nếu không có chuyên môn có đọc được không. Thế nên hôm nay mình xin nhá hàng trước một phần trong sách để các bạn đọc và cảm nhận. Bài viết thuộc chương 10 – Các rối loạn nhân cách.

——-

Rối loạn nhân cách ranh giới (Borderline Personality Disorder – BPD) thuộc cụm B của rối loạn nhân cách. Đặc tính của rối loạn này là nỗi sợ hãi bị bỏ rơi cùng cực, cảm giác về bản thân, các mối quan hệ bấp bênh, tâm trạng không ổn định. Trong một báo cáo trước Quốc hội về dạng rối loạn này, cơ quan Quản trị Dịch vụ Tâm thần và Lạm dụng thuốc (Substance Abuse and Mental Health Services Administration – SAMHSA) đã chỉ ra rằng khoảng 18 triệu người (chiếm 5,6%) người Mỹ sẽ phát bệnh tại một số thời điểm trong cuộc đời của họ. Chưa có tư liệu nào chỉ ra sự ảnh hưởng đáng kể từ sự khác biệt về giới tính. Cả phụ nữ và đàn ông đều có nguy cơ phát bệnh như nhau (SAMHSA, 2010).

Giống như những rối loạn nhân cách khác, do yêu cầu cao về các phương pháp điều trị, chăm sóc và các dịch vụ xã hội, những người mắc BPD họ chịu gánh nặng kinh tế khá lớn (Soeteman, Hakkaart-van Roijen, Verheul, & Busschbach, 2008). Những người mắc chứng rối loạn này cũng có tỉ lệ cao mắc các rối loạn khác như trầm cảm, lạm dụng thuốc, tự làm hại bản thân, rối loạn ăn uống. Khoảng 70% những người mắc BPD muốn tự tử và 4 – 9% thực sự tự tử (NIMH). Continue reading